Chương 28: Cậu là một vòng lặp vô tận của sự ngớ ngẩn

Tiết toán kết thúc, Cao Hàn Dạ vẫn nằm dài trên bàn, tay lướt điện thoại với vẻ mặt lười biếng, trong khi Cố Tịch Miên ngồi kế bên, cố gắng ghi chép lại những kiến thức mà cô đã nghe được trong bài giảng.

Cố Tịch Miên biết rằng nếu muốn hòa nhập vào cuộc sống mới này, thì ít nhất cũng phải nắm vững những kiến thức mới hơn những gì đã học trước đó.

Cả lớp bắt đầu xôn xao, vài cô gái trong lớp 11-S tụ tập lại xung quanh Cao Hàn Dạ, ánh mắt của họ đầy sự tò mò và ngưỡng mộ. Họ thì thầm to nhỏ, nhìn về phía Cố Tịch Miên rồi lại nhìn sang Cao Hàn Dạ.

Một cô gái, có vẻ như là người chủ động trong nhóm, hỏi: "Cậu và Cố Tịch Miên.. đi chung xe à? Sao nhìn có vẻ thân thiết thế?"

Cao Hàn Dạ không thèm nhìn cô gái, vẫn tiếp tục lướt điện thoại, trả lời với giọng lười biếng: "À, đó xe của Tịch Miên đó, tôi chỉ ngồi ké thôi."

Mấy cô gái nghe thấy vậy thì không khỏi ngạc nhiên. Họ trao đổi ánh mắt, rõ ràng là không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Một cô khác lại hỏi: "Vậy cô ấy là người mới hả? Tại sao lại đi chung xe với cậu? Cậu ấy có quen với gia đình Cao sao?"

Cao Hàn Dạ chỉ nhún vai, không buồn giải thích thêm. Cậu ta vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, không muốn tham gia vào những câu chuyện tầm phào của lớp.

Cố Tịch Miên cảm thấy đôi chút khó chịu khi có người bàn tán về mình. Tuy nhiên, cô vẫn tiếp tục cúi xuống, chăm chú vào bài vở của mình, bất chấp sự xôn xao xung quanh.

Các nữ sinh hỏi: "Cao Hàn Dạ à, vì sao Cao gia lại giàu vậy mà cậu lại đi" ké "?"

Cao Hàn Dạ ngạc nhiên nhìn cô ta rồi mới nhớ là.. Cao gia chưa công bố người thừa kế cho báo chí. Cậu ta nhìn về phía Cố Tịch Miên, rồi trêu chọc cô bằng cách vẽ một loạt ký hiệu toán học lên vở của cô.

Trên vở, những ký hiệu như "θ", "∑", "x" và "∞" lần lượt xuất hiện, tạo thành một chuỗi ký hiệu ngớ ngẩn.

Cố Tịch Miên nhìn vào, không hiểu gì cả.

"θ" như thể ám chỉ một điều mơ hồ, "∑" gợi lên sự kết hợp phức tạp, "x" như thể một ẩn số chưa được giải, còn "∞" dường như đang ám chỉ sự không giới hạn nhưng tất cả lại khiến cô không thể lý giải nổi sự châm biếm trong đó.

Cao Hàn Dạ nhìn Cố Tịch Miên, ngồi thẳng dậy, ánh mắt trêu ngươi. Cô không hiểu, nhưng trong lòng đã có một cảm giác khó chịu. Cậu ta đang chơi đùa với cô, rõ ràng không có ý định dừng lại.

Cố Tịch Miên nhăn mày, khó chịu nhìn những ký hiệu toán học lạ lùng mà Cao Hàn Dạ vừa vẽ lên vở của cô. Cô liếc nhìn cậu, giọng lạnh lùng hỏi: "Cậu vẽ bậy vào vở của tôi làm gì?"

Cao Hàn Dạ không đáp lại ngay, chỉ nhướng mày nhìn Cố Tịch Miên một lúc rồi ngả người ra ghế, thản nhiên nói: "Cô không hiểu à? Những ký hiệu này có thể giúp cô hiểu rõ hơn về bản thân mình đấy."

Cố Tịch Miên hừ một tiếng, lắc đầu, không thèm để tâm tới sự trêu chọc của Cao Hàn Dạ. Cô không muốn mất thời gian giải mã những trò đùa ngu ngốc này. Nhưng trong lòng, một cảm giác bực bội lại dâng lên, khi nghĩ đến việc Cao Hàn Dạ tiếp tục thử thách cô một cách tinh quái như vậy.

Cố Tịch Miên lườm Cao Hàn Dạ, không chút do dự. Cô đáp trả một cách thông minh: "Vậy à? Cậu vẽ toán học lên vở của tôi chỉ để chứng tỏ bản thân sao? Có lẽ cậu nên vẽ một biểu đồ cho thấy sự ngớ ngẩn của mình thay vì làm phiền tôi với những trò nghịch ngợm này."

Cố Tịch Miên nhếch môi, ánh mắt sắc bén: "Chắc cậu nghĩ rằng tôi sẽ bị lôi kéo vào mấy trò đùa ngớ ngẩn, nhưng tôi không phải là một đứa trẻ dễ bị trêu chọc. Và dù sao, tôi vẫn giỏi hơn cậu trong việc hiểu những ký hiệu toán học đó, thế nên tốt nhất là đừng thử tôi nữa."

Cao Hàn Dạ hơi bất ngờ trước sự phản kháng mạnh mẽ của Cố Tịch Miên, nhưng không thể không bật cười, ánh mắt lấp lánh một chút ngưỡng mộ, vừa buồn cười lại vừa tò mò về cô nàng này.

Cố Tịch Miên cười thầm trong lòng, đôi mắt lấp lánh sự thách thức. Cô khẽ cầm cây bút, nhẹ nhàng vẽ lên vở của Cao Hàn Dạ một ký hiệu toán học. Đó là một dấu "∞" (vô cực) với một đường chéo cắt ngang, biểu thị cho sự vô nghĩa và lặp đi lặp lại – ám chỉ sự ngu ngốc vô tận của cậu.

Khi Cố Tịch Miên hoàn thành, cô ngước lên, nhìn Cao Hàn Dạ đang vẫn ngẩn người, tựa như không hiểu nổi ký hiệu mà cô vẽ lên. Tịch Miên nhếch môi, đôi mắt cô đầy thách thức.

"Đó là một công thức đơn giản mà cậu có thể không hiểu được." Cố Tịch Miên nói một cách sắc bén: "Nhưng với người thông minh, nó có nghĩa là: Cậu là một vòng lặp vô tận của sự ngớ ngẩn."

Cố Tịch Miên không để lại cho cậu một cơ hội phản bác, rồi quay lại với bài vở của mình, nhẹ nhàng nhưng chắc chắn không thể nào không khiến Cao Hàn Dạ phải ngẫm lại.

Cao Hàn Dạ cười lạnh, ánh mắt đầy sự khinh bỉ lẫn vui vẻ khi thấy sự tự tin của Cố Tịch Miên. Cậu ta ngồi thẳng người dậy, rồi nhìn cô với vẻ mặt đầy ẩn ý:

"Cái gọi là ngu ngốc mà cậu vẽ, thật ra chỉ là cái bóng phản chiếu của chính cậu trong gương. Không cần phải cảm ơn tôi vì đã chỉ ra điều đó."

Câu nói của Cao Hàn Dạ như một cú đâm vào sự tự tin của cô, nhưng ánh mắt Tịch Miên không chút dao động, cô vẫn giữ vững vẻ bình thản.

"Cậu nghĩ mình thông minh lắm à?" Cố Tịch Miên nói, giọng đầy sắc lạnh nhưng rất điềm tĩnh: "Tôi không phải là người dễ bị trêu đùa. Nếu cậu muốn thử sức, hãy chuẩn bị tinh thần. Còn nếu không, tốt nhất là đừng có tiếp tục vẽ bậy vào vở của tôi nữa, vì lần sau không chỉ là ký hiệu đâu."

Cố Tịch Miên không rời mắt khỏi Cao Hàn Dạ, ánh mắt kiên quyết và đầy tự tin. Cô không phải là người để cho ai đó lợi dụng hay coi thường, đặc biệt là khi họ chưa hiểu rõ cô.

Cao Hàn Dạ thấy vẻ kiên cường trong ánh mắt Cố Tịch Miên, nhưng thay vì sợ hãi, nụ cười trên môi cậu ta chỉ càng trở nên lạnh lùng hơn. Cậu ta chẳng có ý định bỏ cuộc dễ dàng, nhưng những lời cảnh cáo đó không hề làm cậu ta lung lay.

"Được rồi, tôi sẽ nhớ lời cậu." Cao Hàn Dạ đáp lại, giọng nói vẫn đầy châm chọc nhưng cũng có chút thú vị: "Xem ra, cậu cũng không phải là con nhóc ngốc nghếch như tôi nghĩ."

Và cứ thế, không khí giữa hai người lại tiếp tục căng thẳng, như một trận chiến giữa hai trí óc sắc bén.

Các nữ sinh xung quanh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, ánh mắt họ đầy sự tò mò và không ngừng xì xào về cuộc đối đầu giữa Cố Tịch Miên và Cao Hàn Dạ. Một số người đã bắt đầu rỉ tai nhau, thì thầm về mối quan hệ kỳ lạ giữa họ. Cảnh tượng này không thể không thu hút sự chú ý của những cô gái trong lớp, vì họ chưa bao giờ thấy Cao Hàn Dạ đối xử như vậy với ai, đặc biệt là một người mới như Cố Tịch Miên.

Nữ sinh A, giọng đầy ngạc nhiên, nhìn bạn bên cạnh: "Cậu ta và cô ấy.. Chắc chắn là có gì đó, phải không? Họ cứ thế chọc nhau cả buổi."

Nữ sinh B thì ánh mắt có chút ngưỡng mộ, nhưng cũng đầy lo lắng: "Cố Tịch Miên.. Cô ấy không dễ bị bắt nạt như mọi người nghĩ đâu. Nhưng liệu cô ấy có thể đối đầu được với Hàn Dạ không?"

Các nữ sinh khác thì nhìn nhau, đôi mắt tò mò, một số không khỏi thầm ghen tị với Cố Tịch Miên vì sự chú ý của Cao Hàn Dạ, trong khi một số lại cảm thấy có phần khó chịu, vì họ không hiểu vì sao Cố Tịch Miên lại có thể thu hút sự chú ý của cậu ta đến vậy.

Dù sao đi nữa, tất cả đều hiểu một điều: Cố Tịch Miên và Cao Hàn Dạ chắc chắn sẽ là một cặp đôi thú vị.

Cao Hàn Dạ vẫn giữ vẻ mặt lười biếng, một tay cầm điện thoại, mắt vẫn chăm chú vào Cố Tịch Miên.

"Thích khẩu súng nào?" Cậu ta hỏi lại, giọng điệu không chút nghiêm túc.

Cố Tịch Miên thở dài, không muốn dính dáng vào những trò đùa của Cao Hàn Dạ, nhưng cũng không thể làm ngơ. Cô trả lời một cách lạnh nhạt: "Súng gì chứ, sao tôi phải thích? Tốt nhất là đừng dùng súng gì cả."

Cao Hàn Dạ nhìn Cố Tịch Miên, đôi mắt xanh như muốn thăm dò, nhưng không nói gì thêm.

Cao Hàn Dạ chỉ mỉm cười một cách bí ẩn rồi lại tiếp tục lướt qua các lựa chọn súng trên điện thoại, như thể Cố Tịch Miên không hề quan trọng với câu hỏi đó.

Dù vậy, Cố Tịch Miên lại không thể không cảm thấy có chút gì đó lạ lùng trong cách Cao Hàn Dạ hành xử. Cô quyết định không để tâm quá nhiều, quay lại tập trung vào bài học, nhưng một phần trong cô vẫn không thể ngừng suy nghĩ về câu hỏi kỳ lạ của Cao Hàn Dạ.

Cao Hàn Dạ nhếch môi cười lạnh, ánh mắt lướt qua màn hình điện thoại, dừng lại ở một khẩu súng với thiết kế sắc bén. Cao Hàn Dạ gõ nhẹ vào màn hình, rồi quay sang Cố Tịch Miên, giọng nói đầy ẩn ý.

"Khẩu này." Cao Hàn Dạ nói: "Có vẻ khá giống cậu đấy."

Cố Tịch Miên nhướng mày, không hiểu Cao Hàn Dạ muốn nói gì. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, không để lộ sự tò mò.

"Giống tôi?" Cố Tịch Miên hỏi lại, giọng hơi nghi hoặc.

Cao Hàn Dạ nhếch môi cười, tiếp tục phân tích: "Khẩu súng này là Desert Eagle. Nhìn có vẻ sắc bén, mạnh mẽ, nhưng lại không dễ dàng tiếp cận. Nếu không phải người hiểu rõ, sẽ không thể dùng được. Cũng giống như cậu, dù bề ngoài có vẻ lạnh lùng, nhưng thực chất rất khó để hiểu được. Đúng không?"

Cố Tịch Miên chỉ im lặng, không phản ứng ngay. Cô không ngờ Cao Hàn Dạ lại có cách nhìn nhận như vậy về mình. Cảm giác kỳ lạ dâng lên, nhưng cô quyết định không để lộ ra ngoài. Đối với cô, Cao Hàn Dạ có lẽ chỉ đang tìm cách trêu chọc mình mà thôi.

"Cậu nghĩ tôi sẽ cảm thấy thế nào với so sánh như thế này?" Cố Tịch Miên cuối cùng lên tiếng, ánh mắt lướt qua khẩu súng trên điện thoại: "Tôi không thích sự so sánh như vậy. Nếu cậu muốn hiểu tôi, thì tốt hơn là bỏ mấy trò này đi."

Cao Hàn Dạ không đáp ngay, chỉ lướt mắt nhìn Cố Tịch Miên, ánh mắt vẫn đầy ẩn ý. Rồi cậu ta thả điện thoại xuống bàn, ngả người ra ghế, không vội vã gì, nhưng nụ cười vẫn không biến mất khỏi môi.

"Chỉ là một sự phân tích." Cao Hàn Dạ ta nói, giọng điệu đầy lười biếng: "Nhưng nếu cậu không thích, tôi sẽ không làm phiền nữa."

Tịch Miên không đáp lại, nhưng trong lòng lại cảm thấy một chút bối rối không rõ lý do. Cảm giác đó càng khiến cô cảm thấy không thể đoán được Cao Hàn Dạ đang nghĩ gì.