Sáng hôm sau, ánh nắng len qua từng khe lá biệt thự Cao gia, chiếu nhẹ lên chiếc xe sang trọng vừa được lựa chọn từ kho xe của Cố Tịch Miên, một chiếc Bentley Flying Spur đen bóng, nội thất đỏ đậm, đầy khí chất quyền lực.
Tề Vũ mở cửa xe cho Cố Tịch Miên bước vào.
Hôm nay cô mặc đồng phục trường quốc tế Hoàng Gia: Áo sơ mi trắng, cà vạt xanh navy thắt nhẹ, chân váy xếp ly và áo blazer thêu logo trường bằng chỉ vàng. Mái tóc đen dài được cô buộc hờ, gọn gàng nhưng vẫn giữ nét dịu dàng. Trên vai cô là chiếc cặp da cao cấp, một món quà để đời từ kho phụ kiện hiếm của Cao lão gia.
Cao Hàn Dạ cũng đã yên vị ở hàng ghế sau, chân gác lên ghế đối diện như thể đang ở nhà mình. Cậu ta mặc đồng phục học sinh nhưng sơ mi thì bung hai cúc, cà vạt lỏng, đầu hơi nghiêng, ánh mắt nhìn ra cửa sổ với vẻ mơ hồ và.. hơi lười biếng.
Cố Tịch Miên liếc nhìn cậu út nhà họ Cao rồi khẽ lên tiếng, như thể đang thử bắt chuyện: "À.. tôi giải được mật mã 6 số rồi."
Cao Hàn Dạ không quay đầu, chỉ nhướn mày: "Hửm?"
Cố Tịch Miên mỉm cười nhẹ, lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc thẻ đen kim loại viền bạch kim, ánh sáng lấp lánh phản chiếu qua khung cửa kính xe: "Là phần thưởng. Ông nội cậu để lại. Chiếc thẻ đen quyền lực của ông ấy.. tha hồ mà quẹt."
Lúc này Cao Hàn Dạ mới quay sang nhìn, có phần bất ngờ, nhưng giọng vẫn lạnh tanh: "Ừ."
Cố Tịch Miên nhìn cậu ta, mắt hơi cong cong: "Cũng nhờ cậu giúp giải câu toán đó" chữ số cuối cùng của π^ (π mod 3) ". Nên tôi muốn tặng cậu một món quà."
Cao Hàn Dạ nheo mắt lại, ánh nhìn nửa hoài nghi nửa thích thú: "Quà? Gì cơ, không phải súng đạn hay bản thiết kế hạng nặng gì chứ?"
Cô bật cười khẽ: "Không đâu. Nhưng nếu cậu thích, tôi sẽ tìm cách.. Đủ để cậu thấy xứng đáng với đáp án hôm qua."
Cao Hàn Dạlười biếng tựa đầu vào ghế: "Vậy thì tôi chờ xem món quà thiên tài của chủ tịch tương lai là gì."
Cố Tịch Miên ngồi nghiêng đầu tựa vào ghế xe, ánh sáng sớm hắt lên gương mặt khiến đôi mắt to tròn của cô càng thêm kiên nghị. Trong tay, cô vuốt ve nhẹ nhàng chiếc thẻ đen quyền lực, một món đồ nhỏ nhưng mang theo cả trọng trách lẫn quyền lực tối cao của Cao thị.
Giọng cô vang lên, bình thản nhưng rõ ràng, cắt qua sự im lặng như một lưỡi dao mảnh: "Chủ tịch?"
Cô cười khẽ, ánh mắt không nhìn ai, chỉ dừng lại trên bề mặt kim loại mát lạnh ấy: "Không.. Tôi sẽ giao lại quyền cho Cao Lăng Khiết."
Cô ngước lên, lần này ánh mắt hướng thẳng về phía Cao Hàn Dạ, không né tránh: "Tôi chỉ là đứa 17 tuổi thì lãnh đạo cái gì?"
Chiếc xe vẫn lướt đi trên đại lộ dẫn tới trường quốc tế Hoàng Gia, nội thất yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thẻ kim loại nhẹ chạm vào móng tay cô.
Cao Hàn Dạ nhìn cô, hơi nhíu mày. Cậu ta không cười nữa, ánh mắt tối lại như đang suy tính điều gì. Một lúc sau, cậu quay đi, nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nhỏ nhưng đầy ý vị: "Có những người sinh ra đã ở trung tâm của ván cờ.. dù muốn hay không."
Cố Tịch Miên không đáp. Cô nắm chặt thẻ đen hơn một chút như thể tự nhắc mình rằng dù bước vào thế giới này là vô tình, nhưng cô vẫn còn quyền chọn cách bước đi.
Chiếc xe sang trọng dừng lại trước cổng chính của trường quốc tế Hoàng Gia, nơi tụ hội của những gia đình danh giá bậc nhất thành phố. Vệ sĩ Tề Vũ nhanh chóng bước xuống, mở cửa cho Cố Tịch Miên.
Cố Tịch Miên bước ra, chiếc chân váy xếp ly nhẹ nhàng bay theo gió sớm. Đồng phục mới tinh khôi nhưng trên người cô lại toát ra một khí chất vừa kín đáo vừa lạnh nhạt. Ánh nắng rọi xuống khiến mái tóc dài đen nhánh của cô như phủ một tầng ánh bạc.
Cao Hàn Dạ bước ra sau cô vài giây. Cậu ta lười biếng, còn đang ngáp dài ngáp ngắn, ánh mắt như thể vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ toán học. Áo đồng phục vẫn xộc xệch, cà vạt lệch một bên, nhưng lại càng khiến vẻ ngoài lạnh lùng và thiên tài ấy thêm phần nổi bật.
Ngay lập tức, sân trường xôn xao. Các nữ sinh xung quanh tụ tập lại, một số ngẩn ngơ nhìn, một số thì thì thầm bàn tán:
"Ủa? Ai vậy? Con gái đó bước xuống.. từ xe của Cao Hàn Dạ hả?"
"Trời ơi.. từ trước đến nay chưa từng thấy ai đi cùng cậu út nhà họ Cao đến trường mà là con gái cả!"
"Cô ấy là ai vậy trời? Nhìn đẹp kiểu.. lạnh quá."
"Hay là bạn gái hả? Không thể nào! Cao thiếu ghét con gái mà!"
Cố Tịch Miên nhìn đám nữ sinh tò mò đang thì thầm về mình, ánh mắt cô không có lấy một tia ngượng ngùng, chỉ hơi nghiêng đầu như để đánh giá nhanh bầu không khí mới.
Cô bước chậm rãi vào khuôn viên trường, nhưng vừa đi được mấy bước, phía sau vang lên tiếng nói lười biếng của Cao Hàn Dạ:
"Đừng để họ hiểu lầm. Nói rõ luôn đi."
Cố Tịch Miên dừng lại, quay đầu, môi khẽ nhếch một cái rất nhẹ: "Tôi mà phải đi giải thích cho từng ánh nhìn à?"
Cao Hàn Dạ hừ mũi một tiếng, nhưng đáy mắt lại hiện lên một chút hứng thú.
Ngay lúc ấy, Cao Hàn Dạ quay sang nhìn Cố Cố Tịch Miên, ánh mắt sắc bén như tia X-ray. Cậu ta nhíu mày khi thấy cô đang khẽ nhướng mày, lặng lẽ quan sát trường học mới với vẻ mặt hơi.. ngơ ngác.
Cậu lập tức bật chế độ "thiên tài khó hiểu".
Giọng nói trầm thấp vang lên, chẳng cần mở đầu, cũng chẳng cần giải thích: "Số nguyên dương nhỏ nhất mà khi nhân với tổng các ước nguyên dương của chính nó lại bằng lập phương của một số nguyên là bao nhiêu?"
Cố Tịch Miên còn chưa kịp phản ứng thì Cao Hàn Dạ lại lẩm bẩm tiếp, mắt nheo lại như đang lạc trong một mê cung số học:
"Không.. không phải 6. Phải là.. số chia hết cho 28, nhưng không phải bội số tối giản.."
Nói xong, cậu út thiên tài phất tay như đuổi ruồi, tay đút túi, đi thẳng vào sân trường, để lại Cố Tịch Miên đứng giữa đám nữ sinh đang chết lặng vì.. không hiểu gì hết.
Một bạn nữ nhỏ giọng hỏi: "Cậu ấy vừa nói gì vậy trời.. thần chú hả?"
Cố Tịch Miên thì chỉ nhẹ thở dài: "Đừng để bị vẻ ngoài đánh lừa.. đầu cậu ta lúc nào cũng cháy khét vì toán học."
Chiếc Aston Martin đen bóng dừng lại, vừa vặn ở nơi ánh mặt trời rọi xuống nền đá cẩm thạch sáng ngời trước cổng trường. Cửa xe bật mở, và từ trong xe bước ra Cao Chiêu Dương vẫn là mái tóc bạch kim phất nhẹ trong gió sáng sớm, đôi mắt xanh dương sâu thẳm như thể ẩn chứa cả một vũ trụ đầy ngẫu hứng và bí ẩn.
Cố Tịch Miên chưa kịp bước vào cổng, vừa quay lại đã bắt gặp hình ảnh ấy. Cô khựng lại, ngạc nhiên: "Anh học ở đây thật à?"
Cao Chiêu Dương chậm rãi tiến tới, dáng đi ung dung, nụ cười như thể mọi chuyện trên đời đều buồn cười: "Ừ. Khuôn viên bên kia là dành cho bọn đại học. Anh đang năm ba."
"Ngành gì cơ?"
Cao Chiêu Dương giơ tay chỉnh nhẹ cổ áo đồng phục đại học màu xanh than, rồi cười đáp: "Toán học, Đại số trừu tượng, hình học vi phân, số học đại cương, lý thuyết hỗn loạn.. cái nào cũng đẹp như thơ."
Câu nói ấy khiến vài sinh viên gần đó ngơ ngác, chẳng biết anh đang nghiêm túc hay đang pha trò. Nhưng Cố Tịch Miên lại khẽ rùng mình.
"Sao lại là toán.." Cô thầm lẩm bẩm, nhớ đến dáng vẻ lẩm bẩm của Cao Hàn Dạ.
Cao Chiêu Dương bắt gặp ánh mắt ngờ vực ấy liền cười nhếch mép: "Đừng lo, anh không giống thằng nhóc kia, anh không nói chuyện với số nguyên tố mỗi ngày đâu."
Câu nói khiến Cố Tịch Miên dở khóc dở cười. Còn Cao Chiêu Dương, trước khi bước qua cổng khu đại học, vẫn không quên ném lại một câu trêu chọc: "Nhưng nếu em cần một gia sư cho lớp 11.. thì biết tìm ai rồi đấy."
Cố Tịch Miên đứng sững vài giây, rồi hừ lạnh một tiếng, tay siết chặt quai cặp sách. Cô bước nhanh, gần như chạy đuổi theo bóng lưng bạch kim phía trước, bắt kịp anh ta trước khi cánh cổng chia hai khuôn viên đóng lại.
"Cao Chiêu Dương!"
Anh dừng lại. Không quay đầu.
"Tối qua.. tại sao anh lại vào phòng ngủ của em bằng lối đi bí mật?" Giọng cô trầm xuống, pha lẫn tức giận và nghi ngờ: "Đã vậy còn giúp em giải mật mã.. rồi chỉ em nhìn vào bức tranh của những chiến binh cầm giáo trong thư phòng Cao lão gia.. tại sao anh lại biết hết mấy thứ đó?"
Cao Chiêu Dương từ từ quay lại, mắt xanh dương nhướng nhẹ, như thể cô vừa hỏi điều gì rất.. ngây thơ. Gió sáng lùa qua mái tóc bạch kim của anh, thổi tung một vài sợi như dải lụa bạc.
"Em đang trách anh giúp em à?"
"Em đang hỏi lý do." Cô không né tránh, ngước mắt nhìn thẳng.
Cao Chiêu Dương lặng vài giây, rồi nghiêng người lại gần, tay nhét sâu trong túi quần. Anh nói khẽ, nhưng rõ ràng: "Vì chỉ có em.. là người duy nhất có thể mở cánh cửa cuối cùng trong Cao gia."
Cố Tịch Miên khựng lại.
Cao Chiêu Dương nhìn cô, ánh mắt không còn ngông nghênh như thường lệ, mà thấp thoáng một sự sắc bén hiếm thấy: "Mật mã sáu chữ số ấy không chỉ là trò chơi trí tuệ của ông nội.. mà là bài kiểm tra lòng can đảm, sự thông minh, và.." Anh khẽ mỉm cười: "Sự đơn độc."
"Anh giúp em.. không phải vì anh tốt. Mà vì em cần sống sót trong cái gia tộc này."
Cố Tịch Miên đứng lặng, những lời vừa rồi như một luồng gió lạnh xuyên qua lớp áo đồng phục. Cô chợt nhận ra, trong Cao gia, không ai làm điều gì là "tình cờ cả".
Gió sáng nhẹ thoảng qua, nhưng không đủ để xua đi cảm giác nóng ran bất ngờ trên vành tai Cố Tịch Miên.
Cao Chiêu Dương vừa quay đi thì như nhớ ra điều gì, anh dừng bước, quay đầu lại bước đến bên cạnh Cố Tịch Miên. Mái tóc bạch kim hơi rủ xuống, đôi mắt xanh dương ánh lên một tia ranh mãnh khó lường. Anh nghiêng người, cúi xuống sát tai cô, hơi thở mát lạnh phả lên làn da mỏng manh của thiếu nữ mới lớn.
Giọng nói anh trầm, gần như thì thầm, nhưng từng từ lại rõ ràng như dao khắc vào đá: "Nợ.. chưa thu nhé."
Một nhịp tim lỡ mất.
"Một nụ hôn."
Cố Tịch Miên như bị sét đánh. Mắt trợn lên, má đỏ bừng, môi khẽ mở định phản bác gì đó, nhưng Cao Chiêu Dương đã đứng thẳng dậy, môi cong thành nụ cười nửa miệng đầy trêu chọc. Anh đút tay vào túi, bước vào khuôn viên đại học, để lại cô nàng với trái tim đập loạn, vừa giận vừa.. rối loạn.