Nhưng khi nhìn thấy nụ cười của Cao Chiêu Dương, trong lòng Cố Tịch Miên lại không hoàn toàn yên tâm.
Cố Tịch Miên nghiêng đầu, trầm ngâm.
Tô Châu.. liệu có đúng là đáp án?
Với Cao Hùng Liệt thì có thể suy luận dựa trên ý nghĩa tên "Hùng Liệt" : Anh hùng, dữ dội, bi tráng khớp với khung cảnh Kỳ Liên Sơn lạnh giá, nơi từng có chiến binh và chiến mã.
Nhưng.. Chiêu Dương (昭阳) thì sao?
Cố Tịch Miên bắt đầu lặng lẽ phân tích:
"Chiêu" nghĩa là sáng rõ, rực rỡ.
"Dương" chỉ ánh mặt trời, phương Nam, hoặc thậm chí là.. một nơi nào đó?
Cố Tịch Miên khẽ cau mày. Trong đầu như đang hiện ra một chuỗi ký tự mơ hồ, giữa ánh mưa thủy tinh và lời thơ mộng.
Tô Châu có thể đúng với cảnh.. nhưng chưa chắc đã đúng với "người". Có khi nào, đáp án thật sự.. nằm trong tên của anh ấy, trong lịch sử hay địa danh nào mang dấu ấn của "Chiêu Dương" không?
Cố Tịch Miên lại cau mày suy nghĩ, ánh mắt nhìn xa xăm qua ô kính đọng mưa. Một cô gái nhỏ nhắn, tóc dài xõa nhẹ sau lưng, tay khoanh trước ngực như đang dựng lại cả bản đồ trong đầu.
Cao Chiêu Dương ngồi đối diện, chống cằm nhìn Cố Tịch Miên, khóe môi cong nhẹ, cười mà như không cười.
Cao Chiêu Dương nhặt một cánh hoa rơi trên bàn trà, xoay xoay giữa những ngón tay rồi khẽ lên tiếng, giọng như thể đang đọc một định luật vật lý lạnh lùng:
"Sự xuất hiện của em là giống như entropy trong hệ kín, càng theo dõi, càng hỗn loạn, càng khó đoán."
Cố Tịch Miên quay sang nhìn anh, khựng một nhịp: "Lại là một phép ẩn dụ.. hay một lời mỉa mai?"
Cao Chiêu Dương bật cười khẽ, ngả người ra sau ghế, đôi mắt nheo lại: "Cả hai. Nhưng nếu em là rối loạn, thì lại là kiểu rối loạn rất đáng để người ta muốn hiểu cho bằng được."
Cố Tịch Miên lườm Cao Chiêu Dương một cái, tay chống cằm nhìn mưa rơi ngoài kính: "Vậy anh nói đi, anh có từng đến Tô Châu chưa?"
Cao Chiêu Dương khẽ hừ mũi: "Cao gia mà em đang ở cùng, em tưởng chỉ du lịch quanh quẩn trong sách địa lý à? Người nhà họ Cao, đi đâu chẳng được. Có tiền, Trung Quốc này còn chỗ nào chưa đặt chân tới chứ?"
Cố Tịch Miên nàng chớp chớp mắt, ánh lên tia tinh nghịch: "Thế thì có nơi nào mà anh có hứng thú hơn không? Một nơi gắn liền với tên của anh ấy."
Cao Chiêu Dương im lặng một lúc, như thể đang nhặt lại một ký ức rất xa. Rồi anh ngẩng lên, nụ cười trên môi dịu hẳn đi: "Chiêu Dương Hồ ở Sơn Đông."
Anh ngừng một chút, giọng trầm hơn: "Anh được sinh ra ở đó. Nên ông già đã đặt tên anh là Chiêu Dương."
Không khí đột nhiên lắng lại. Mưa ngoài trời rơi tí tách như thể cũng đang lắng nghe.
Cố Tịch Miên hơi ngẩn người, câu trả lời đó.. khác hẳn với những lời nói bông đùa thường ngày của Cao Chiêu Dương.
Không phải ẩn dụ.
Không phải thơ.
Mà là thật.
Cố Tịch Miên mở điện thoại, tìm hình ảnh của Chiêu Dương Hồ, ánh sáng từ màn hình phản chiếu lên gương mặt cô, rồi cô chợt nhận ra điều gì đó. Một tia sáng lóe lên trong mắt, như thể mọi thứ bỗng nhiên rõ ràng.
"Sóng lụa mênh mang" là làn nước phẳng lặng, không gợn sóng, dải lụa mềm mại vươn dài ra tận chân trời, khiến ai nhìn vào cũng phải lặng im trước vẻ đẹp yên bình ấy.
"Nắng thủy tinh" ánh mặt trời xuyên qua bầu trời trong vắt, chiếu xuống mặt hồ như gương, một bức tranh mờ ảo mà lại rực rỡ, như thể cả vũ trụ đang phản chiếu trong đó.
"Thuyền ai lững lờ" chiếc thuyền nhẹ nhàng trôi trên mặt hồ tĩnh lặng, không vội vã, không lo âu, chỉ theo dòng nước, như một cuộc sống không ngừng tìm kiếm sự bình yên.
"Giữa mộng lành" và tất cả cảnh vật ấy như một giấc mơ, lướt nhẹ qua tâm hồn, đọng lại cảm giác êm dịu, như thể thời gian không còn ý nghĩa.
Cố Tịch Miên ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản nhưng chắc chắn. Cô nhìn thẳng vào Cao Chiêu Dương, không chút do dự, mà như thể đây chính là sự thật rõ ràng nhất.
Cao Chiêu Dương khựng lại, đôi mắt mở to trong chốc lát, như thể không tin vào những gì mình vừa nghe. Một sự im lặng bao trùm không gian trong giây lát, chỉ có tiếng mưa lách tách ngoài cửa kính.
Cố Tịch Miên không cảm thấy cần phải giải thích thêm. Cô biết, đôi khi chỉ cần hiểu được một phần của sự thật, đã đủ làm người ta thay đổi cách nhìn nhận mọi thứ.
Cao Chiêu Dương bật cười khẽ, giọng anh có chút trầm, pha lẫn một chút ngạc nhiên: "Không ngờ em lại nhạy bén như vậy. Không chỉ hiểu được thơ, mà còn hiểu cả người nữa."
Cố Tịch Miên nhún vai, như thể không có gì đặc biệt: "Em chỉ làm theo những gì em cảm nhận thôi."
Cao Chiêu Dương nhìn Cố Tịch Miên, đôi mắt trở nên sâu thẳm, có chút gì đó ẩn chứa. Anh cười một cách nhẹ nhàng, nhưng lần này không phải là kiểu cười đầy tự mãn như mọi khi, mà là một nụ cười thật sự, mang theo sự tôn trọng.
"Em thật sự rất thú vị, cô nhóc." Cao Chiêu Dương phá vỡ không khí bằng một câu nói nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý: "Anh nghĩ, em sẽ còn khiến anh bất ngờ nhiều hơn nữa."
Mưa dội lên mái kính, tạo thành từng chuỗi âm thanh dồn dập như tiếng gõ cửa vội vàng của một kẻ lữ hành dưới cơn giông. Trong không gian trong suốt của nhà kính, cây cối khẽ lay động, ánh sáng mờ ảo phản chiếu qua giọt nước như lăng kính vỡ vụn.
Cố Tịch Miên ngồi đối diện với Cao Chiêu Dương, ánh mắt vẫn chăm chú vào từng dòng thơ. Sau lưng cô, vệ sĩ Tề Vũ đứng bất động như pho tượng, hiện diện âm thầm nhưng không thể bỏ qua.
Cao Chiêu Dương ngả người ra sau, mái tóc hơi rối, nụ cười lười biếng nhưng ánh mắt lại mang theo sự dò xét đầy hứng thú:
"Em đã biết được hai nơi Chiêu Dương Hồ và Kỳ Liên Sơn. Thế còn bốn câu còn lại thì sao?"
Rồi Cao Chiêu Dương nhẩm đọc:
"Chuông khuya vọng tiếng não lòng người.
Bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi.."
"Đá xưa vững chãi giữa trời mây.
Gió hú ngàn năm dấu kiếm gầy."
Cố Tịch Miên ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú vào dòng thơ, rồi khẽ lên tiếng, giọng trầm thấp:
"Chuông khuya.. tiếng não lòng.. Trăng rơi bến cũ.. Em nghĩ có thể ám chỉ một nơi như Cổ Tự hoặc bến nước cổ nào đó. Kiểu như Hàm Thủy Tự – nơi có đại hồng chung và bến thuyền cổ nổi tiếng ở phương Nam. Nghe có vẻ phù hợp."
Cô dừng lại một chút, ngón tay chạm nhẹ lên mặt bàn kính, vẽ theo từng nét chữ tưởng tượng:
"Còn bốn câu kia – đá, trời mây, gió hú, dấu kiếm.. gợi đến vách đá, núi cao. Em từng nghe nói về Phong Nhận Lĩnh – nơi có vết nứt như chém bởi kiếm thật, quanh năm gió hú, rất quái dị."
Cao Chiêu Dương nhướng mày, ánh mắt bỗng nghiêm lại vài phần. Anh chống cằm, khẽ cười:
"Lập luận nghe cũng thú vị đấy. Nhưng có hai vấn đề."
"Một là nếu nói chuông khuya là Hàm Thủy Tự, thì nơi đó hiện đã bị chuyển vào khu di tích – có camera và kiểm soát. Khó mà đặt bất cứ thứ gì trong đó từ thời ông nội mà không ai phát hiện. Hai là Phong Nhận Lĩnh đúng là có vết kiếm, nhưng ngọn núi ấy được gán danh hiệu đó từ một câu chuyện dân gian, chứ không có ghi chép nào về ông nội từng lui tới đó."
Cao Chiêu Dương rướn người tới trước, ánh mắt nheo lại:
"Em đang dựa vào hình ảnh trong câu thơ. Còn anh nghĩ.. nó mang tính biểu tượng. Kiểu như chuông khuya là tượng trưng cho sự cảnh tỉnh và bến cũ là quá khứ. Câu đó.. có thể đang nhắc đến một sự kiện. Hoặc một người."
Cố Tịch Miên hơi ngẩng lên, nhìn thẳng vào Cao Chiêu Dương:
"Vậy còn dấu kiếm? Là một người từng vung kiếm? Hay một hành động từng chia đôi Cao gia?"
Chiêu Dương bật cười khẽ, nhưng nụ cười nhanh chóng tan vào sự nghi hoặc nơi đáy mắt:
"Có thể lắm. Hoặc.. dấu kiếm ấy là quyết định chia thừa kế này. Câu thơ đâu chỉ để tìm địa điểm. Có khi là chìa khóa mở một tầng ý nghĩa khác – tầng tâm lý."
Gió quét qua nhà kính làm khung kính rung nhẹ, tiếng mưa rào rạt càng khiến bầu không khí thêm căng.
Cố Tịch Miên ngồi thẳng dậy, giọng cô đanh hơn:
"Vậy thì.. chúng ta đang bị dắt mũi bởi chính một người đã chết rồi sao?"
Chiêu Dương không đáp.