Cánh cửa đóng lại nhẹ nhàng sau lưng, tách biệt thế giới ngoài kia khỏi không gian riêng biệt của Cao Hùng Liệt.
Cố Tịch Miên đứng im vài giây, để ánh mắt lướt qua từng chi tiết trong căn phòng trước mặt.
Không như Cố Tịch Miên tưởng tượng về một căn phòng của người trẻ tuổi giàu có: Không bóng bẩy, không bừa bộn, cũng chẳng quá trang trí kiểu cách. Mọi thứ đều ngăn nắp, gọn gàng đến mức gần như lạnh lẽo. Tường được sơn màu xám tro nhạt, ánh đèn trần mờ dịu không quá chói, tạo nên một bầu không khí trầm mặc và có chút.. áp lực.
Góc phòng là một giá treo súng với nhiều loại súng mô hình và vũ khí giả dùng để huấn luyện, tất cả đều được lau chùi sạch sẽ, xếp ngay hàng thẳng lối. Bên cạnh là bàn làm việc lớn làm bằng gỗ đen, trên đó trải đầy tài liệu, bản đồ quân sự cũ, cùng một vài bản vẽ chi tiết về địa hình.
Trên tường treo một lá cờ cũ, có vẻ là cờ của một đơn vị đặc nhiệm nước ngoài, Tịch Miên chưa từng thấy bao giờ, nhưng bản thân lá cờ cũng như mang theo khí chất lẫm liệt, kiêu hùng.
Còn giường ngủ thì đơn giản đến kỳ lạ: Ga trải giường trắng phau, không có gấu bông, không có đồ trang trí, duy nhất một chiếc gối lưng hình quân kỳ.
Cố Tịch Miên quay sang nhìn Cao Hùng Liệt đang rót nước vào hai chiếc cốc thuỷ tinh nhỏ, động tác dứt khoát nhưng chẳng vội vàng. Anh đưa cho cô một ly:
"Uống đi, rồi nói tiếp."
Cố Tịch Miên nhận lấy, bàn tay khẽ chạm vào tay anh lành lạnh: "Anh từng được huấn luyện quân sự?"
Cao Hùng Liệt ngồi xuống ghế, nhếch môi: "Từ năm mười bốn tuổi. Từng tham gia trại thực chiến ở nước ngoài một thời gian. Cao lão gia muốn anh.. đủ bản lĩnh để tiếp quản thứ không phải ai cũng gánh nổi."
Tịch Miên khẽ gật đầu, mọi thứ dần sáng tỏ. Căn phòng này không chỉ là nơi ở, nó là một pháo đài, một nơi rèn luyện, một nơi chứa đựng những dấu vết của một tuổi trẻ gánh vác quá nhiều.
"Nói đi." Cao Hùng Liệt khoanh tay trước ngực, ánh mắt như lưỡi dao sắc lạnh: "Em đến đây, chỉ để khoe tài suy luận, hay còn gì khác?"
Cố Tịch Miên không né tránh ánh nhìn đó, cô hít một hơi thật sâu rồi hỏi thẳng: "Tại sao.. anh biết đó là bản đồ?"
Cao Hùng Liệt im lặng trong thoáng chốc, như thể đang lục lại ký ức sâu kín nhất trong mình. Đôi mắt anh không còn sắc như lúc nãy nữa, thay vào đó là một khoảng trống khó diễn tả, lạnh lẽo nhưng dằn vặt.
"Vì anh từng ở đó." Cao Hùng Liệt nói, giọng trầm xuống: "Kỳ Liên Sơn – nơi đó từng là địa ngục mùa đông của anh."
Ánh mắt Cao Hùng Liệt khẽ động, không nhìn Cố Tịch Miên nữa mà nhìn về phía khung cửa sổ đang phản chiếu bóng đêm lặng thinh ngoài kia.
"Lúc ấy anh mười sáu. Cao lão gia bắt anh đến đó suốt ba tháng mùa đông. Huấn luyện quân sự cường độ cao, gần như là tra tấn." Cao Hùng Liệt bật cười nhạt, tiếng cười không có chút vui vẻ nào: "Anh từng phải lết qua tuyết trong đêm lạnh -20 độ, tay trần đào đất tìm thực phẩm. Có ngày phải chống chọi với bão tuyết chỉ để giữ cho súng không đóng băng."
Cố Tịch Miên lặng người, cô chưa từng tưởng tượng một thiếu gia sống trong hào môn như Cao Hùng Liệt lại phải trải qua những ngày tháng như thế.
"Và ở đó.. anh đã đánh mất một người." Giọng Cao Hùng Liệt khàn đi, như nghẹn lại trong cổ họng: "Là bạn thân. Thằng điên đó cứu anh trong một lần trượt chân xuống vực, còn bản thân thì.."
Cao Hùng Liệt siết chặt tay lại, mắt đỏ ngầu: "Nó chết, ngay trước mắt anh."
Không gian chìm trong im lặng.
"Từ đó, anh không muốn quay lại. Không phải vì sợ hãi, mà vì tội lỗi."
Cao Hùng Liệt ngẩng đầu, nhìn Cố Tịch Miên, lần đầu tiên không có vẻ cao ngạo hay tức giận, chỉ là một người từng gánh chịu nỗi đau không thể nói thành lời.
"Nên khi lão già đó viết hai câu thơ, anh biết ngay, ông ta đang lôi quá khứ chết tiệt đó ra nhắc nhở anh điều gì."
Tịch Miên khẽ cúi đầu, cô không còn thấy Cao Hùng Liệt là một người khó gần hay nóng nảy nữa, mà là một con người thật sự đã từng tổn thương, đã từng mất mát.
Cố Tịch Miên khẽ cúi đầu, bàn tay nhỏ siết chặt vạt áo, giọng cô nhẹ như gió thoảng: "Em rất tiếc."
Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Cao Hùng Liệt, đôi mắt trong veo nhưng kiên định: "Và đó là lý do.. tại sao anh lại xé tờ giấy của Cao lão gia."
Cao Hùng Liệt im lặng.
Không phủ nhận, không giải thích. Chỉ có ánh mắt anh khẽ động, như vừa bị lời cô chạm đến một nơi sâu kín trong lòng.
Tịch Miên không còn dè dặt như trước: "Em muốn đến Cam Túc. Căn biệt thự gần Kỳ Liên Sơn đó.. em phải đến đó."
Cao Hùng Liệt nhíu mày, ánh mắt dậy lên vẻ dò xét: "Để làm gì?"
Tịch Miên không chần chừ: "Để chứng minh rằng.. chuyện năm đó không phải lỗi của anh."
Câu nói đó như một mũi tên xuyên thủng lớp phòng ngự trong anh. Cao Hùng Liệt siết chặt tay, đôi mắt đen sâu như vực thẳm nhìn cô, không rời.
"Em không hiểu gì đâu. Một người chết rồi, em nghĩ có thể thay đổi sự thật sao?"
Tịch Miên không lùi bước: "Em không thể thay đổi quá khứ. Nhưng em có thể làm sáng tỏ sự thật."
Không khí giữa hai người như bị hút hết. Một bên là cô gái nhỏ bé đang kiên cường đối diện, một bên là người đàn ông từng bị ám ảnh bởi quá khứ đến mức gần như bị nó nuốt chửng.
"Nếu không ai đi tìm sự thật, thì người còn sống sẽ mãi bị giam trong tội lỗi không thuộc về mình."
Cao Hùng Liệt nhìn Cố Tịch Miên một lúc lâu, cuối cùng ánh mắt sắc lạnh kia khẽ dịu xuống. Anh quay mặt đi, giọng trầm thấp:
".. Em thật sự nghĩ mình đủ sức đào lại quá khứ đó sao?"
Cố Tịch Miên gật đầu: "Nếu em không đủ, thì hãy chỉ đường cho em. Em sẽ học. Em sẽ tự đi."
Cô tưởng mình đã lay chuyển được trái tim sắt đá của Cao Hùng Liệt, nhưng anh lại đột ngột đứng thẳng dậy, ánh mắt sắc lạnh quay trở lại: "Không được."
Tịch Miên hơi sững người.
"Em còn phải đi học." Giọng Cao Hùng Liệt đanh lại, rõ ràng và dứt khoát: "Anh không cho phép em tự tiện đến đó, đặc biệt là một mình."
Cố Tịch Miên định phản bác, nhưng chưa kịp mở miệng thì Cao Hùng Liệt đã cắt ngang:
"Em tưởng nơi đó là đâu? Một khu nghỉ dưỡng tuyết trắng sao? Không có ai bảo vệ, không điện, không tiếp tế. Những gì em biết chỉ là bản đồ. Còn nơi đó.." Anh ngừng một nhịp, giọng trầm xuống, ánh mắt như phủ một tầng sương: "Nơi đó từng là thao trường huấn luyện quân sự bí mật. Anh từng ở đó hai năm ròng, mùa đông lạnh âm ba mươi độ, người bạn thân nhất của anh chết ngay trước mặt anh trong một lần thực chiến.."
Không gian lặng đi.
"Em muốn đến đó, được. Nhưng không phải bây giờ." Cao Hùng Liệt nhìn Cố Tịch Miên chăm chú, ánh mắt như muốn khắc ghi từng nét biểu cảm trên gương mặt cô: "Ít nhất.. phải đợi đến kỳ nghỉ hè. Sáu tháng nữa."
Cố Tịch Miên siết chặt nắm tay, muốn phản bác, nhưng rồi lại không nói nên lời.
Cao Hùng Liệt thở dài: "Em có thể liều lĩnh vì người khác, nhưng nếu em chết, ai gánh trách nhiệm? Bây giờ thì học cho giỏi, rèn thể lực. Sáu tháng nữa, nếu em vẫn muốn đi, anh sẽ đi cùng."