Cố Tịch Miên ngẩng đầu nhìn Cao Hàn Dạ, người đang gắp một miếng thịt bò đầy thờ ơ, gương mặt chẳng hề có chút quan tâm đến thế sự.
"Nè, cho hỏi một câu.." Cố Tịch Miên cất giọng, nhẹ nhàng hỏi: "Cậu nghe hai câu thơ này thì nghĩ đến nơi nào không?
Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh.
Ngựa hí vang trời vọng đế đình."
Cao Hàn Dạ ngừng đũa trong một giây, nhướn mày, rồi khẽ hừ lạnh, như thể Cố Tịch Miên vừa hỏi một điều thật ngớ ngẩn. Cậu ta dựa hẳn ra sau ghế, hai tay đan lại đặt sau gáy, ánh mắt vẫn uể oải nhìn trần nhà.
"Nơi nào à? Đầu tiên phải giải mã lớp hình ảnh ẩn dụ. Tuyết trắng – nhiệt độ âm. Chiến binh – có thể là khu vực có lịch sử quân sự. Ngựa hí – liên tưởng tới thảo nguyên hoặc các vùng có truyền thống cưỡi ngựa. Còn đế đình.. là ẩn dụ cho hoàng cung? Hay chỉ là một điểm trung tâm?"
Rồi đột nhiên, như bị kích hoạt bởi một dòng suy nghĩ nào đó, Cao Hàn Dạ buông một tràng dài những công thức toán học khó hiểu, cậu ta đột nhiên ngồi thẳng dậy, rút điện thoại ra, bật một ứng dụng định vị quân sự mà chỉ dân nội bộ mới có quyền truy cập. Đầu ngón tay thoăn thoắt nhập vào ba dãy tọa độ:
"42 độ 02 phút 06 giây Bắc, 80 độ 07 phút 32 giây Đông.
35 độ 18 phút 57 giây Bắc, 80 độ 54 phút 48 giây Đông.
38 độ 30 phút Bắc, 97 độ 43 phút Đông."
Cố Tịch Miên sửng sốt. Cô lập tức ghi lại vào điện thoại, rồi lặng lẽ tra tọa độ ấy.
Không ngoài dự đoán, kết quả trả về khiến trái tim cô khẽ giật thót:
42°02"06 "B, 80°07"32" Đ: Gần Thiên Sơn, vùng núi quanh năm tuyết phủ, nơi từng là tuyến hành lang quân sự phía Tây.
35°18"57 "B, 80°54"48" Đ: Nằm sát Côn Liên Sơn, dãy núi kỳ vĩ và thiêng liêng trong truyền thuyết Trung Hoa cổ đại.
38°30"B, 97°43"Đ: Thuộc về Kỳ Liên Sơn, nơi nổi tiếng với các cuộc viễn chinh và chiến mã thời xưa.
Cô quay sang nhìn Cao Hàn Dạ, giọng khẽ run:
"Ba dãy núi này.."
Hàn Dạ mở mắt ra, ánh nhìn lạnh băng mà sắc bén:
"Là những nơi từng có chiến binh thực thụ. Có tuyết. Có ngựa. Có lịch sử quân sự."
Câu nói đó khiến Cố Tịch Miên cứng người.
Đúng thật.
Hai câu thơ mà Cao Hùng Liệt nhận được không phải chỉ là ẩn dụ, chúng là gợi ý, là bản đồ, là chìa khóa dẫn đến điều gì đó sâu xa hơn.
Và ba tọa độ kia có lẽ là nơi cất giấu gì đó.. mà Cao lão gia chưa từng nói.
Cố Tịch Miên nhanh chóng ghi lại ba dãy núi vào điện thoại: Thiên Sơn, Kỳ Liên Sơn và Côn Lôn Sơn.
Những tọa độ ấy cứ xoay quanh trong đầu cô như những mảnh ghép không thể thiếu, nhưng càng nghĩ, cô càng thấy hoang mang.
Tại sao những câu thơ lại dẫn cô đến những dãy núi ấy? Và nhất là Cao Hùng Liệt, anh ta chắc chắn có câu trả lời mà cô đang tìm kiếm.
Dưới ánh đèn vàng nhạt của phòng ăn sang trọng, bữa tối tưởng như đã gần kết thúc thì Cố Tịch Miên lại bỗng dưng cúi xuống, lấy điện thoại ra nhập vào ba cái tên:
Thiên Sơn, Kỳ Liên Sơn, Côn Lôn Sơn.
"Phòng của Cao Hùng Liệt ở đâu?" Cố Tịch Miên ngẩng đầu hỏi, mắt nhìn thẳng vào Cao Hàn Dạ.
Cao Hàn Dạ đang nhấm nháp ly nước trái cây, chợt khựng lại.
Lâm Tuyết An vừa mới gắp một miếng rau thì cũng dừng đũa, ngạc nhiên nhìn em gái.
"Gì cơ?" Cao Hàn Dạ nhướn mày, vẻ ngái ngủ chuyển sang hứng thú.
"Phòng của Cao Hùng Liệt ở đâu?" Cố Tịch Miên lặp lại, giọng không chút do dự.
"Lầu ba, hướng Tây. Phòng cuối cùng." Cao Hàn Dạ trả lời, vẫn còn đang tiêu hóa ý định của Cố Tịch Miên.
Vừa nghe xong, Cố Tịch Miên liền đứng bật dậy khỏi ghế, ôm theo cuốn sổ nhỏ, quay người chạy bán sống bán chết về phía cầu thang, tiếng bước chân rầm rập dội vang khắp hành lang đá cẩm thạch.
"Ủa gì vậy trời?" Lâm Tuyết An kinh hãi nhìn theo bóng lưng em gái, suýt làm rơi chiếc đĩa.
Cao Hàn Dạ thì ngồi yên, tựa lưng vào ghế, môi khẽ nhếch thành một nụ cười hứng thú. Cậu nhắm một mắt quan sát:
Vận tốc trung bình: Khoảng 5.7 m/s. Nhịp thở: 2: 2, bước chân ổn định, ước tính thể lực tốt hơn trung bình.
"Bắt đầu thú vị rồi đấy.." Cao Hàn Dạ lẩm bẩm, ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy một bài toán thú vị vừa mới mở ra.
Cố Tịch Miên chạy dọc hành lang, trái tim đập loạn trong l*иg ngực. Cô không biết tại sao mình lại kích động đến vậy, chỉ biết đôi chân không thể dừng lại. Đến trước căn phòng cuối cùng ở lầu ba, cô dừng lại vài giây để lấy lại nhịp thở rồi đưa tay gõ cửa.
Cánh cửa hé mở.
Cao Hùng Liệt xuất hiện trong chiếc áo sơ mi đen bó sát, cổ tay vẫn còn đang gài cúc. Gương mặt anh lạnh như băng, ánh mắt tối sầm lại khi thấy người đứng ngoài.
"Là cô?" Anh nhíu mày, giọng đầy chán ghé: "Không có việc gì thì biến."
Anh định đóng cửa lại thì..
"Khoan đã!" Cố Tịch Miên đưa tay đẩy cửa, ánh mắt không lùi bước, giọng nói dứt khoát: "Anh đã gợi ý cho em về" Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh, Ngựa hí vang trời vọng đế đình ".. chính là bản đồ. Em đã hiểu rồi."
Cao Hùng Liệt khựng lại, nhìn cô với ánh mắt sâu hơn một chút.
"Thiên Sơn, Kỳ Liên Sơn, Côn Lôn Sơn.." Cố Tịch Miên tiến vào một bước: "Chúng đều là nơi từng có chiến binh thực thụ. Có tuyết. Có ngựa. Có lịch sử quân sự."
Cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh: "Và tên của anh" Hùng Liệt "không phải ngẫu nhiên mà chọn. Anh hùng, dữ dội, liệt lẫm."
Ánh mắt Hùng Liệt khẽ lay động.
Cô tiếp tục phân tích:
"Tuyết trắng phủ dày – nơi có tuyết phủ dày quanh năm."
"Ngựa hí vang trời – ám chỉ Thiên mã của Hán Vũ Đế khi chinh phạt Hung Nô."
"Vọng đế đình – chính là Trường An, kinh đô nhà Hán, nơi tin thắng trận truyền về."
Cô dừng lại, hạ thấp giọng như tuyên bố:
"Nơi đó chính là.. Kỳ Liên Sơn."
Không gian như lặng đi vài giây.
Cao Hùng Liệt nghiêng mình dựa hẳn vào khung cửa, tay đút túi, đôi mắt sắc lạnh liếc xuống cô gái nhỏ đang đứng trước ngưỡng cửa của mình:
"Tại sao em biết?"
Cố Tịch Miên ngẩng đầu, không hề tránh né ánh mắt ấy:
"Cao Hàn Dạ, lúc em hỏi cậu ta về hai câu thơ, em muốn xem cậu ta sẽ nghĩ đến những nơi nào, cậu ta đã không hỏi ngược lại mà bắt đầu suy luận."
Cố Tịch Miên bắt đầu liệt kê: "42 độ 02 phút 06 giây Bắc, 80 độ 07 phút 32 giây Đông, tiếp theo: 35 độ 18 phút 57 giây Bắc, 80 độ 54 phút 48 giây Đông và cuối cùng là 38 độ 30 phút Bắc, 97 độ 43 phút Đông."
"Đây là những tọa độ mà Cao Hàn Dạ liên tưởng khi phân tích về các địa danh có liên quan đến chiến binh, tuyết phủ và ngựa chiến. Khi em tra cứu, ba vị trí này tương ứng với ba dãy núi lớn có vai trò trong lịch sử quân sự: Thiên Sơn, Kỳ Liên Sơn và Côn Lôn Sơn."
Cố Tịch Miên hít một hơi, giọng vẫn giữ vững lập luận:
"Nhưng trong ba nơi đó, Kỳ Liên Sơn là duy nhất thỏa mãn hết tất cả các chi tiết: Có tuyết phủ quanh năm, có lịch sử gắn liền với đoàn quân nhà Hán và là nơi từng được nhắc đến trong truyền thuyết thiên mã của Hán Vũ Đế."
Cố Tịch Miên dừng một nhịp, rồi nhìn thẳng vào anh:
"Và tên của anh" Hùng Liệt "không phải đặt bừa. Chính Cao lão gia đã tặng hai câu thơ đó cho anh. Đó là manh mối rõ ràng nhất."
Bầu không khí căng như dây đàn.
Cao Hùng Liệt vẫn không nói gì, chỉ nhìn Cố Tịch Miên thật sâu, gương mặt không còn nét chán ghét như lúc đầu nữa. Một tia sắc lạnh tan dần trong ánh mắt anh, thay vào đó là sự tán thưởng khó giấu.
"Giỏi đấy." Cao Hùng Liệt nói khẽ, giọng thấp và trầm như sấm xa: "Không uổng công cáo già đó lại chọn em vào danh sách kế thừa."
Rồi Cao Hùng Liệt quay lưng lại, đẩy cửa rộng hơn một chút: "Vào đi."