Tịch Miên đá nhẹ đôi giày thể thao cũ mèm qua một bên, chán chường bước vào nhà.
Căn phòng chỉ rộng chừng mười mét vuông, ngăn đôi bằng một tấm vải rèm bạc màu. Mùi ẩm mốc pha lẫn mùi dầu ăn lan khắp không gian.
Tịch Miên gỡ chiếc áo hoodie đen sờn vai, treo lên chiếc móc treo lệch lạc ở góc tường, để lộ bên trong là chiếc áo sơ mi trắng đã ố chút cổ, cùng với chiếc váy trắng kem xếp ly có vài nếp nhăn vì chưa có bàn ủi. Quần áo đồng phục của trường, nhưng cô luôn cố gắng giữ chúng sạch nhất có thể.
Ở gian bếp nhỏ cạnh cửa sổ, chị gái đang đứng trước bếp điện mini, loay hoay chiên hai quả trứng với vài lát xúc xích rẻ tiền. Bên cạnh là một hộp sữa đậu nành và túi bánh mì sandwich. Những món ăn rẻ nhưng đủ cho hai chị em sống tằn tiện thêm vài ngày.
Tiếng tivi vang to át cả tiếng xèo xèo của dầu ăn. Một giọng đọc nghiêm nghị phát ra từ bản tin tài chính:
"Chủ tịch Cao Mạnh Quân của tập đoàn Cao thị, một trong những gia tộc giàu có bậc nhất Thượng Hải, vừa qua đời ở tuổi 81. Tài sản của ông được ước tính lên tới hàng ngàn tỷ USD..."
Tịch Miên nhíu mày, cau có nhìn về phía tivi. Hình ảnh một biệt thự rộng như cung điện hiện lên, kèm theo những dòng tin nóng đỏ rực chạy ngang màn hình. Cô lầm bầm: "Chị mở lớn vậy làm gì, nhà mình nghe tin nhà giàu chết làm gì cơ chứ.."
Không nói không rằng, cô bước tới giơ tay tắt cái tivi cũ kỹ đang kêu inh ỏi.
"Cạch!"
Tiếng màn hình tối đen khiến gian phòng bỗng im bặt.
"Ê! Con nhóc kia!" Lâm Tuyết An quay phắt lại, tay vẫn cầm chiếc xẻng chiên, ánh mắt phừng phừng lửa giận: "Em nghĩ em là ai mà tắt tivi của chị hả? Chị làm việc cả ngày, mở cái bản tin xem người ta sống sung sướиɠ chút xíu cũng không được à?"
Tịch Miên giật mình lùi lại nửa bước, nhưng rồi cố giữ giọng bình tĩnh: "Chị mở nhỏ lại cũng được mà, em mới đi học về mệt, đầu óc ong cả lên rồi..."
"Ờ, mệt vì học hả? Hay mệt vì đi đánh cờ ngoài công viên kiếm tiền? Chị chưa nói vụ đó mà em dám lên giọng với chị nữa hả?"
Tịch Miên mím môi, bàn tay khẽ siết lại. Dù rất muốn phản bác, nhưng Tịch Miên biết rõ: Cãi nhau với chị chẳng để làm gì, vì chị lúc nào cũng là người.. thắng to nhất.
Chị gái quay trở lại với chảo trứng, hậm hực lẩm bẩm: "Cứ tưởng được học bổng là giỏi lắm... Đến cái học phí còn không lo nổi thì giỏi cái nỗi gì... Đời người á, có khi nên tìm đại thằng nào giàu rồi bám lấy còn hơn ngồi mơ mộng thành công bằng mớ sách vở..."
Tịch Miên không nói gì. Cô cúi đầu, bước về phía góc giường nhỏ của mình, kéo tấm màn che lại. Nhưng trong lòng cô, ngọn lửa nào đó bắt đầu bốc lên âm ỉ. Tivi có thể tắt, bản tin có thể không cần nghe, nhưng cái tên "Cao gia", gia tộc xa vời mà cô tưởng chẳng liên quan gì, bằng cách nào đó... đã in vào đầu cô từ khoảnh khắc đó.
Sau một lúc giận dỗi, trong căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng muỗng va vào chảo và mùi thơm nhẹ của trứng chiên, không khí cũng dần dịu xuống. Tịch Miên vẫn ngồi co chân trên giường, đầu tựa vào vách, ánh mắt mơ màng nhìn ra ô cửa nhỏ lấm lem bụi bẩn. Cô không hẳn giận chị, chỉ thấy mỏi mệt.
Một lát sau, tiếng gọi dịu đi của chị gái vang lên từ phía bếp:
"Em gái ơi, ra ăn đi... để nguội không ngon đâu."
Tịch Miên im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu, vén tấm màn che, lặng lẽ bước ra. Hai đĩa cơm đơn giản được dọn trên bàn gấp cũ kỹ: Trứng chiên, xúc xích xắt lát và vài miếng dưa leo tươi mát. Dù đạm bạc, nhưng vẫn là những bữa cơm ấm áp mà cô trân trọng.
Lâm Tuyết An kéo ghế cho Tịch Miên rồi tự nhiên ngồi xuống đối diện, ánh mắt đã nguôi giận, giờ chỉ còn sự mệt mỏi quen thuộc của người trưởng thành gồng gánh cuộc sống.
"Em ăn nhiều vào... mai còn đi học sớm, đừng có nhịn đói đấy." Tuyết An vừa xới cơm vừa nói, giọng nhẹ đi nhiều.
"Ừm." Tịch Miên đáp nhỏ, cầm đũa ăn một miếng mà không ngẩng đầu.
Nhưng chưa ăn được mấy miếng, chị gái lại bắt đầu "múa miệng" như thường lệ: "Này, em có nghe tin tức nói không? Cao gia á, nhà giàu nhất nhì Thượng Hải ấy, ông cụ Cao Mạnh Quân chết rồi!"
Tịch Miên thở ra một hơi: "Vừa rồi em bảo tắt tivi cũng vì cái đó mà.."
"Thôi mà." Tuyết An cười khúc khích: "Chị mê mấy vụ của giới thượng lưu kiểu này lắm! Cứ như truyện ngôn tình ấy! Cái ông cụ đó có bốn đứa cháu nội trai, nghe nói ai cũng đẹp trai, tài giỏi, lại còn... không ai giống ai!"
"Chị rảnh quá." Tịch Miên lẩm bẩm, nhưng vẫn khẽ nghiêng tai nghe.
Tuyết An chẳng để ý, vẫn thao thao bất tuyệt như đang kể chuyện thần thoại: "Đại thiếu gia ấy, nghe nói là người thừa kế chính, tên gì ấy nhỉ.. À, Cao Lăng Khiết! Nghe tên thôi đã thấy ngầu rồi. Anh ta lạnh lùng, không cười bao giờ, đúng kiểu tổng tài lãnh khốc! Còn nhị thiếu là Cao Hùng Liệt, nóng nảy, giỏi đánh đấm, từng đánh nhau với đối thủ cạnh tranh để bảo vệ gia tộc đấy!"
"... Nghe giống phim thật rồi đó." Tịch Miên chép miệng, nhưng môi hơi cong lên.
"Chưa hết nha!"
Tuyết An chống cằm, mắt sáng như sao: "Tam thiếu là Cao Chiêu Dương, playboy chính hiệu, nhưng học siêu giỏi, được mệnh danh là thiên tài kinh tế! Còn cậu út thì.. à, Cao Hàn Dạ, mới mười bảy tuổi nhưng đã vào ban cố vấn tập đoàn, đầu óc siêu chiến lược luôn!"
"Chị nhớ tên từng người luôn á?" Tịch Miên ngẩng đầu, vừa bất ngờ vừa buồn cười.
"Dĩ nhiên rồi! Người ta đang hóng di chúc lắm đây. Không biết tài sản mấy ngàn tỷ kia sẽ chia cho ai.." Tuyết An thở dài: "Ước gì chị cũng được đầu thai vào nhà như thế, chắc giờ khỏi làm tóc bù xù, khỏi tính từng đồng mua trứng như này..."
Tịch Miên cúi đầu, ăn thêm một miếng cơm. Cô không nói gì, nhưng lòng lại vang lên tiếng cười nhè nhẹ. Dù than phiền nhiều, hay hay gắt gỏng, nhưng chị vẫn luôn là người quan tâm cô nhất.
Trong ánh đèn vàng vọt, hai chị em ngồi ăn cơm, còn tiếng nói cười về nhà họ Cao vẫn vang lên nhẹ nhàng – như một câu chuyện cổ tích xa vời, chẳng ai ngờ sẽ có ngày.. vướng vào số phận của một cô gái nghèo như Tịch Miên.
Tịch Miên khẽ đẩy tấm rèm cũ ngăn phòng rồi chui vào bên trong. Căn phòng nhỏ đến mức vừa nằm vừa duỗi chân đã chạm tường, chỉ vừa đủ để một chiếc giường đơn cũ kỹ, một cái bàn học bé xíu kê sát cửa sổ và một kệ sách xiêu vẹo được ghép bằng gỗ thừa.
Không gian ngột ngạt, nhưng đối với cô, đây là góc trú ẩn yên bình nhất sau một ngày mệt mỏi.
Cô leo lên giường rồi lấy ra chiếc điện thoại cũ màu bạc đã trầy xước nặng nề. Vỏ ngoài đã bong sơn, màn hình có vết nứt nhỏ kéo dài từ góc trái. Pin yếu, nhiệt độ máy nóng ran mỗi lần mở quá nhiều ứng dụng.
Tịch Miên cắm tạm sạc dự phòng rồi mở trình duyệt, định vào làm bài test năng lực toán học trên một nền tảng miễn phí mà cô hay dùng để luyện thi học bổng. Nhưng chờ mãi, màn hình vẫn quay vòng vòng. Cô bấm tải lại vài lần, chỉ thấy dòng chữ "không thể kết nối máy chủ" hiện lên.
"Chết tiệt..."
Tịch Miên lẩm bẩm, nhấn vào góc màn hình kiểm tra dữ liệu di động. Dung lượng gói cước đã về 0, chỉ còn tốc độ siêu chậm như rùa bò. Mua thêm 4G? Với 200 tệ vừa dùng hết phân nửa sáng nay, cô không dám nghĩ.
Bực mình, Tịch Miên thoát ra màn hình chính, thử mở vài app đã tải sẵn trước đó để làm offline. Nhưng khi lướt thử tin tức một lượt để gϊếŧ thời gian chờ mạng ổn định, hàng loạt tiêu đề nhảy ra ngay lập tức:
"Di chúc của cố Chủ tịch Cao gia gây chấn động mạng xã hội."
"Bốn người thừa kế nhà họ Cao – ai sẽ nắm quyền lực tối cao?"
"Cao Lăng Khiết – người thừa kế lạnh lùng đứng đầu tập đoàn Cao thị."
"Cao Chiêu Dương xuất hiện tại tang lễ với thái độ bất cần?"
"Cao Hàn Dạ – cậu út bí ẩn khiến ai cũng khϊếp sợ vì trí tuệ siêu phàm."
Tịch Miên cau mày, lướt nhanh qua tất cả.
"Lại nữa..." Tịch Miên thở dài: "Cái gì cũng Cao gia, Cao gia. Đúng là mấy người nhà giàu làm gì cũng được lên báo.."
Tịch Miên tắt màn hình, ném nhẹ điện thoại xuống đệm rồi nằm nghiêng quay mặt vào tường. Tay kéo gối ôm cũ kỹ vào sát ngực. Trong lòng trào lên cảm giác bất lực lẫn mệt mỏi – không phải vì không làm được bài test, mà vì cảm giác bị bỏ lại phía sau. Mạng thì chậm, tiền thì không có, học bổng thì bị cắt, tương lai mờ mịt.
Phía bên ngoài, đèn đường le lói xuyên qua cửa sổ, chiếu lên mái tóc đen dài rối nhẹ của cô. Tịch Miên nhắm mắt lại, thầm tự nhủ:
"Mình nhất định phải cố... phải vào được đại học, rồi kiếm thật nhiều tiền. Không để ai xem thường mình nữa."
Bên ngoài kia, thế giới vẫn ồn ào vì Cao gia.
Còn cô, vẫn đang cố lặng lẽ chống chọi từng ngày với thực tại.