Tiếng cửa kính mở ra khẽ "kịch" một cái.
Cao Hàn Dạ đội mưa bước vào, vai áo đồng phục trường Hoàng Gia còn vương vài giọt nước chưa kịp khô. Cậu nhét tay vào túi quần, ánh mắt lười biếng lướt một vòng.
Thấy Cố Tịch Miên và Cao Chiêu Dương đang ngồi đối diện nhau giữa không gian yên tĩnh mờ hơi nước, ánh mắt cả hai lại nhìn nhau đầy suy tư, khoảng cách chỉ chừng một cái nghiêng người là chạm môi..
Hàn Dạ nhếch môi, thở dài một hơi như thể chán nản tận cùng. Rồi chậm rãi cất tiếng:
"A = α√ (x² + y²) – phương trình của sự phân tâm."
"B = 2 con người xích lại gần nhau thì nhiệt độ trong không khí tăng tỷ lệ thuận với số lần mắt chạm mắt."
"C = Nếu tiếp tục như vậy thì xác suất xảy ra hôn môi trong vòng 10 giây tới là.. 97.8%."
Cậu ngẩng đầu lên, nhướng mày đầy châm chọc:
"Vấn đề là.. tại sao nhà kính lại biến thành phòng thí nghiệm hormone thế này?"
Cố Tịch Miên trợn mắt, suýt sặc vì câu cuối.
Còn Cao Chiêu Dương? Anh chỉ cười khẩy, chẳng buồn phản ứng mà chỉ nhếch môi:
"Ồ? Ai đó vừa giải phương trình hôn môi bằng số học? Sao không nhân tiện chứng minh luôn công thức thất tình đi?"
Cao Hàn Dạ phẩy tay:
"Muốn chứng minh thất tình? Dễ lắm. Chỉ cần lấy hàm đạo hàm của ánh mắt anh với mọi cô gái từng tiếp xúc, rồi chia cho tốc độ phản bội của đàn ông nhà họ Cao."
Cao Hàn Dạ liếc Cao Chiêu Dương một cái sắc lẹm, rồi bước thẳng vào trong, tay vẫn xoay cây vợt tennis như thể mọi lời nói đều chỉ là ngẫu hứng buông chơi.
Cao Hàn Dạ khựng chân một nhịp sau câu hỏi buông lửng: "Cặp đôi uyên ương các người đang làm gì vậy?"
Giọng Cao Hàn Dạ lãnh đạm, chẳng hẳn là mỉa mai cũng chẳng rõ là thật sự thắc mắc. Chỉ là.. cái cách dùng từ "cặp đôi" và "các người" khiến không khí trong nhà kính lập tức trầm lại như có cơn gió lạnh lướt qua.
Cao Chiêu Dương vẫn ngồi đó, không ngẩng đầu, chỉ khẽ cong môi, rồi thong thả nói bằng một chuỗi con số khó hiểu: "Độ nghiêng ánh mắt 28.6°, nhịp tim tăng 12%, khoảng cách 1.4m, tương tác phi ngôn ngữ đạt ngưỡng 78%."
Anh nhướn mày, liếc nhìn Cao Hàn Dạ một cái:
"Dưới góc nhìn vật lý tương tác, đây không gọi là làm gì, mà là phản ứng dây chuyền giữa hai cá thể có điện tích ngược dấu."
Cố Tịch Miên: "..."
Cô thật sự không hiểu nửa câu nào, não bộ chỉ có thể dịch ra đúng một ý: Hai tên nhà họ Cao này chắc.. điên thật rồi.
Cao Hàn Dạ bật cười mũi, giọng đều đều:
"Lý thuyết điện tích? Vậy thì khi va chạm, hy vọng không tạo ra vụ nổ điện từ cấp độ hủy diệt."
Rồi Cao Hàn Dạ nhấc vợt tennis lên, đập nhẹ xuống sàn một cái cộp, như dấu chấm hết cho màn đấu đá ngôn từ. Ánh mắt lại hướng về Tịch Miên, sắc lạnh lướt qua:
"Còn cậu? Cố Tịch Miên. Với chỉ số IQ trung bình 128, cậu nghĩ gì về chuông khuya vọng tiếng não lòng người, bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi?"
Cố Tịch Miên: "..."
Cô chỉ kịp nghĩ: Sao cái nhà này ai cũng hỏi mình mấy thứ như đang thi đại học vậy trời?
Cố Tịch Miên nhìn Cao Hàn Dạ với ánh mắt bình thản, đôi tay đan lại trên đùi. Sau những màn tung hứng toàn toán học vừa rồi, cô quyết định đưa mọi thứ về lại thực tế một chút.
"Tôi đã giải được bốn câu thơ của Cao lão gia. Hai nơi là Chiêu Dương Hồ và Kỳ Liên Sơn, tương ứng với bài thơ của Chiêu Dương và Hùng Liệt."
Cố Tịch Miên dừng lại, đôi mắt xanh ánh lên vẻ tập trung khi chuyển ánh nhìn sang Hàn Dạ đang đứng xoay vợt tennis hờ hững: "Vậy nên.. tôi đang suy nghĩ về hai câu:
Chuông khuya vọng tiếng não lòng người
Bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi.."
Gió khẽ lướt qua nhà kính, kéo theo một khoảng im lặng đầy ẩn ý.
Cố Tịch Miên nghiêng đầu, giọng nói thấp xuống như muốn dò xét cảm xúc ẩn sau vẻ lãnh đạm của Cao Hàn Dạ:
"Cậu có thích đi đâu ở Trung Quốc không? Hay có nơi nào để lại cho cậu nhiều ấn tượng? Nếu nơi đó có liên quan đến tên Hàn Dạ của cậu thì càng tốt."
Cố Tịch Miên không nói thêm, chỉ để lại câu hỏi lửng đó giữa không gian yên ắng. Một phần là đang tìm đầu mối cho bài thơ, một phần.. là thật lòng muốn hiểu thêm về con người lạnh nhạt mà cô chưa từng thấy biểu cảm chân thật ấy – Cao Hàn Dạ.
Cao Hàn Dạ khựng lại đôi chút trước câu hỏi bất ngờ của Cố Tịch Miên. Đôi mắt u ám mang màu đêm khẽ nheo lại như đang nghiền ngẫm thứ gì đó.. không thuộc về thế giới này.
Một thoáng sau, môi Cao Hàn Dạ cong nhẹ thành nụ cười.
Rồi Cao Hàn Dạ cất giọng, chậm rãi, nhưng mỗi câu từ như thả xuống từng viên đá làm dậy sóng cả mặt hồ tri thức:
"Khi vận tốc ánh sáng cc bị uốn cong bởi trường hấp dẫn của một vật thể siêu khối lượng, góc lệch của ánh sáng ấy – được gọi là góc bẻ cong trọng lực – sẽ luôn hướng về vùng tối vô tận. Giống như một vùng ký ức không bao giờ rời khỏi đường chân trời sự kiện."
"Giữa tọa độ không – thời gian của không gian Minkowski, nếu cậu đặt một vector chuyển động có đạo hàm bậc hai bằng 0, thì quỹ đạo nó sẽ là một đường thẳng. Vậy nếu đời người là một phương trình vi phân cấp 2.. cậu nghĩ có thể nào quay lại điểm ban đầu không?"
"À, còn về thiên văn học thì ở đài thiên văn Hà Mi, Tân Cương, nơi bầu trời đen như hắc ám tuyệt đối, chỉ có các xung động từ sao neutron mới có thể xuyên qua màn đêm ấy. Có nơi nào lạnh như thế mà vẫn lưu giữ ánh sáng không? Có. Nhưng chỉ khi cậu biết cách tính tọa độ từ chòm Taurus đến tim Orion."
Cố Tịch Miên ngồi đó, như bị một đống lý thuyết vũ trụ tạt thẳng vào mặt. Cô không biết mình vừa hỏi một câu gợi cảm xúc hay kích hoạt thuật triệu hồi của một nhà bác học đi lạc vào tiểu thuyết gia tộc.
Cao Chiêu Dương bật cười khẽ, khoanh tay dựa vào bàn, nheo mắt nhìn em trai như thể anh vừa xem xong một buổi TED Talk giữa chiều mưa.
Còn Cao Hàn Dạ, sau khi buông xong bài diễn văn vật lý – thiên văn – toán học ấy, chỉ lười biếng xoay cây vợt tennis lần nữa, rồi thờ ơ liếc nhìn Cố Tịch Miên:
"Nếu cậu tìm ra được nơi nào.. mà sóng hấp dẫn giao nhau với ký ức.. chắc nơi đó là nhà của Cao Hàn Dạ."
Cố Tịch Miên nhăn mày, tay chống cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Cao Hàn Dạ như thể vừa bị một cuốn giáo trình vật lý lượng tử đập thẳng vào mặt.
Cô cau mày nhìn sang Cao Chiêu Dương, nhếch mày ra hiệu:
"Anh dịch hộ em đi.. nói tiếng người vào, em không hiểu cậu ta đang nói cái giống gì."
Cao Chiêu Dương chớp mắt như thể vừa tỉnh khỏi giấc mộng, rồi bật cười khe khẽ, ánh mắt lấp lánh ý cười:
"Nếu thế giới này là một đồ thị không gian ba chiều, thì có một tọa độ mà mọi đường cong ký ức đều giao nhau. Với Hàn Dạ, nơi đó chính là.. Thiên văn đài Hà Mi ở Tân Cương. Bầu trời đêm ở đó, yên tĩnh đến mức người ta nghe được cả tiếng ánh sáng."
Cao Chiêu Dương nhún vai, khẽ ngả người ra sau:
"Tóm lại, em ấy muốn đến nơi mà bầu trời sạch nhất, ký ức rõ ràng nhất và ánh sáng là thật nhất. Đó là nơi gần với tên của em ấy nhất - Hàn Dạ: Đêm lạnh."
Cơn mưa vẫn rơi, đều đặn như một bản nhạc trầm lặng. Cố Tịch Miên chớp mắt, lặng lẽ lặp lại hai chữ trong lòng:
"Hàn.. Dạ.."
Rồi quay sang nhìn Cao Chiêu Dương, nhẹ giọng:
"Cảm ơn.. bản dịch có cảm xúc hơn hẳn."
Cao Chiêu Dương nháy mắt, nửa đùa nửa thật:
"Nếu em cần phiên dịch chính thức cho mấy thiên tài nhà họ Cao này, anh sẵn sàng nhận chức."
Cố Tịch Miên vẫn ngồi im lặng, đôi mắt khẽ nheo lại như muốn nhìn xuyên qua màn mưa mờ đυ.c phủ lên kính.
Cao Hàn Dạ vẫn đang lười biếng ngáp dài, tiện miệng chê:
"IQ cỡ 128 à? Thế mà cũng không hiểu."
Nhưng Cố Tịch Miên không phản ứng. Cô ngẩng đầu, lặp lại trong đầu hai câu thơ mà Cao lão gia đã để lại cho Cao Hàn Dạ:
"Chuông khuya vọng tiếng não lòng người.
Bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi.."
Cô khẽ thì thầm, như tự nói với chính mình:
"Hàn Dạ.. Đêm lạnh.. bầu trời đêm sạch nhất.."
Ngón tay cô khẽ lướt lên mặt bàn kính, vẽ ra hình mặt trăng, rồi nhẹ nhàng nói tiếp:
"Đợi trăng rơi - trong thi văn cổ thường dùng để chỉ khung cảnh đêm sâu, khi sương xuống, trăng tàn, người ngồi trông đợi trong cô tịch.. Có thể là ẩn dụ cho nỗi cô đơn kéo dài và sự mong mỏi điều gì đã mất."
Cao Chiêu Dương gật đầu, nhẹ giọng chen vào:
"Giống như bến cũ là nơi đã từng có ai đó chờ, hoặc từng là nơi ai đó ra đi.."
Cố Tịch Miên chuyển ánh nhìn sang dòng đầu tiên:
"Chuông khuya vọng tiếng.. đây là một hình ảnh kinh điển trong văn thơ xưa, thường ám chỉ những ngôi chùa cổ nằm sâu trong rừng, nơi đêm xuống chỉ còn tiếng chuông ngân vang trong sương lạnh.. Một âm thanh xuyên qua đêm dài, gọi về những linh hồn lạc lõng."
Cô dừng lại rồi nói:
"Cả hai câu thơ này đều nói về một nơi cổ kính, hoài niệm và cô tịch, nơi có chùa, sông bến cũ và bầu trời đêm đặc biệt yên tĩnh. Tựa như.. Vân Nam – Tây Sơn Cổ Tự, hoặc thậm chí là Miếu cổ bên sông Hoàng Hà."
Cao Chiêu Dương chống cằm cười:
"Khá ấn tượng đấy, phiên bản "IQ 128" đã nâng cấp rồi à?"
Cố Tịch Miên không đáp, chỉ khẽ hừ một tiếng.