Cố Tịch Miên quay lưng lại, bước vội vào khuôn viên trường Hoàng Gia khu cấp ba, nhưng trong lòng cô không khỏi có chút choáng ngợp. Mọi thứ trước mắt giống như một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Đường vào trường rộng lớn, được lát đá cẩm thạch sáng bóng, cây cối xung quanh được chăm sóc cẩn thận, tỏa bóng mát trên các lối đi uốn cong. Những dãy nhà học cao tầng, kiến trúc cổ điển xen lẫn hiện đại, nổi bật với những ô cửa sổ lớn bằng kính trong suốt, ánh sáng xuyên qua, phản chiếu hình ảnh những đám mây trắng bồng bềnh.
Cố Tịch Miên ngẩng đầu lên, thấy những tòa nhà đồ sộ vươn cao như muốn chạm đến bầu trời, không khí trầm tĩnh nhưng lại đầy năng lượng. Cô đã từng nghe đến sự xa hoa của ngôi trường này, nhưng giờ phút này mới thực sự cảm nhận được sự áp đảo của nó.
Các học sinh trong đồng phục chỉnh tề, vẻ mặt đều tỏ ra bình thản, như thể họ đã quá quen với cuộc sống này. Những nhóm học sinh tụ tập trò chuyện, trao đổi bài vở, không thiếu những ánh mắt ngưỡng mộ, tò mò nhìn về phía Cố Tịch Miên.
Cố Tịch Miên cảm thấy như một làn sóng vô hình đang ập đến khi cô bước vào lớp 11-S.
Từng ánh mắt của các học sinh, sự tò mò và ngưỡng mộ, làm cho không gian như chùng xuống, đầy sự chú ý không thể tránh khỏi. Cố Tịch Miên cảm thấy mình như một vật thể lạ, lọt thỏm giữa đám đông học sinh vốn đã quá quen thuộc với môi trường hào nhoáng này.
Lớp 11-S không chỉ dành cho những học sinh ưu tú mà còn là lớp dành cho những "thiên tài", những người có khả năng vượt trội ở nhiều lĩnh vực khác nhau. Cố Tịch Miên nhận thấy rằng ánh mắt của các bạn học sinh xung quanh đều không giấu nổi sự tò mò, thậm chí là một chút ganh tỵ.
Khi bước vào lớp, Cố Tịch Miên không thể không để ý đến Cao Hàn Dạ, người đang nằm ngủ trên bàn học ở cuối lớp. Mái tóc bạch kim mượt của cậu ta xõa ra, che phủ một phần khuôn mặt, nhưng từ tư thế của cậu ta, rõ ràng cậu ta không quan tâm chút nào đến việc mình đang ở đâu hay ai đang nhìn.
Cả lớp im lặng, không ai dám làm phiền cậu, dường như đã quá quen với sự tồn tại của một Cao Hàn Dạ "ngạo nghễ" này.
Cố Tịch Miên nhìn xung quanh tìm chỗ ngồi.
Thật không may, chỗ của Cố Tịch Miên lại là ngay bên cạnh Cao Hàn Dạ, bởi lớp học đã hết chỗ. Cô đành ngồi xuống, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lại cảm thấy chút bực bội khi phải ngồi cùng bàn với một người như cậu ta trong suốt buổi học này.
Cả lớp im lặng một lúc, cho đến khi giáo viên bước vào.
Một người đàn ông trung niên, mặc đồng phục giảng viên, bước vào với một vẻ nghiêm túc.
Các học sinh trong lớp lập tức im lặng, không dám cử động.
Giáo viên đứng ở bảng, nhìn xung quanh, rồi cuối cùng ánh mắt ông dừng lại ở Cố Tịch Miên.
"Vậy là chúng ta đã có thành viên mới." Ông nói, giọng khàn khàn nhưng có lực: "Chào mừng em đến với lớp 11-S, một lớp đầy những người tài năng. Tôi mong rằng em sẽ không làm chúng tôi thất vọng. Và giờ em hãy tự giới thiệu bản thân đi."
Cố Tịch Miên cảm thấy một chút khó chịu khi đứng lên, ánh mắt của cả lớp tập trung vào cô. Dù đã quen với sự chú ý, nhưng lần này, không biết sao, cô lại cảm thấy có một chút áp lực. Trong khoảnh khắc đó, cô hít một hơi thật sâu, giữ vững sự bình tĩnh rồi bắt đầu giới thiệu.
"Chào mọi người, tôi là Cố Tịch Miên, mới chuyển đến từ trường khác. Hi vọng sẽ làm quen với mọi người trong thời gian tới."
Cố Tịch Miên nói nhẹ nhàng, giữ giọng điềm tĩnh, nhưng lại không thể ngừng cảm giác như mình đang trở thành trung tâm của sự chú ý.
Trong khi Cố Tịch Miên nói, Cao Hàn Dạ ngồi bên cạnh, đôi mắt vẫn khép hờ, cậu ta lười biếng mở mắt ra, rồi nhìn cô với ánh mắt như thể đang đánh giá từng hành động của cô. Cậu ta ngồi thẳng lưng, sự lạnh lùng toát ra từ ánh mắt xanh thẳm của mình.
Cố Tịch Miên đứng lên còn thấp hơn Cao Hàn Dạ rất nhiều, tạo thành một sự chênh lệch rõ rệt về chiều cao.
Những học sinh xung quanh bắt đầu thầm thì, không biết Cố Tịch Miên sẽ làm gì tiếp theo, nhưng ánh mắt của họ vẫn dán chặt vào cô.
Giáo viên không có vẻ gì là ngạc nhiên hay bất ngờ, ông chỉ khẽ gật đầu như thể đã quen với việc lớp 11-S luôn có những học sinh tài năng, hoặc là những học sinh gây ấn tượng đặc biệt.
Thầy giáo mỉm cười, tiếp tục với bài giảng: "Vậy chúng ta bắt đầu bài học hôm nay, các em mở sách ra trang 87."
Cố Tịch Miên lại ngồi xuống, ánh mắt cô vô tình lướt qua Cao Hàn Dạ, cậu ta vẫn đang nhắm mắt, không hề chú ý đến bài học. Cảm giác trong cô lúc này là một sự bực bội khó tả, nhưng cô không muốn để mình bị xao lạc.
Và đúng như dự đoán, trong suốt buổi học, Cao Hàn Dạ vẫn tiếp tục im lặng, thỉnh thoảng liếc nhìn cô với vẻ mặt đầy ẩn ý.
Cố Tịch Miên không thể không cảm thấy một chút ngột ngạt trong không khí lớp học này, nhưng cô biết, đây chỉ là sự khởi đầu của một cuộc chiến không khoan nhượng.
Cố Tịch Miên đang tập trung vào bài học, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói lười biếng của Cao Hàn Dạ từ phía bên cạnh. Cậu ta chống cằm, ánh mắt mơ màng nhưng lại đầy sắc bén. Câu hỏi của cậu khiến cô hơi ngạc nhiên.
"Chuông khuya vọng tiếng não lòng người. Bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi.. Có ngụ ý gì?" Cao Hàn Dạ nhấn mạnh từng chữ, khuôn mặt vẫn giữ vẻ trầm tĩnh nhưng đầy tò mò.
Cố Tịch Miên khẽ liếc nhìn Cao Hàn Dạ, đôi mắt tím của cô bình thản nhưng không khỏi cảm thấy hơi khó chịu khi bị làm phiền trong lúc học. Tuy nhiên, cô không muốn tỏ ra bực bội, đành nhẹ nhàng đáp lại:
"Đây là.. thể hiện sự cô đơn và nhớ nhung. Đặc biệt là câu" Bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi ", nói lên sự chờ đợi vô vọng, như một khát khao vĩnh viễn không thể đạt được."
Cố Tịch Miên dừng lại một chút, nhìn về phía Cao Hàn Dạ rồi tiếp tục: "Nhưng nếu cậu muốn biết ngụ ý của nó thì có lẽ.. chính là sự đợi chờ vô ích, có lẽ là một tình yêu đã mất. Hoặc cũng có thể là một điều gì đó không thể nào quay lại được."
Cao Hàn Dạ lắng nghe một lúc, rồi lại nhún vai, không nói gì thêm. Cậu ta quay lại với bài học, không có thêm bất kỳ lời nào.
Cố Tịch Miên thở dài nhẹ nhàng, tự hỏi liệu sự im lặng của Cao Hàn Dạ có phải là một phần trong kế hoạch lớn của cậu hay chỉ đơn giản là trò chơi trí tuệ mà cậu luôn thích thể hiện? Cô không thể biết được, nhưng cô cảm nhận được rằng, cuộc chiến này sẽ không dễ dàng gì.
Cố Tịch Miên nhíu mày, ánh mắt cô lướt qua Cao Hàn Dạ một cách lạnh lùng, không khỏi cảm thấy bối rối trước câu hỏi bất ngờ này. Cô chưa bao giờ thực sự để tâm đến những câu thơ này, nhưng vì muốn đáp lại câu hỏi của Cao Hàn Dạ, cô đành bắt đầu phân tích từ góc độ từ chữ Hán.
"Chuông khuya vọng tiếng não lòng người." Cố Tịch Miên nói: "Chuông khuya là âm thanh quen thuộc của đêm, thường tượng trưng cho sự tĩnh lặng và sự cô đơn. Não lòng có thể hiểu là nỗi buồn, sự ưu tư, có thể là nỗi khổ tâm không thể giãi bày. Thể hiện một cảm giác bất an, như khi tâm hồn không được yên ổn."
Cố Tịch Miên ngừng một chút, ánh mắt không nhìn Cao Hàn Dạ mà dừng lại trên bảng:
"Còn" Bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi ", bến cũ có thể là một hình ảnh tượng trưng cho quá khứ, nơi có những ký ức đã qua. Trăng rơi có thể hiểu là sự lỡ làng, sự rời đi mà không thể quay lại. Bất cứ ai đợi trăng rơi, có lẽ đang đợi điều gì đó không thể với tới được nữa, một thứ đã trôi qua và không thể nắm bắt được."
Cố Tịch Miên quay lại nhìn Cao Hàn Dạ, không hề có chút e dè nào: "Vậy thôi, đó là phân tích của tôi từ nghĩa từng từ. Không biết có đúng không, nhưng có lẽ.. cậu sẽ có cách hiểu khác."
Cao Hàn Dạ lại chỉ im lặng nhìn Cố Tịch Miên, đôi mắt xanh lấp lánh một cách bí ẩn, không cho thấy bất kỳ biểu cảm rõ ràng nào. Câu trả lời của cô có vẻ không khiến cậu ta thỏa mãn, nhưng cậu không nói thêm gì nữa, chỉ tiếp tục im lặng.
Cố Tịch Miên cảm thấy một chút căng thẳng. Cao Hàn Dạ không phải là một người dễ đoán và lần này cô cũng không chắc chắn liệu mình có đưa ra được câu trả lời đúng hay không. Nhưng ít nhất, cô đã không để mình bị động.
Cố Tịch Miên nhìn thẳng vào Cao Hàn Dạ, cô biết chắc chắn có những lý do riêng khi Cao lão gia tặng những câu thơ này cho Cao Hàn Dạ.
Cố Tịch Miên lên tiếng, giọng có chút lo lắng: "Cậu nghĩ sao về hai câu thơ này? Liệu có liên quan gì đến bản thân cậu hay thời thơ ấu không? Cao lão gia phải có lý do gì đó mới tặng chúng cho cậu. Đó không phải là những câu thơ ngẫu nhiên."
Câu hỏi của Cố Tịch Miên khiến không khí trong lớp trở nên im lặng hơn một chút, mọi người dường như không dám cử động.
Cao Hàn Dạ vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, chỉ nhìn cô một lúc lâu mà không trả lời.
Cố Tịch Miên vẫn giữ ánh mắt đó, cảm giác có điều gì đó không ổn, nhưng không dám ép hỏi thêm. Cô biết rằng cậu ta không phải là người dễ dàng tiết lộ bí mật, đặc biệt khi liên quan đến Cao lão gia.
Cuối cùng, Cao Hàn Dạ mới lên tiếng, giọng vẫn đều đều, không có chút cảm xúc lộ ra:
"Chưa chắc. Những câu thơ đó có thể chỉ là thứ mà ông ấy muốn nhắc nhở tôi, hoặc một phần trong những bài học mà ông ấy muốn tôi hiểu. Cáo già luôn có cách riêng của mình khi truyền đạt điều gì đó."
Cố Tịch Miên không thể đọc được ánh mắt của Cao Hàn Dạ, nhưng một cảm giác mơ hồ dâng lên trong lòng cô.
"Vậy cậu có hiểu ý nghĩa thực sự của nó không?" Cố Tịch Miên hỏi lại, không buông tha dễ dàng.
Cao Hàn Dạ không trả lời ngay lập tức, chỉ nhếch môi, như thể có điều gì đó đang khiến anh suy nghĩ rất sâu sắc. Một khoảng lặng dài trôi qua, rồi cậu chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì thêm.
Cố Tịch Miên biết rằng, với Cao Hàn Dạ, có thể tất cả những câu hỏi này đều chỉ là sự thử thách, để xem cô có thể đào sâu vào những bí mật của cậu hay không. Nhưng lần này, dường như cậu ta đã chọn im lặng, để lại không gian cho những suy đoán.
Mọi chuyện về Cao lão gia, những câu thơ và những bí mật của gia tộc vẫn còn là một ẩn số đối với Cố Tịch Miên.
Nhưng có lẽ, trong cuộc sống hào môn này, không phải mọi câu trả lời đều có thể dễ dàng tìm thấy.