Cao Lăng Khiết bước vào với khí chất lạnh lùng và vẻ uy nghiêm, anh đi dọc theo không gian nhà kính, mỗi bước đi đều mang một sự tính toán rõ ràng, như thể anh là người dẫn dắt mọi sự kiện. Đôi mắt sắc bén của anh nhìn thẳng vào những người xung quanh, khiến họ không thể không chú ý.
Vừa đi, Cao Lăng Khiết vừa giải thích một cách từ tốn, nhưng đầy quyền lực: "Tại sao là Kiệt Thạch? Đây là núi thiêng trong Ngũ Nhạc, được nhắc nhiều trong thơ cổ. Lăng Khiết (凌碣) – tên của anh, phiên âm từ chữ Hán 碣石 (Kiệt Thạch). "
Cao Lăng Khiết dừng lại, ánh mắt anh lướt qua những người xung quanh, như muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của những từ ngữ này. Anh tiếp tục giải thích, giọng nói không hề có chút run rẩy, ngược lại còn mang đầy sự tự tin, giống như một người thầy đang giảng bài về lịch sử cổ điển:
"Lăng Khiết và Kiệt Thạch cùng chỉ một núi, nhưng cách dùng khác nhau do mục đích thơ ca. 碣石 (Kiệt Thạch/Jiéshí) là tên chính thức của ngọn núi ở Hà Bắc, gắn liền với thơ Tào Tháo. Nghĩa đen là" Tảng đá dựng đứng "(碣 = bia đá cao; 石 = đá). "
Cao Lăng Khiết dừng lại một chút, nhìn vào Cố Tịch Miên và những người xung quanh, rồi tiếp tục giải thích thêm:
"Lăng Khiết (凌碣) là phiên âm khác, với nghĩa vươn lên, áp đảo (凌) và tảng đá (碣). Đây là cách chơi chữ trong thơ, dùng từ" lăng "(vượt lên) để nhấn mạnh sự hùng vĩ của núi, thay vì gọi tên trực tiếp."
Cao Lăng Khiết lại bước đến một bước, giọng điệu càng trở nên hùng hồn hơn:
"Đá xưa vững chãi giữa trời mây chính là Núi Kiệt Thạch, ngọn núi đá sừng sững, nơi Tào Tháo đã viết bài thơ nổi tiếng về biển," Quan Thương Hải "(观沧海) với câu:" Kiệt Thạch tại Đông, dĩ quan thương hải "(Đứng nơi Kiệt Thạch ngắm biển xanh). "
Ánh mắt Cao Lăng Khiết không chớp, nhìn vào Cao Chiêu Dương và những người còn lại, giọng nói tiếp tục:
"Gió hú ngàn năm dấu kiếm gầy gợi nhớ chiến tích lịch sử, nơi các anh hùng như Tào Tháo, Tần Thủy Hoàng từng đặt chân."
Cao Lăng Khiết kết thúc cuộc suy luận của mình, không có chút gì là vội vàng hay thiếu kiên nhẫn. Cả không gian lắng đọng lại sau lời giải thích của anh, như thể không gì có thể lay chuyển được những kiến thức uyên thâm và sự tự tin của anh. Những câu thơ giờ đây không chỉ là những vần điệu trong thơ ca mà còn là những mảnh ghép của lịch sử, vĩnh cửu và không thể thay đổi.
Cố Tịch Miên ngồi đờ người ra sau bài thuyết giảng đậm chất "thơ - địa lý - lịch sử - ngôn ngữ học" của Cao Lăng Khiết. Cô quay đầu nhìn ba chàng trai nhà họ Cao, nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Mọi người có nghe không vậy? Ổng vừa nói cái gì đó như thể.. mình là học sinh lớp chuyên sử, học ké tiết toán, trong phòng thi văn, bằng giáo trình đại học ngôn ngữ cổ đại.."
Cao Chiêu Dương chống cằm, cười toe toét như đang xem hài độc thoại: "Nghe chứ, nhưng anh đang chờ ảnh giải thích vì sao chữ "thạch" trong tên ảnh lại không phải là "tảng đá" thông thường mà là.. tảng đá có chứng chỉ hành nghề."
Cao Hàn Dạ liếc qua, giọng nhàn nhạt nhưng thả một câu đầy độc lực: "IQ 250 thật chứ không đùa đâu. Còn nhớ lần ảnh giải bài toán tích phân ba lớp l*иg nhau trong.. 1 phút rưỡi, dùng định lý chưa ai công bố."
Cậu chống tay lên má, giọng vẫn đều đều như đang kể thời tiết: "Rồi có lần anh ấy giải phương trình vi phân hỗn hợp cấp bốn trên bảng trắng bằng.. phấn màu hồng. Thầy giáo hoảng quá nghỉ dạy 2 tuần."
Cố Tịch Miên ngơ ngác.
Cao Chiêu Dương cười phá lên: "Thiên tài toán học, thiên tài chiến lược, thiên tài đầu tư, thiên tài thuyết trình, thiên tài lạnh lùng, nói chung, thiên tài toàn diện.. trừ khoản biểu cảm mặt."
Cao Lăng Khiết khẽ liếc qua, gương mặt vẫn điềm tĩnh như tượng: "IQ là do di truyền. Còn những người không hiểu thơ thì nên bớt bàn luận về đá và mây."
Cao Hàn Dạ chép miệng, bồi thêm: "Cũng đúng. Vì có người còn nghĩ eiπ+1=0e^{ipi} + 1 = 0 là số hotline của NASA."
Cố Tịch Miên không khỏi sững người.
Những câu thơ mà Cố Tịch Miên đã phải tốn biết bao thời gian, công sức suy luận, tra cứu, thậm chí tranh luận cả với đám con trai nhà họ Cao.. vậy mà Cao Lăng Khiết chỉ mất vài phút đã bình thản giải mã toàn bộ.
Ánh mắt Cố Tịch Miên dõi theo dáng người cao lớn đang đứng lặng giữa nhà kính, gương mặt Cao Lăng Khiết như được ánh nắng chiếu qua lớp kính rọi xuống, lạnh lùng mà không thể chạm tới.
Không nói gì, Cố Tịch Miên lặng lẽ rút điện thoại ra, mở phần ghi chú, gõ lại từng dòng thơ cùng lời giải thích:
"Đá xưa vững chãi giữa trời mây,
Gió hú ngàn năm dấu kiếm gầy."
→ Núi Kiệt Thạch (碣石山).
Nơi gắn liền với bài thơ nổi tiếng của Tào Tháo, biểu tượng cho chí lớn và khí phách đế vương.
"Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh,
Ngựa hí vang trời vọng đế đình."
→ Kỳ Liên Sơn (祁连山).
Dãy núi quanh năm tuyết phủ – gợi nhắc chiến trường khốc liệt và bi tráng của thời cổ.
"Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh,
Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành?"
→ Chiêu Dương Hồ (昭阳湖).
Hồ đẹp như tranh vẽ, gợi một thế giới mộng mị – phản ánh tâm hồn phóng khoáng, thơ mộng.
"Chuông khuya vọng tiếng não lòng người,
Bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi.."
→ Hàn Sơn Tự (寒山寺).
Nơi tiếng chuông từng đi vào huyền thoại, chất chứa nỗi cô đơn, suy tư của kẻ lữ hành.
Cố Tịch Miên nhìn từng dòng chữ hiện lên trên màn hình. Mỗi địa danh, mỗi hình ảnh đều như đang kể lại một phần ký ức, một lát cắt tính cách, một mảnh tâm hồn của từng người trong Cao gia.
Cô khẽ cười, ánh mắt trở nên sâu thẳm:
"Cao lão gia.. ông đã sớm sắp xếp tất cả. Mỗi bài thơ, mỗi địa danh.."
Cao Lăng Khiết đút hai tay vào túi quần, từng bước chậm rãi vang lên giữa nhà kính phủ đầy hơi nước. Mùi hoa hồng trắng thoang thoảng trong không khí khiến khung cảnh càng thêm mờ ảo. Anh dừng lại trước một khóm hoa đang nở rộ, đưa mắt nhìn qua lớp kính mờ, nơi từng giọt mưa đang rơi lặng lẽ.
Giọng anh trầm thấp, lạnh lùng mà đầy cảm xúc bị kìm nén:
"Núi Kiệt Thạch.. cũng là nơi xảy ra vụ tai nạn năm đó. Là một người phụ nữ, lúc đó cô ta vẫn còn sống, nhưng.."
Anh ngừng lại, ánh mắt khẽ tối đi: ".. Đã bị sảy thai."
Không gian lặng đi trong tích tắc.
Giữa cơn mưa rơi tí tách, lời nói của anh như đọng lại trong không khí, mang theo nỗi xót xa không thành tiếng. Ánh mắt anh vẫn nhìn thẳng ra bầu trời âm u, nhưng sâu trong đáy mắt ấy là cả một cơn giông đang cuộn trào.
Một vết thương cũ, chưa bao giờ lành.
Nghe đến đoạn cuối, Cố Tịch Miên nhíu mày, giọng nhỏ nhưng rõ ràng:
"Là ai? Người phụ nữ đó là ai vậy?"
Chưa kịp để Cao Lăng Khiết trả lời, Cao Chiêu Dương đã nhếch môi cười trêu, chống cằm nhìn anh cả bằng ánh mắt láu cá:
"Người yêu cũ của anh à? Anh cả? Câu chuyện tình bi thương ở núi thiêng hả?"
Cốc!
Âm thanh nho nhỏ vang lên khi Cao Lăng Khiết không khách khí bước tới, gõ vào đầu Chiêu Dương một cú đầy chuẩn xác:
"Suy nghĩ bậy bạ ít thôi."
Cao Lăng Khiết lạnh lùng nói, tay rút ra khỏi túi, thong thả quay lại nhìn lên bầu trời mưa đang rơi, giọng khẽ như gió lướt qua:
"Tên cô ta là gì.. anh cũng không nhớ nữa. Cả khuôn mặt cũng mơ hồ lắm rồi."
Không khí trong nhà kính chùng xuống.
Cố Tịch Miên nhìn bóng lưng cao lớn của Cao Lăng Khiết, bỗng thấy lòng có chút nặng nề, lạnh lùng như vậy, nhưng không có nghĩa là vô tình. Có những ký ức, người ta chọn quên.. vì không thể nhớ.
Sau khi nghe về "người yêu cũ" và "sảy thai," Cao Hàn Dạ chợt nhớ ra một dãy số kỳ lạ và bất ngờ nói ra:
"3, 5, 8, 13, 21, 34, 55, 89.."
Cố Tịch Miên mù mờ không hiểu gì hết.
Cao Chiêu Dương bật cười:
"Đây là dãy số Fibonacci, một dãy số trong toán học mà mỗi số sau là tổng của hai số trước. 3 cộng 5 ra 8, 5 cộng 8 ra 13 và cứ tiếp tục như vậy."
Cố Tịch Miên vẫn cảm thấy bối rối, nên Cao Chiêu Dương bèn thở dài và tiếp tục:
"Nhưng quan trọng là trong toán học, dãy số này có nhiều ứng dụng trong các mô hình tự nhiên, như sự phát triển của hoa, lá, hay thậm chí trong sự phân bố các con vật. Cũng giống như các câu thơ vậy, có thể em sẽ cần một góc nhìn khác để thấy mối liên hệ."
Cố Tịch Miên cười khổ: "Được rồi, em thật sự không theo kịp mấy anh rồi."
Cao Chiêu Dương nhún vai:
"Anh đã nói rồi, nếu em cần phiên dịch chính thức cho mấy thiên tài nhà họ Cao này, anh sẽ sẵn sàng nhận chức mà!"