Tối hôm đó, sau khi kết thúc buổi nói chuyện với Cao Hùng Liệt, Cố Tịch Miên quay về dọc hành lang tĩnh mịch phủ ánh đèn vàng ấm áp. Lúc đặt tay lên nắm cửa phòng, một cảm giác kỳ lạ khiến cô dừng lại.
Cố Tịch Miên khẽ quay đầu.
Tề Vũ vẫn luôn im lặng như cái bóng, đang đứng tựa vào bức tường đối diện. Dáng người cao lớn, áo vest đen chỉnh tề, đôi mắt sắc bén vẫn không rời khỏi cô.
Cố Tịch Miên giật mình, giọng hơi bối rối: "Chú.. đi theo cháu từ nãy đến giờ à?"
Tề Vũ không phủ nhận, chỉ gật đầu nhẹ, giọng khàn khàn nhưng rắn rỏi: "Ừ."
Cố Tịch Miên khẽ cúi đầu cảm ơn, rồi mở cửa bước vào phòng.
Bên trong, ánh đèn pha lê nhẹ nhàng tỏa sáng khắp không gian. Mùi tinh dầu thoảng qua mùi hoa oải hương làm dịu đi mọi mỏi mệt.
Lâm Tuyết An đang xoay xoay trước gương, tay cầm một chiếc váy ngủ ren trắng, mắt long lanh như vừa nhặt được kho báu.
"Tiểu Miên! Em về rồi à!" Tuyết An cười hí hửng, chỉ vào tủ đồ mở toang, nơi treo lủng lẳng cả tá váy ngủ với đủ màu sắc: Pastel dịu dàng, ren trắng trong và cả.. đỏ đô bạo liệt.
"Mấy cái này chị mua từ chiều đó! Em xem đi, váy ngủ phiên bản công chúa, nhẹ như mây á! Mặc vào là muốn yêu đời ngay!"
Cố Tịch Miên đứng sững lại vài giây, nhìn tủ đồ gần như bị "xâm chiếm". Cô vẫn còn đang mang trong đầu những tọa độ lạnh lẽo, bản đồ chiến trường, những cái chết đau thương.. và giờ thì trước mặt cô là váy ngủ công chúa.
Cố Tịch Miên bật cười khẽ, tiếng cười mỏng nhẹ mà sâu trong đó là cả một cơn xoáy cảm xúc vừa mệt mỏi, vừa ấm lòng.
"Chị cứ như đang đi nghỉ dưỡng ấy." Cố Tịch Miên nói, rồi tiến đến chiếc giường mềm, ngả người xuống với một tiếng thở dài.
"Thì.. mình cũng phải giữ nhan sắc chứ!" Tuyết An nháy mắt, rồi bỗng nghiêng người nhìn cô đầy tò mò: "Mà.. Tiểu Miên à, em đã đi đâu suốt từ nãy đến giờ thế?"
Tịch Miên nhìn trần nhà, ánh mắt xa xăm: "Em vừa mới mở được một cánh cửa."
Sáng hôm sau, trời vừa hửng đã đổ mưa rả rích. Từng giọt mưa nhẹ nhàng gõ lên ô cửa kính lớn trong căn biệt thự họ Cao như những nốt nhạc dịu dàng của bản giao hưởng ngày mới.
Cố Tịch Miên hôm nay được nghỉ, không có lịch trình học hành hay gặp gỡ gì cả. Thoải mái, thư thả, một cảm giác lạ lẫm giữa guồng xoáy căng thẳng của những ngày vừa qua.
Cố Tịch Miên khoác một chiếc áo len mỏng, tay cầm chiếc ô trong suốt, bước qua hành lang dài lát đá, đi dạo về phía khu nhà kính ở cuối khuôn viên biệt thự. Sau lưng, Tề Vũ vẫn lặng lẽ bước theo, đôi giày da dẫm êm trên mặt đá ẩm.
Khi bước vào bên trong, một làn hơi ấm phả ra, mang theo mùi hương dịu nhẹ của hoa trà, mẫu đơn và một vài giống lan quý mà chỉ những nhà sưu tầm thực thụ mới có thể chăm nổi. Cảnh sắc như một khu vườn cổ tích được đặt giữa hiện đại và ký ức đầy mơ hồ và bí ẩn.
Cố Tịch Miên đi chậm rãi giữa các luống hoa, ánh mắt lấp lánh hứng thú.
Nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn về phía tầng hai của nhà kính, nơi có một chiếc lan can cong bằng sắt uốn chạm trổ hoa văn cầu kỳ, Cố Tịch Miên sững người.
Cao Chiêu Dương.
Anh ta đang nằm ngủ trên chiếc ghế dài ở ban công, một tay vắt lên trán, tay kia buông thõng, gần sát mép lan can. Chiếc áo sơ mi trắng hơi nhàu, một bên tà áo thả ra như thể vừa đánh nhau với gió. Mái tóc bạch kim rối bời, môi cong cong trong một giấc mơ nào đó, đẹp như một bức tranh, nếu như không có cái tình huống nguy hiểm đang diễn ra..
Chỉ cần anh xoay người thêm một chút sẽ rơi tự do xuống đất.
Tịch Miên hốt hoảng hít một hơi, rồi lập tức quay đầu:
"Chú Tề Vũ! Ở trên đó.."
Nhưng Tề Vũ đã sớm phát hiện. Người đàn ông lạnh lùng ấy không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng bước nhanh về phía cầu thang sắt uốn cong dẫn lên tầng hai. Ánh mắt ông vẫn như mọi khi, sắc như dao, không chút hoảng loạn, nhưng lại đầy cảnh giác.
Cố Tịch Miên theo sau, chân tay luống cuống, vừa bước vừa thầm rủa cái tính "thiếu ngủ" đáng sợ của tam thiếu gia nhà họ Cao.
Cố Tịch Miên và Tề Vũ vừa lên tới nơi thì..
Soạt!
Cao Chiêu Dương vừa xoay người.
Cô không kịp nghĩ nhiều, la lớn: "Này! Anh rớt bây giờ!"
Trong khoảnh khắc đó, Tề Vũ lập tức sải bước như gió, kéo mạnh vai áo Cao Chiêu Dương, vừa đủ để giữ anh không lộn khỏi lan can.
Tam thiếu gia lập tức choàng tỉnh, mắt còn chưa mở hết, chỉ kịp lẩm bẩm: "Ơ.. hoa hồng biết gọi người à?"
Tịch Miên mặt không cảm xúc: "Là em. Và anh suýt nữa chết rồi."
Cao Chiêu Dương ngơ ngác vài giây, rồi bật cười, tiếng cười ấm áp nhưng vẫn mang cái chất lười nhác cố hữu: "Ồ.. chết vì rơi vào giấc mộng đẹp giữa rừng hoa, cũng không tệ."
Tề Vũ thì chẳng thấy thơ mộng gì cả. Ông chỉnh lại áo khoác rồi quay lưng bước đi, không quên để lại một câu:
"Lần sau tôi không cứu nữa đâu."
Cố Tịch Miên thở hắt, quay sang nhìn người con trai vừa suýt rơi từ lan can mà còn đủ sức.. tán tỉnh hoa.
Tam thiếu gia nhà họ Cao, đúng là một "thứ khác biệt".
Cố Tịch Miên đứng khoanh tay trước mặt Cao Chiêu Dương, ánh mắt nửa đùa nửa khinh thường nhìn anh từ đầu đến chân:
"Trong vòng chưa tới một giây là anh có thể thành một vết lõm trên nền đất rồi đấy, tam thiếu gia à."
Rồi Cố Tịch Miên tiếp tục, giọng như đang giảng bài: "Chưa kể nếu xét góc nghiêng cơ thể anh vừa rồi là khoảng 70 độ, thì vector vận tốc ban đầu sẽ khiến anh tiếp đất theo dạng tự hủy hoàn hảo. Có muốn em mô phỏng lại bằng đồ thị hàm bậc hai cho anh xem không?"
Cao Chiêu Dương.. sững người trong hai giây.
Rồi anh bật cười thành tiếng, tiếng cười vang vọng giữa nhà kính đầy hoa, có chút gì đó.. thật sự vui vẻ.
"Ha, thú vị thật."
Cao Chiêu Dương chống tay ngồi dậy, mái tóc rối khẽ lòa xòa trước trán, ánh mắt lấp lánh như vừa tìm thấy món đồ chơi mới: "Em bắt đầu có suy nghĩ giống người nhà họ Cao rồi đó."
Anh nghiêng đầu, nửa cười nửa đùa: "Tính toán như máy, châm chọc như gió lạnh. Có tiềm năng đấy, cô nhóc."
Tịch Miên bĩu môi, không thèm trả lời.
Nhưng trong lòng lại khẽ khựng một nhịp.. giống người Cao gia ư?
Cô không biết đó là lời khen, hay là một sự cảnh báo ngấm ngầm.
Cố Tịch Miên ngồi thẳng người trên chiếc ghế, tay khẽ nâng tách trà, mắt dõi theo cơn mưa lất phất ngoài cửa kính. Những giọt nước trên mặt kính như những hạt pha lê, trong suốt, lăn dài rồi chảy xuống thành từng đường chéo mềm mại. Không gian yên tĩnh và ấm áp, như một thế giới riêng biệt tách biệt khỏi cơn mưa ngoài kia.
Cố Tịch Miên hít một hơi dài, cảm giác của những hạt mưa nhẹ nhàng đập vào kính khiến cô như thư giãn hơn. Cũng không biết tại sao, trong không gian này, mọi thứ bỗng nhiên trở nên rõ ràng.
Cố Tịch Miên đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt trở nên nghiêm túc: "Em đã giải được câu" Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh, Ngựa hí vang trời vọng đế đình ". Đó chính là Kỳ Liên Sơn."
Cố Tịch Miên không nhìn vào Cao Chiêu Dương ngay, mà chỉ chăm chú vào những giọt nước mưa, một cách bình thản như thể đang kể lại một câu chuyện xưa cũ.
Cao Chiêu Dương không đáp ngay, anh ngả người vào chiếc ghế, tay vuốt nhẹ chiếc cốc trên bàn, nhấp một ngụm trà. Anh cười nhẹ, giọng nói lộ rõ sự thích thú, không phải vì câu trả lời của Cố Tịch Miên, mà vì cách cô giải quyết vấn đề.
"Vậy, em đã hiểu rồi?" Cao Chiêu Dương hỏi lại, giọng điệu vẫn mang vẻ nhẹ nhàng: "Không phải là một câu đố đơn giản, Cao lão gia không dễ dàng cho ai vào được đường đi."
Cố Tịch Miên ngẩng lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Cao Chiêu Dương: "Em không chỉ giải đố, em đang tìm manh mối. Kỳ Liên Sơn không chỉ là một địa danh, nó còn là một phần trong câu chuyện của Cao gia. Vậy thì, không phải em đã đủ tư cách để tìm ra sao?"
Cao Chiêu Dương lặng đi, nhìn Cố Tịch Miên như thể đang đánh giá những lời nói ấy.
Sau một lúc, Cao Chiêu Dương gật nhẹ đầu, tỏ vẻ đồng tình: "Đúng. Em đủ tư cách."
Cao Chiêu Dương nghiêng người, chống tay lên bàn, hỏi Cố Tịch Miên với giọng lười nhác mà vẫn pha chút tò mò: "Vậy còn câu:" Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh, Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành? "Thì sao? Tại sao Cao lão gia lại tặng nó cho anh?"
Cao Chiêu Dương nhướng mày, ánh mắt khẽ lay động như muốn thăm dò phản ứng của Cố Tịch Miên.
"Cao Hùng Liệt thì liên quan đến Kỳ Liên Sơn." Cao Chiêu Dương tiếp: "Vậy còn anh thì liên quan đến nơi nào?"
Cố Tịch Miên khẽ nghiêng đầu, ánh mắt mơ hồ nhìn ra ngoài tấm kính thủy tinh của nhà kính nơi những hạt mưa vẫn rơi đều như những sợi chỉ bạc. Cô khẽ nhẩm lại hai câu thơ, lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ, vừa mộng mị, vừa quen thuộc.
Cố Tịch Miên khẽ nói, chậm rãi: "Tô Châu?"
Cao Chiêu Dương khựng lại, nụ cười trên môi càng sâu hơn: "Ồ? Vì sao lại là Tô Châu?"
Cố Tịch Miên ngước nhìn Cao Chiêu Dương, đôi mắt ánh lên sự điềm tĩnh hiếm thấy: "Nơi đó có nước, có sóng lặng như lụa, nắng xuyên qua mặt hồ như thủy tinh, thuyền cứ lững lờ trôi giữa những dòng kênh không bao giờ vội vã. Đẹp đến mộng mị, yên bình mà cũng đầy thi vị. Câu thơ của Cao lão gia, không chỉ là thơ, mà là một bức tranh.. và anh là một phần trong đó."
Cố Tịch Miên dừng lại, hạ giọng: "Phong cảnh như thế, chỉ có thể dành cho người tự do, lãng tử, không thích bị ràng buộc."
Cao Chiêu Dương bật cười khẽ, ánh mắt vẫn dán chặt vào Cố Tịch Miên: "Tính ra.. cũng khá hiểu anh đấy, nhóc con."