Chương 29: Nụ hôn

Giờ nghỉ trưa của trường Hoàng Gia, Cố Tịch Miên ngồi một mình trong thư viện, một nơi hiếm hoi yên tĩnh giữa không gian ồn ào náo nhiệt. Những tia nắng nhẹ len qua khung cửa kính cao, hắt lên trang giấy đang mở rộng trước mặt cô. Tịch Miên khẽ cau mày, đọc đi đọc lại những dòng thơ viết tay:

"Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh.

Ngựa hí vang trời vọng đế đình.

Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh.

Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành?

Chuông khuya vọng tiếng não lòng người.

Bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi.."

Cô lẩm bẩm theo từng chữ, nhưng càng đọc lại càng cảm thấy mơ hồ. Hai câu đầu như mô tả một trận chiến đã xa, băng tuyết, ngựa chiến, tiếng vọng nơi cung đình.. Những câu sau lại chuyển sang một khung cảnh nhẹ nhàng, gần như mộng ảo – sóng lụa, thuyền, mộng lành, chuông khuya.. Đoạn cuối gợi buồn, đầy tiếc nuối, như chờ đợi điều gì không thể quay về.

Cố Tịch Miên đặt tay lên ngực, cảm thấy có điều gì đó nghẹn lại. Cô biết rõ, bài thơ này chưa kết thúc. Sáu câu, nhưng không phải toàn bộ. Trong lòng cô lờ mờ đoán được: Vẫn còn hai câu cuối, người đang giữ chúng có lẽ.. chính là Cao Lăng Khiết.

Dù những câu thơ có vẻ như trừu tượng, nhưng Tịch Miên chắc chắn.. chúng không phải chỉ để ngâm nga chơi. Có điều gì đó được mã hóa trong đây, một bí mật, một lời nhắn hay.. một ký ức?

Cố Tịch Miên ngồi thẳng lưng, bàn tay siết nhẹ tờ giấy, ánh mắt nhìn xa xăm qua khung cửa kính. Cô quyết định: Sau giờ học hôm nay, phải tìm gặp Cao Lăng Khiết. Dù anh ta khiến cô khó tiếp cận, nhưng lần này, cô cần biết câu chuyện đằng sau bài thơ chưa hoàn chỉnh ấy.

Tiếng kéo ghế khẽ vang lên giữa không gian yên tĩnh của thư viện khiến Cố Tịch Miên giật mình ngẩng đầu. Ánh nắng trưa xuyên qua lớp kính trong vắt rọi xuống gương mặt người vừa đến - Cao Chiêu Dương.

Cao Chiêu Dương xuất hiện như thể từ một khung cảnh điện ảnh bước ra, mái tóc bạch kim hơi rối, áo sơ mi trắng buông lơi vài cúc, dáng vẻ phong lưu và bất cần không lẫn đi đâu được. Anh ngồi xuống đối diện Cố Tịch Miên một cách tự nhiên như thể đã hẹn trước.

Cố Tịch Miên nheo mắt, giọng lạnh nhạt pha chút nghi ngờ: "Anh đến đây làm gì? Đây là khu cấp ba, không phải khu đại học."

Cao Chiêu Dương nghiêng đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười lười biếng: "Chà, sao giọng tra khảo thế? Anh chỉ tò mò xem học sinh thiên tài mới nổi của lớp 11-S thế nào thôi mà."

Cố Tịch Miên khoanh tay, ánh mắt không mấy thiện cảm: "Tò mò? Hay là đến vì lý do khác?"

Cao Chiêu Dương cười khẽ, vươn tay cầm lấy tờ giấy trên bàn, đọc lướt qua rồi dừng lại ở hai câu thơ quen thuộc. Anh gõ ngón tay lên dòng chữ:

"Hai câu này.." Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh, Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành "là của anh đấy. Cáo già đó đã tặng cho anh."

Anh ngẩng đầu nhìn Cố Tịch Miên, ánh mắt sâu thẳm như đang giấu cả một trời ký ức:

"Nhưng đừng hỏi ý nghĩa là gì, anh cũng chẳng hiểu nổi đâu. Văn chương không phải thứ anh theo đuổi."

Cố Tịch Miên khựng lại, lòng chợt dậy lên cảm giác khó tả. Cô không chắc Cao Chiêu Dương thật sự không hiểu hay anh đang che giấu điều gì đó..

Cố Tịch Miên khẽ siết tay, hàng mi hơi run, rõ ràng, đây không phải một bài thơ thông thường. Cao lão gia không phải người tùy tiện tặng những câu văn mơ hồ như thế nếu không mang ý nghĩa gì đặc biệt. Mỗi câu thơ dường như gắn với một người, một tính cách.. hoặc một ký ức nào đó.

Cao Chiêu Dương chống cằm nhìn cô như đọc được suy nghĩ ấy: "Lạ nhỉ, ba người tụi anh được tặng mỗi người hai câu.. Nhưng mà, còn Lăng Khiết thì sao? Nếu anh ấy là người giữ hai câu cuối cùng, chẳng lẽ bài thơ này là một loại mật ngữ?"

Cố Tịch Miên không trả lời, nhưng trái tim cô đập nhanh hơn. Ánh mắt cô dán vào tờ giấy, lần đầu tiên cô cảm thấy.. bài thơ kia không chỉ là một lời nhắn mà có thể là chìa khóa mở ra bí mật sâu nhất của Cao gia.

Cố Tịch Miên nhìn Cao Chiêu Dương chăm chăm, rồi hỏi thẳng: "Cao Lăng Khiết đang giữ?"

Cao Chiêu Dương lười biếng ngáp một cái, tựa vào ghế: "Có lẽ. Nhưng em muốn gặp anh ấy à? Anh ấy bận lắm, em nghĩ đơn giản thế sao?"

"Em muốn gặp anh ấy."

"Lăng Khiết là CEO của Cao thị, em nghĩ xem, người ta bận trăm công ngàn việc, đi công tác suốt ngày. Thời gian của anh ấy đáng giá cả tỷ đô đấy." Cao Chiêu Dương nhún vai, thở dài đầy "bất lực" nhưng rõ ràng là cố tình chọc tức đối phương.

Cố Tịch Miên không nói gì, cô đứng dậy, bất ngờ nắm lấy cổ áo của Cao Chiêu Dương, kéo anh lại gần sát mặt mình. Trong khoảnh khắc, ánh mắt cô sáng lên, mạnh mẽ và bình tĩnh.

Cô nghiêng đầu, hôn nhẹ lên má anh: "Trả nợ cho anh đó."

Cao Chiêu Dương hơi sững người, rồi môi anh cong lên thành một nụ cười nguy hiểm. Anh cười như thể đang rất thích thú: "Thế thì.. em muốn anh làm gì tiếp đây, cô bé lạnh lùng đáng yêu?"

"Sắp xếp buổi gặp mặt cho em và Cao Lăng Khiết."

Cao Chiêu Dương chống cằm, gương mặt tiến sát gần Cố Tịch Miên hơn, đôi mắt sâu như đang dò xét: "Muốn gặp anh ấy không phải dễ đâu.. nhưng nếu em thật sự muốn.."

Giọng Cao Chiêu Dương chậm lại, thì thầm bên tai cô như lời dụ dỗ nguy hiểm: "Anh sẽ sắp xếp cho em. Nhưng đổi lại.. phải có một điều kiện. Một điều kiện mà em không được từ chối."

Cố Tịch Miên nhíu mày: "Điều kiện gì?"

Cao Chiêu Dương bật cười nhẹ, ánh mắt lóe lên một tia tinh quái: "Chưa nghĩ ra.. nhưng yên tâm, chắc chắn sẽ khiến em nhớ suốt đời."

Dưới ánh đèn vàng ấm áp, giữa không khí tĩnh mịch, cả hai như đang chơi một ván cờ tâm lý mà người đi trước.. chưa chắc đã nắm được thế chủ động.

Tan học, trời đã ngả chiều, ánh nắng hắt nhẹ qua hàng cây trước cổng biệt thự nhà họ Cao. Chiếc xe sang trọng lướt êm qua cổng lớn.

Cố Tịch Miên ngồi ghế sau, ánh mắt vô thức hướng ra ngoài cửa kính, gương mặt vẫn giữ nét điềm tĩnh nhưng đáy mắt lại gợn lên chút suy tư.

Chiếc xe dừng lại trước sân biệt thự cổ kính mang đậm phong cách hoàng gia. Khi cô vừa mở cửa bước xuống, ánh mắt lập tức bị hút về một chiếc siêu xe màu bạc đậu ngay lối vào chính.

"Xe lạ?" Cố Tịch Miên nhíu mày, bước chậm rãi qua bãi cỏ được cắt tỉa gọn gàng, men theo lối đi lát đá cẩm thạch dẫn ra khu vườn phía tây.

Ngay khi vừa rẽ qua khóm hoa hồng leo, cảnh tượng đập vào mắt khiến Cố Tịch Miên khựng lại.

Dưới ánh nắng vàng nhạt, bên chiếc bàn trà sang trọng giữa khu vườn, một cô gái tóc vàng uốn nhẹ đang ngồi nghiêng người, cười nũng nịu bên cạnh một người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng cao, khí chất lạnh lùng nhưng đĩnh đạc.

Cao Lăng Khiết.

Cô gái kia khoác lên mình bộ váy đắt tiền của thương hiệu Pháp, ánh mắt long lanh như cố ý làm nũng. Mỗi cử chỉ đều dịu dàng uyển chuyển, giọng nói ngọt như đường tan trong gió:

"Anh Khiết ca à! Em nhớ anh đến phát điên lên được.. Anh bận đến vậy, cũng không thèm đến buổi tiệc sinh nhật em nữa.."

Cao Lăng Khiết không đáp, chỉ nhẹ nâng ly trà, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua cô gái, như thể đã quá quen với kiểu làm nũng đó. Gương mặt anh không biểu lộ cảm xúc gì, vẫn là nét thâm trầm quen thuộc. Nhưng đôi mắt sâu thẳm kia thoáng chốc lại liếc về phía.. Cố Tịch Miên.

Và khoảnh khắc đó, cả ba ánh nhìn giao nhau.

Cố Tịch Miên đứng đó, lặng lẽ, không bất ngờ, chỉ hơi nhướng mày như đang đánh giá tình hình.

Dù sao thì, Cố Tịch Miên ghét nhất vẫn là cái gia tộc này, bao gồm cả người đàn ông đang ngồi giữa vườn hoa kia.

Cô gái tóc vàng vẫn vô tư lả lơi bên cạnh Cao Lăng Khiết, nũng nịu nói tiếp bằng chất giọng ngọt như đường:

"Cô gái đó là ai thế, Anh Khiết? Nhìn bộ dạng thật.. giản dị, chắc là học sinh học bổng nhỉ? Nhà anh gần đây hình như có thêm nhiều.. khách lạ ghê."

Cô ta khúc khích cười, cố tình nói to để Tịch Miên nghe thấy, ánh mắt vẫn giữ vẻ trên cao nhìn xuống đầy ngạo mạn.

Cố Tịch Miên nghe xong, chẳng buồn đáp trả. Cô khẽ nghiêng đầu, tay kéo nhẹ cổ áo, chỉ để cho mát mẻ hơn, một cử chỉ vô cùng thờ ơ, như thể vừa bước vào một nơi xa lạ mà mình chẳng buồn ghi nhớ tên.

Cao Lăng Khiết đặt ly trà xuống bàn, ánh mắt thâm sâu rơi lên khuôn mặt của cô gái tóc vàng, lạnh nhạt mở miệng:

"Cô ấy là chủ nhân mới của Cao gia."

Lời vừa dứt, nụ cười trên môi cô gái kia đông cứng lại trong thoáng chốc. Cô ta mở to mắt:

".. Anh nói gì cơ?"

Lăng Khiết không lặp lại, ánh mắt anh như phủ một tầng sương, không vui không giận, chỉ là một thực tế không ai có thể phủ nhận.

Cô gái tóc vàng nhìn Cố Tịch Miên từ trên xuống dưới lần nữa, vẻ mặt lúc này không còn là khinh thường.. mà là kinh ngạc, hoang mang và dè chừng.

Tịch Miên bước chậm ngang qua bàn trà, lướt mắt một lần qua cô gái kia rồi dừng ở Cao Lăng Khiết một khắc ngắn ngủi. Cô lạnh lùng nói, giọng không cao không thấp:

"Lần sau mời khách, nhớ chọn người biết điều hơn một chút."

Cô gái tóc vàng vẫn đang ngồi đơ như tượng đá, sắc mặt trắng bệch, đôi môi khẽ run lên:

"Không thể nào.. Chủ nhân mới? Nhưng.. cô ta là ai chứ?"

Cao Lăng Khiết rót thêm một ly trà im lặng.