Chiều, mưa vẫn không có dấu hiệu ngớt, từng hạt mưa rơi lộp độp lên mui xe như nhấn nhá thêm nét uể oải của bầu trời xám xịt.
Cố Tịch Miên khoanh tay, ngồi vắt chân trong hàng ghế sau của chiếc siêu xe thể thao, ánh mắt lười biếng liếc ra cửa kính đọng nước. Chiếc xe này là do cô tiện tay chỉ bừa trong kho xe của Cao gia, dàn xe đắt đỏ đến mức khiến cả trung tâm thương mại phải ngoái nhìn khi xe vừa đỗ lại trước cửa.
Lâm Tuyết An ngồi kế bên, vẫn không ngừng cảm thán:
"Em gái à, lần sau tiện tay thì tiện nhẹ thôi, đừng tiện cái xe mười mấy tỷ như vậy.."
Tề Vũ điềm nhiên bước ra mở cửa xe, dù trời mưa nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh như băng, bước chân kiên định như thể mưa gió không hề tồn tại trong thế giới của ông ta.
Cố Tịch Miên chậm rãi chống cằm, lười biếng nói: "Dì Mẫn nói cứ lấy xe nào thích. Em thấy xe này sáng bóng, chọn đại thôi."
Tuyết An thở dài: "Thế mà đại được siêu xe McLaren bạc giới hạn toàn cầu. Cao gia đúng là.. không có gì ngoài điều kiện."
Cả hai cùng bước vào trung tâm thương mại, Tề Vũ vẫn như cái bóng lặng lẽ theo sau, ánh mắt sắc bén quét một vòng như thể đang trong nhiệm vụ đặc biệt, khiến những người xung quanh vô thức tránh đường.
Vừa mới bước qua cửa kính sang trọng của trung tâm thương mại, Cố Tịch Miên còn chưa kịp hoàn hồn thì đã bị Lâm Tuyết An kéo đi như một cơn lốc.
"Đi, đi mua điện thoại trước! Em không thể cứ dùng cái máy cũ kỹ này được nữa!" Tuyết An nói dứt khoát, tay kéo tay Cố Tịch Miên đi thẳng về phía khu công nghệ như đang xử lý một cuộc khủng hoảng quốc gia.
"Mà nó vẫn còn xài được mà.." Cố Tịch Miên lầm bầm phản kháng yếu ớt, ánh mắt tiếc nuối nhìn chiếc điện thoại cũ của mình bị giật ra khỏi tay.
Tiếp theo là túi xách. Rồi son môi. Rồi váy. Rồi nước hoa. Rồi cả mấy thứ nhỏ nhặt mà con gái dùng hàng ngày như kẹp tóc, hộp đựng lens, thậm chí cả.. bao tay lông cừu cho mùa đông chưa tới.
Cố Tịch Miên dần biến thành một con rối, bị chị họ mình kéo từ gian hàng này sang gian hàng khác.
Tề Vũ âm thầm theo sau, tay xách từng túi đồ ngày một đầy hơn, nhưng biểu cảm trên gương mặt vẫn không thay đổi dù chỉ một milimet.
"Chị định mua cả trung tâm thương mại này luôn hả?" Cố Tịch Miên cuối cùng không nhịn được nữa mà hỏi.
Tuyết An cười tươi như hoa:
"Không. Chị chỉ đang bù lại cho mười bảy năm em sống thiếu thốn thôi."
Cố Tịch Miên: ".. Em thấy em mới là người bị thiếu oxy á."
Và thế là, giữa trời mưa chiều rả rích, trong một buổi mua sắm không có điểm dừng, Cố Tịch Miên chính thức trở thành một "nạn nhân" của sự yêu thương theo phong cách.. đè bẹp tài chính.
Trung tâm thương mại vốn đã đông đúc, nhưng khi Cao Chiêu Dương xuất hiện, không khí như lập tức bị hút sạch bởi khí chất của anh. Gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, dáng người cao ráo nổi bật giữa đám đông, từng bước chân anh bước qua đều khiến các cô gái quay đầu ngẩn ngơ.
Một nhóm nữ sinh thì thầm với nhau:
"Trời ơi.. ai vậy trời? Nhìn như bước ra từ phim điện ảnh luôn á.."
"Đẹp trai quá.. mà ánh mắt ảnh lạnh quá trời, nhìn phát sợ luôn.."
Thế nhưng, cái "lạnh" đó chỉ kéo dài đến khi ánh mắt của Cao Chiêu Dương bắt gặp Cố Tịch Miên đang đứng gần khu trưng bày túi xách. Khoảnh khắc ấy, khí chất băng giá của anh tan biến sạch, thay vào đó là một nụ cười toe toét đến độ.. không ai tin nổi đó là cùng một người.
Cao Chiêu Dương phất tay, sải bước dài tiến lại gần như gió lướt: "Cô bé lạnh lùng ơi!"
Giọng gọi vang lên khiến vài người suýt đánh rơi điện thoại: "Em đi shopping mà không rủ anh là sao? Anh buồn lắm đấy nha!"
Cố Tịch Miên tròn mắt nhìn "phiên bản cún con" của Cao Chiêu Dương, suýt nữa cạn lời: "Anh.. sao lại ở đây?"
Cao Chiêu Dương nháy mắt:
"Nghe tin em đi shopping nên anh lập tức đến liền. Xem nè, anh có mang cả thẻ đen nè. Cho em cà thoải mái luôn!"
Tề Vũ đứng phía sau: "Từ soái ca lạnh lùng biến hình thành đại cún săn gái chỉ trong 0.5 giây, đúng là chỉ có Cố Tịch Miên mới trị được.."
Cố Tịch Miên khoanh tay, nhìn Cao Chiêu Dương đang hí hửng chìa thẻ đen ra trước mặt mình như một đứa trẻ khoe đồ chơi mới. Cô khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vài phần lạnh lùng và giễu cợt:
"Anh nghĩ em cần thẻ của anh à?" Cố Tịch Miên nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén: "Tài sản của anh còn thua em đến 200 tỷ USD đấy, Cao nhị thiếu gia."
Cao Chiêu Dương khựng lại một giây, thẻ đen vẫn lơ lửng giữa không trung. Sau đó anh phì cười, thu tay về và gật gù ra vẻ cam chịu:
"Đúng rồi, quên mất là hiện tại anh chỉ là kẻ được bao nuôi thôi mà."
Cô chị đứng bên cạnh thiếu điều nghẹn trà sữa.
Tề Vũ mặt không đổi sắc: "Lúc nãy còn là soái ca băng lãnh, giờ thì thành công chuyển thể thành cún con tự nguyện bị nuôi."
Còn Cố Tịch Miên chỉ nhếch môi, tiếp tục bước đi, để lại anh chàng nhà họ Cao đi theo phía sau với vẻ mặt "cưng chiều vô hạn".
Cố Tịch Miên khựng lại trước một chiếc tủ lạnh mini màu trắng sữa xinh xắn, ánh mắt lóe lên tia hứng thú. Cô ngồi xổm xuống xem kỹ bên trong rồi gật gù:
"Cái này được đấy. Ban đêm lười ra ngoài lấy nước, để vài chai trà sữa, sô-cô-la, trái cây trong đây là tiện nhất.."
Cố Tịch Miên quay sang bảo chị mình: "Phòng em giờ thiếu mỗi cái này thôi. Máy lạnh mini, máy nước nóng siêu tốc, tủ lạnh mini, full combo sống ẩn."
Cao Chiêu Dương vừa đến nơi, đứng cạnh chiếc tủ lạnh, khoanh tay nhìn Cố Tịch Miên đầy hứng thú: "Em tính biến phòng ngủ thành căn cứ bí mật luôn hả?"
Cố Tịch Miên cười lạnh: "Ừ. Biệt thự nhà mấy anh rộng quá, đi từ phòng ra bếp chắc giảm được ba ký mỡ. Mà em không rảnh."
Cao Chiêu Dương bật cười, rồi nói: "Được, vậy anh bao hết. Gửi tặng nữ đại gia lười vận động, tài sản hơn anh 200 tỷ đô."
Cố Tịch Miên nhướng mày: "Nhớ đấy. Đừng để mai mốt em phải đòi nợ bằng.. giấy chuyển nhượng cổ phần."
Tề Vũ đứng bên cạnh vẫn âm thầm ghi chú trong đầu: Máy nước nóng mini, máy lạnh mini, tủ lạnh mini. Giao hàng trong hôm nay. Không trễ một phút.
Dưới ánh đèn rực rỡ của trung tâm thương mại, Cố Tịch Miên đang chăm chú xem xét những chiếc tủ lạnh mini khác. Một nhân viên tư vấn - nam sinh điển trai với vẻ ngoài thư sinh, tóc rẽ ngôi cẩn thận – tiến lại gần, cười tươi như nắng:
"Chào cô, chiếc tủ lạnh này sử dụng công nghệ làm lạnh bằng block nén khí R600a, tiết kiệm điện năng và vận hành êm ái. Theo nguyên lý vật lý điện lạnh, khí gas sẽ.."
Cậu ta chưa kịp nói xong, giọng nam trầm bỗng chen ngang từ phía sau:
"Khí gas bay hơi ở áp suất thấp, ngưng tụ ở áp suất cao, đúng không? Nhưng nếu cậu đang định dùng định luật nhiệt động lực học để thuyết phục em ấy, thì ít ra cũng nên hiểu rõ chu trình Carnot. Hay cậu định bỏ qua luôn phương trình hiệu suất η = 1 - (T2/T1) ?"
Cao Chiêu Dương đứng dựa lưng vào kệ trưng bày phía sau, mắt liếc qua nhân viên kia đầy lạnh nhạt. Giọng anh vẫn nhẹ nhàng, nhưng mỗi từ rơi ra như thể tạt một gáo nước lạnh vào mặt đối phương.
Cậu nhân viên khựng lại, mặt tái mét. Cậu ta ngập ngừng, ấp úng như bị nghẹn họng:
"Dạ.. em.. em chỉ.."
"Khuyên chân thành." Cao Chiêu Dương nói tiếp, giọng nhẹ như gió thoảng: "Về học lại vật lý cấp ba rồi hãy đi làm nghề này. Hoặc chí ít, đừng dùng từ ngữ chuyên môn khi chính mình còn chưa hiểu hết."
Cậu nhân viên mặt đỏ bừng, cúi đầu lí nhí một câu xin lỗi rồi.. rút lui trong im lặng, gần như phát khóc.
Cố Tịch Miên nghiêng đầu, nhướn mày nhìn Cao Chiêu Dương: "Anh vừa khiến người ta bỏ nghề đó."
Cao Chiêu Dương nhún vai như thể chẳng liên quan đến mình, ánh mắt vô tội: "Vì anh ghét những lời sáo rỗng. Nhất là khi em đang chọn đồ."
Cố Tịch Miên bật cười, không biết nên thấy cảm động hay thấy tội cho cậu nhân viên xấu số kia.
Lâm Tuyết An đứng khoanh tay nhìn theo bóng cậu nhân viên bán hàng vừa chạy mất hút, rồi quay sang nhìn Cố Tịch Miên và Cao Chiêu Dương, cau mày:
"Tiểu Miên, hai đứa vừa nói cái gì thế? Chị đứng cạnh mà tưởng đang nghe.. hội thảo khoa học quốc tế. Mua cái tủ lạnh thôi mà, cần gì nói đến.. chu trình Carnot với hiệu suất lạnh?"
Cố Tịch Miên nhún vai, mặt bất lực:
"Chị hỏi em làm gì.. chính em còn không hiểu nổi. Đang chọn đồ mà tự nhiên thành bài kiểm tra cuối kỳ Vật Lý."
Cao Chiêu Dương đứng dựa tường, mắt liếc sang hai chị em, giọng đều đều pha chút châm chọc:
"Những người IQ trung bình không cần hiểu, chỉ cần gật đầu chọn mẫu đẹp là được rồi."
Lâm Tuyết An trừng mắt:
"Này, cậu vừa gọi chị em tôi là IQ trung bình đấy à?"
Cố Tịch Miên lắc đầu thở dài:
"Chị ơi, cậu ta đang chê khéo đấy. Mà khổ nỗi.. đúng thật."
Cao Chiêu Dương cười nhàn nhã:
"Yên tâm, có anh ở đây, hai người chỉ cần đẹp là đủ."