Chương 31: Bản đồ?

Lâm Tuyết An vừa bước vào sảnh lớn, đôi giày cao gót khẽ gõ lên nền đá hoa cương tạo nên âm thanh thanh thoát. Trên tay cô là loạt túi giấy hàng hiệu đắt đỏ, Chanel, Dior, Gucci, một vài cái còn có tag đỏ chót chưa tháo. Mái tóc xoăn bồng bềnh khẽ lay động theo từng bước chân, khuôn mặt rạng rỡ hẳn lên như vừa trở về từ thiên đường mua sắm.

Cố Tịch Miên vẫn đang ngồi trong ghế bành ở góc phòng, ánh mắt liếc sang chị họ mà chẳng tỏ rõ thái độ gì. Từ lúc cô nhận gia sản khổng lồ và thẻ đen của Cao lão gia, Lâm Tuyết An gần như chuyển hẳn sang chế độ "sống ở trung tâm thương mại", thỉnh thoảng mới quay về biệt thự Cao gia và khi về thì cũng như bây giờ: Tay xách nách mang toàn là thứ đắt đỏ mà chính cô cũng chẳng thèm hỏi giá.

Tịch Miên không nói gì.

Cô không quan tâm.

Có những chuyện.. mặc kệ.

Lâm Tuyết An đặt đống túi hàng xuống ghế, duỗi người một cái rồi ngồi phịch xuống đối diện Tịch Miên:

"Chị thề là cái biệt thự này vừa sang trọng vừa.. rùng rợn. Cứ như sống trong một cái mê cung được mạ vàng vậy đó. Hôm trước chị chỉ vô tình dựa tay vào cái bức tượng sư tử thôi mà cái giá sách sát vách trượt ra! Sau đó là nguyên một cái hành lang tối om hiện ra.. Chị tưởng mình lọt vô phim trinh thám chứ không phải nhà người ta luôn ấy!"

Lâm Tuyết An rùng mình một cái, rồi vừa lấy khăn lau tay, vừa nói tiếp, nửa đùa nửa thật:

"Chị cá là cái nhà này ít nhất có hơn hai chục mật thất. Cẩn thận nghen, Tiểu Miên. Ở đây chỉ cần ngồi lộn cái ghế thôi là có khi rớt xuống tầng hầm cũng không biết."

Cố Tịch Miên nghe đến đây, môi khẽ mím lại.

Cảm giác như.. mỗi cánh cửa ẩn trong ngôi nhà này đều có thể dẫn tới một điều gì đó rất thật và rất nguy hiểm.

Cố Tịch Miên không đáp lời Lâm Tuyết An, chỉ khẽ nhấc ly trà lên, nhấp một ngụm nhỏ. Hương trà hoa nhài thoảng qua mũi, nhẹ như gió đầu xuân, nhưng chẳng làm dịu được cơn rối loạn đang ngổn ngang trong đầu cô.

Đúng lúc ấy, từ bên ngoài vọng lại tiếng động cơ mô tô quen thuộc trầm thấp, mạnh mẽ, có chút gì đó bất cần.

Cao Hùng Liệt vừa về.

Anh ta tháo nón bảo hiểm, mái tóc hơi rối vì gió phất qua trán, đôi mắt sắc lạnh liếc qua sảnh chính. Cái liếc ấy không cần nói gì cũng đủ cho người ta thấy rõ thái độ.

Là sự chán ghét ra mặt.

Ánh mắt đó chạm vào Cố Tịch Miên chỉ một giây, rồi lập tức quay đi. Trong mắt anh, cô chỉ là một kẻ "ngoại lai" bỗng dưng được trao toàn bộ sản nghiệp của ông nội, một điều mà anh cho là không thể chấp nhận. Anh chưa từng tin rằng ông nội lại có thể để lại tất cả cho một cô gái ngoài họ chỉ vì "tình cảm cá nhân".

Nhưng lần này, Tịch Miên không định im lặng.

Cô đặt nhẹ ly trà xuống bàn, đứng dậy, giọng bình tĩnh:

"Này.. em có chuyện muốn hỏi anh."

Cao Hùng Liệt khựng lại, đôi chân vừa định bước lên cầu thang. Anh quay đầu, ánh mắt nhíu lại đầy cảnh giác:

"Chuyện gì?"

"Hai câu thơ mà anh nhận được.. Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh, Ngựa hí vang trời vọng đế đình. Ý nghĩa của nó là gì?"

Anh ta nhìn Cố Tịch Miên vài giây, rồi hờ hững nhún vai, giọng khô khốc như không muốn dính líu gì thêm:

"Là bản đồ."

Chỉ ba từ ngắn gọn, rồi anh ta quay lưng bước đi, để lại Tịch Miên chết sững tại chỗ.

Bản đồ?

Cố Tịch Miên như bị kéo vào xoáy nước của một câu đố mới. Cô chớp mắt, rồi lập tức đuổi theo:

"Khoan đã! Ý anh là gì? Bản đồ dẫn tới đâu?"

Nhưng Cao Hùng Liệt đã biến mất vào hành lang bên trái, nơi có một trong những lối dẫn đến khu vực phía Tây của biệt thự, nơi từng bị khóa kín nhiều năm, không ai lui tới.

Tịch Miên dừng bước, tim đập dồn dập. Trong đầu cô, những dòng chữ, con số, các câu thơ cứ chồng chất lên nhau như một mê cung không hồi kết.

Nếu những câu thơ là bản đồ.. thì ai là người vẽ bản đồ đó? Và.. rốt cuộc ông ấy muốn dẫn tụi mình đến đâu?

Lâm Tuyết An đặt mấy túi đồ xuống sofa, phủi nhẹ tay áo rồi đi đến gần, ánh mắt vừa tò mò vừa đùa cợt nhìn Cố Tịch Miên vẫn còn đang ngơ ngác đứng giữa hành lang. Cô chống tay lên hông, nghiêng đầu hỏi:

"Ơ kìa, ông anh mặt lạnh đó lại nói gì khiến em gái chị đuổi theo hớt hải vậy? Câu thơ nào mà ghê gớm đến mức em phải chạy như sắp tìm ra kho báu thế?"

Cố Tịch Miên vẫn còn hơi bất thần, quay lại nhìn Tuyết An, khẽ lắc đầu:

"Anh ta nói.. hai câu thơ đó là bản đồ."

"Bản đồ?" Tuyết An chớp mắt, rồi bật cười: "Thế còn thiếu mỗi tấm bản đồ kho báu rồi mở cửa hầm châu báu như phim Mỹ nhỉ? Ủa mà chờ chút.. mấy câu thơ đó ai gửi? Em, Hùng Liệt, rồi ai nữa?"

Tịch Miên khẽ chau mày, giọng trầm xuống:

"Cả Chiêu Dương nữa.. Lăng Khiết, Hàn Dạ cũng nhận được."

Tuyết An chớp mắt lần nữa, như đang tiêu hóa đống thông tin khó tin đó. Rồi cô gõ nhẹ lên trán mình:

"Chậc, bí ẩn trong biệt thự cổ, mật thất giăng khắp nơi, thơ ca cổ quái, bản đồ, một đám thiếu gia đẹp trai bí ẩn.. chị thề, nếu em mà không tìm thấy cái gì rất lớn thì chị thất vọng lắm đó."

Lâm Tuyết An nói xong lại phá lên cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tan biến khi cô nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của em gái mình.

"Tiểu Miên.. em nghiêm túc đấy à?"

Cố Tịch Miên khẽ gật đầu, giọng chậm rãi:

"Em không biết ông ấy để lại cho em tất cả là vì lý do gì. Nhưng mọi thứ trong căn biệt thự này, tất cả những câu thơ, bài toán.. nó giống như một trò chơi, hay một bài kiểm tra. Và em cần phải biết.. em được thử thách vì điều gì."

Tuyết An lặng đi một lúc, rồi cầm lại túi đồ của mình:

"Vậy thì.. để chị thay đồ đi săn cái đã. Không thể để em chơi trò truy tìm kho báu một mình đâu."

Cô nàng nháy mắt tinh nghịch, nhưng trong ánh mắt cũng ánh lên sự lo lắng thật sự. Dù có hay không là trò đùa.. nơi này quả thật đang che giấu điều gì đó rất lớn.

Giờ ăn tối, trong căn phòng ăn rộng lớn lát đá cẩm thạch, ánh đèn chùm pha lê hắt lên lớp ánh sáng dịu nhẹ màu vàng ấm. Mùi món súp hải sản thơm lừng tỏa ra từ khay bạc vừa được người hầu bưng lên.

Cố Tịch Miên đã ngồi vào bàn, ánh mắt vẫn thất thần nhìn chằm chằm vào chiếc khăn trải bàn họa tiết chìm.

Cao Hàn Dạ là người thứ hai bước vào, lười biếng như thường lệ, lần này thậm chí còn.. mặc nguyên bộ đồ ngủ màu đen có viền trắng, loại cao cấp nhưng rõ ràng không phù hợp với một bữa tối trong biệt thự như thế này. Cậu thả người xuống ghế đối diện Cố Tịch Miên, ngáp một cái rõ to mà chẳng buồn che miệng.

Lâm Tuyết An từ trên lầu bước xuống, diện một chiếc váy lụa đơn giản nhưng sang trọng, vừa đi vừa cột tóc, tay vẫn còn cầm chiếc túi nhỏ. Cô ngồi xuống cạnh em gái, liếc nhìn hai người rồi hỏi:

"Ủa, ba người còn lại đâu? Chiêu Dương, Lăng Khiết, Hùng Liệt?"

Cao Hàn Dạ không thèm mở mắt, vẫn tựa đầu ra sau ghế, trả lời với giọng đều đều như phát thanh viên buồn ngủ:

"Chiêu Dương đang bận chỉnh lại bản thiết kế cánh gió cho xe thể thao điện, nói là muốn tăng vận tốc thêm 0.1 giây. Hùng Liệt thì test băng đạn tự động cho khẩu shotgun thế hệ mới. Lăng Khiết.. hình như đang khóa cửa phòng thí nghiệm tầng ba để thử chất liệu chống đạn thế hệ mới. Ai biết mấy ông đó nghĩ gì nữa."

Lâm Tuyết An trợn mắt:

"Chị hỏi lý do chứ không cần bản tin quân sự đâu, trời.."

Trong khi hai người nói chuyện, Cố Tịch Miên vẫn trầm ngâm. Cô khẽ cắn môi, ánh mắt rơi vào khoảng không trước mặt. Trong đầu cứ vang vọng hai câu thơ của Hùng Liệt:

"Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh.

Ngựa hí vang trời vọng đế đình."

Nếu thật sự như Hùng Liệt nói, đó là bản đồ.. thì bản đồ gì? Dẫn đến đâu? Và tại sao lại là thơ?

Càng nghĩ, tâm trí Cố Tịch Miên càng rối hơn cả đĩa mì Ý trước mặt. Nhưng cô biết một điều chắc chắn, những câu thơ đó không phải trò đùa. Và chúng đang dẫn cô đến một bí mật rất lớn trong Cao gia.