Chương 37: Địa danh cuối cùng​

Cố Tịch Miên nhắm mắt lại, tựa như cô đang chìm đắm trong những suy nghĩ vẩn vơ. Đọc lại hai câu thơ lần nữa, cô cảm nhận được những lời ấy không chỉ đơn thuần là những hình ảnh vội vã được xếp vào một ngôi sao xa xôi nào đó. Mỗi câu trong đó đều mang theo một cảm xúc sâu sắc, mang hơi thở của những thời khắc tĩnh lặng, cô độc.

"Cả hai câu thơ này đều nói về một nơi cổ kính, hoài niệm và cô tịch, nơi có chùa, sông bến cũ và bầu trời đêm đặc biệt yên tĩnh. Tựa như.. Vân Nam – Tây Sơn Cổ Tự, hoặc thậm chí là Miếu cổ bên sông Hoàng Hà."

Cố Tịch Miên nói, giọng cô thấp và trầm, mang theo một chút thả lỏng nhưng cũng đầy sự suy tư. Cô cảm nhận sự cô đơn trong không gian ấy, cái tĩnh lặng tuyệt đối của đêm đen, của những ngôi chùa cổ kính mà tiếng chuông vọng mãi trong không gian như một lời gọi nhè nhẹ từ quá khứ.

Không gian xung quanh Cố Tịch Miên trở nên yên tĩnh lạ thường, những ngọn đèn trong nhà kính như mờ đi trong bóng tối, để rồi ánh mắt của cô ngước lên nhìn vào hai thiếu gia.

Nhưng khi Cố Tịch Miên vừa thốt ra những lời ấy, bầu không khí dường như thay đổi. Đột nhiên, vẻ mặt của Cao Chiêu Dương và Cao Hàn Dạ đều trầm xuống, những nét sắc lạnh và tính toán chợt bộc lộ rõ. Có một sự im lặng không lời nào bọc lấy những suy nghĩ của họ, làm cho Cố Tịch Miên có cảm giác như có một bức tường vô hình đang được dựng lên giữa cô và những người kia.

Cao Chiêu Dương cười lạnh, cái cười không chút cảm xúc, nhưng lại như thể có một hàm ý rất sâu, một sự hiểu biết gì đó mà cô chưa thể nắm bắt được. Anh ta nhìn Cố Tịch Miên một cái rồi nhẹ nhàng buông một câu:

"Ra là vậy."

Cao Hàn Dạ gật đầu, vẻ mặt vẫn lạnh băng, ánh mắt vẫn lấp lánh vẻ khinh miệt của người luôn cho rằng mình vượt trội.

"Hiểu rồi, cảm ơn cô bé ngốc nghếch."

Cao Hàn Dạ nói, ngữ điệu như thể đang vứt bỏ một món đồ không đáng để giữ lại. Những từ ngữ đó dường như không chỉ để ám chỉ cô mà còn là một lời nhạo báng sâu sắc.

Cố Tịch Miên không để tâm đến câu nói châm biếm của Hàn Dạ, mà thay vào đó, cô để tâm đến câu nói tiếp theo của Cao Chiêu Dương. Anh ta khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng lên một tia gì đó sắc bén, khi anh ta bắt đầu giải thích:

"Chuông khuya vọng tiếng." Cao Chiêu Dương nói, giọng điềm tĩnh: "Trực tiếp nhắc đến điển tích" Phong Kiều Dạ Bạc "của Trương Kế với câu thơ nổi tiếng: Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền."

Cao Chiêu Dương dừng lại một chút, như thể đang tái hiện lại từng hình ảnh trong đầu mình: "Là nửa đêm nghe tiếng chuông vang vọng tới những chiếc thuyền, trong bóng tối của sông nước. Nó là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của đêm."

Cố Tịch Miên khẽ gật đầu, tiếp tục lắng nghe.

"Bến cũ thuyền ai."

Cao Chiêu Dương tiếp tục:

"Gợi lên hình ảnh của con sông trước chùa Hàn Sơn, nơi khách thương hồ thường neo đậu. Là một nơi không có nhiều người qua lại, nhưng lại đầy những câu chuyện của những người đã từng đặt chân đến. Cảnh vật ấy, cùng với cái lặng lẽ của nơi chốn ấy, khiến cho những ai đã đi qua cảm thấy lòng mình lắng lại."

"Và cuối cùng." Cao Chiêu Dương nói: "Đợi trăng rơi. Đó là ám chỉ cảnh sương đêm và trăng tà trong thơ cổ, nơi mà không có một âm thanh nào ngoài những giọt sương đọng lại trên cánh lá. Cảnh tượng ấy rất đặc biệt, chỉ có thể cảm nhận được khi tâm hồn đủ tĩnh lặng."

Khi Cao Chiêu Dương dứt lời, không gian trở nên nặng nề và đầy sự suy ngẫm.

Cố Tịch Miên nhận ra rằng mỗi câu thơ không chỉ là những hình ảnh đẹp đẽ mà còn chứa đựng một sự liên kết với quá khứ, với những con người từng bước qua nơi đó, và với cảm giác yên tĩnh vô bờ bến.

Cuối cùng, Cao Chiêu Dương nhẹ nhàng nhấn mạnh: "Và tất cả những dấu hiệu này đều chỉ đến một nơi - Hàn Sơn Tự, một ngôi chùa cổ ở tỉnh Giang Tô, Trung Quốc."

Cao Chiêu Dương dừng lại, rồi tiếp tục: "Là nơi có bến cũ, có những tiếng chuông khuya và một không gian tĩnh mịch đặc biệt. Đó là nơi phù hợp với tất cả những điều mà Cao lão gia muốn chúng ta hiểu."

Cố Tịch Miên gật đầu nhẹ, trong lòng cô dâng lên một cảm giác lạ lẫm, một sự trầm tư mà cô chưa từng cảm nhận.

Hàn Sơn Tự - một nơi hoài cổ, như thể mọi câu chuyện xưa cũ đều được chôn giấu ở đó. Cô tự hỏi liệu rằng mình sẽ phải đến đó, để hiểu rõ hơn về bài thơ và những bí mật mà nó mang lại.

Cao Hàn Dạ ngả lưng ra ghế, mắt nhìn về phía xa xăm như đang hồi tưởng lại một ký ức rất cũ, rất mơ hồ. Giọng nói của cậu khàn khàn, không hề có chút cảm xúc nào, nhưng vẫn mang một sự sắc bén lạnh lùng đặc trưng.

"Lúc còn nhỏ, Cao lão gia đã bắt tôi ngồi trong đó.. đọc kinh."

Cao Hàn Dạ thả từng chữ, đầu ngón tay lướt nhẹ trên vỏ cây vợt tennis như thể đang đùa nghịch với cái quá khứ mình không mấy yêu thích. Cặp mắt của cậu vẫn không rời khỏi chiếc vợt, nhưng từ ánh nhìn ấy, Cố Tịch Miên có thể cảm nhận được một chút gì đó u ám, như thể cậu đang cố xóa đi một phần ký ức nào đó.

"Vì tôi đã nghịch vào súng của ông nội." Cao Hàn Dạ tiếp tục, lời nói nhẹ tênh nhưng lại như có một lực mạnh mẽ xâm chiếm không khí: "Và.. làm bị thương một người."

Cao Hàn Dạ hạ giọng, đôi môi như không muốn thốt ra cái tên mà cậu đã quên từ lâu. Ánh mắt lạnh lẽo ấy dường như không muốn trở lại với quá khứ tồi tệ ấy, một quá khứ mà có lẽ chỉ mình cậu mới hiểu rõ nó tồi tệ đến mức nào.

"Cậu không nhớ là ai sao?" Cố Tịch Miên khẽ hỏi, trong lòng đầy sự tò mò nhưng lại không dám chắc liệu mình có nên đào sâu vào chuyện này hay không.

Cao Hàn Dạ không trả lời, chỉ thở dài một tiếng rồi vứt cây vợt tennis sang một bên, ánh mắt vẫn không rời khỏi không gian im lặng.

Cao Chiêu Dương chợt nhíu mày, đôi mắt sáng lên một tia nhớ lại. Anh im lặng một lúc, vẻ mặt không hề thay đổi, nhưng sự trầm tư trong ánh mắt lại không thể giấu được.

"Đó là một người phụ nữ." Cao Chiêu Dương bắt đầu, giọng nói bình thản như mọi khi, nhưng có gì đó ẩn chứa sau mỗi chữ.

"Nhưng anh cũng chẳng nhớ ra được. Lúc đó, Cao Hàn Dạ mới có 8 tuổi, còn anh thì chỉ mới 11.. Cả hai đều còn quá nhỏ, làm sao có thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra."

Câu nói của Cao Chiêu Dương vẩn vơ, dường như chỉ là một mảnh ký ức mơ hồ trôi qua, nhưng rõ ràng trong ánh mắt của Cao Chiêu Dương có một chút gì đó lấp lánh. Dường như có một ký ức mà anh ta đã cố gắng quên đi, nhưng giờ lại vô tình nhắc đến. Cảm giác tiếc nuối, sự khó chịu khi không thể hiểu rõ quá khứ của chính mình cứ luẩn quẩn trong tâm trí.

Cố Tịch Miên nhìn họ, dường như hiểu rằng có nhiều điều mà họ đã cố gắng bỏ lại sau lưng, nhưng không dễ dàng để quên đi. Cô im lặng, không hỏi thêm, bởi cô biết rằng có những điều không phải lúc nào cũng có thể giải thích hay đi tìm đáp án.

Câu thơ "Đá xưa vững chãi giữa trời mây, Gió hú ngàn năm dấu kiếm gầy" vẫn còn vang vọng trong không gian, Cao Chiêu Dương vừa cất lời giải thích thì bỗng một cánh cửa nhà kính bật mở.

Ánh sáng mờ ảo từ ngoài trời chiều chiếu qua khung kính, tạo nên một bóng hình thần bí, lạnh lùng.

Cao Lăng Khiết bước vào như một vị thần, không hề gây ra tiếng động, chỉ có bước chân nhè nhẹ mà mỗi bước lại đầy uy quyền.

Ánh mắt sắc bén của Cao Lăng Khiết đảo qua những người trong phòng, rồi dừng lại trên những câu thơ đang được tranh luận. Anh không cần nhiều lời, chỉ một câu ngắn gọn nhưng lại thốt ra như một lời tuyên bố bất khả xâm phạm:

"Núi Kiệt Thạch thuộc tỉnh Hà Bắc."

Giọng nói của Cao Lăng Khiết đều đều nhưng lại đầy đặn, mang theo một sự tự tin tuyệt đối. Những lời ấy như chìm xuống trong không gian tĩnh lặng của nhà kính, vang vọng vào lòng mọi người như một mệnh lệnh, khiến tất cả không thể không ghi nhận.

Cao Chiêu Dương ngay lập tức, dừng lại, mắt anh không hề rời khỏi Cao Lăng Khiết, như thể tất cả những gì anh đang giải thích bây giờ đều là phần phụ, không còn quan trọng nữa.

Cả không gian bỗng nhiên trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn những âm thanh văng vẳng từ cơn mưa ngoài kia, càng làm cho sự hiện diện của Cao Lăng Khiết càng thêm phần trang nghiêm, quyền lực.