Buổi tối, căn phòng ngủ của Cố Tịch Miên chìm trong ánh đèn vàng dịu. Cô ngồi lặng lẽ bên mép giường, trong tay là mảnh giấy mà cô đã tìm thấy trong thư phòng của Cao lão gia. Trên giấy là một chuỗi các câu đố, mật mã, mà từng câu đều được viết nắn nót bằng nét chữ cứng cáp của ông.
Số đầu tiên là số nguyên tố lớn nhất trong phương trình Goldbach của số 10 = 7.
Số thứ hai bằng số hình tam giác trong hình này: ▲▼◀▶: Chỉ có ▲ và ▼ là hình tam giác = 2.
Số thứ ba là chữ số cuối cùng của π^ (π mod 3) = 7.
Số thứ tư là số lượng số hoàn hảo nhỏ hơn 20 = 1.
Số thứ năm là nghiệm nguyên dương nhỏ nhất của x! ≡ 0 (mod 720)..
Đến đây, Cố Tịch Miên cau mày, tay khựng lại trên giấy:
"720.. là, nhưng mình chưa chắc.."
Số thứ sáu là chữ số duy nhất thỏa mãn: Nó xuất hiện trong cả ngày sinh của Euler và số điện thoại khẩn cấp ở Mỹ = 1.
Mật mã đang có: 7271? 1.
Cố Tịch Miên ngẩng lên, ánh mắt loé lên sự nghi hoặc và hồi hộp. Chỉ còn một con số nữa là hoàn chỉnh, nhưng cô không chắc chắn với câu hỏi thứ năm điều này khiến cô càng thêm bất an.
Cô siết chặt mảnh giấy trong tay, tự hỏi: "Rốt cuộc Cao lão gia muốn mình tìm thấy thứ gì?"
Khi Cố Tịch Miên còn đang cúi đầu suy nghĩ, ánh mắt dán chặt vào con số "?" chưa thể điền, thì một âm thanh khẽ vang lên từ bức tường phía bên phải căn phòng như tiếng bánh răng xoay nhẹ, kim loại cọ vào nhau. Âm thanh rất nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh lặng, nó vang lên rõ mồn một.
Cô giật mình ngẩng đầu, tim khẽ thắt lại:
"Gì thế?"
Cô bước lại gần, áp sát tai vào bức tường. Trong khoảnh khắc yên tĩnh, giọng nói quen thuộc vang lên mang theo vẻ bất cần, có chút lười biếng đặc trưng:
"Không ngờ lối này vẫn còn hoạt động tốt đấy."
"Cao Chiêu Dương?" Cố Tịch Miên nhíu mày, lập tức nhận ra.
Cô vội gõ nhẹ vào tường ba cái.
Tức thì, phía dưới góc tường phát ra tiếng "cạch", rồi một tấm gỗ trượt sang một bên, hé ra một khe hẹp tối om. Từ bên trong, Cao Chiêu Dương bước ra, trên người phủ một lớp bụi mỏng, áo sơ mi trắng xắn tay lấm lem như vừa chui qua một đoạn hành lang cổ.
"Ơ.. Chào cô bé lạnh lùng." Anh chàng cười tươi, vừa phủi tay vừa liếc nhìn mảnh giấy trên bàn kia, ánh mắt lóe lên một tia hứng thú.
Cố Tịch Miên khoanh tay, nhìn anh đầy cảnh giác:
"Anh lại đi lục đường bí mật trong biệt thự à?"
Cao Chiêu Dương nhún vai: "Thì chán quá, không lẽ để những bí mật cũ mốc trong tường? Mà quan trọng là.." Anh chỉ vào mảnh giấy trên bàn: "Em đang làm cái gì đó thú vị đấy."
Tịch Miên siết chặt mảnh giấy theo phản xạ. Nhưng trong lòng lại không kìm được cảm giác hoang mang: Tại sao anh ấy lại xuất hiện đúng lúc này? Lối đi bí mật còn hoạt động? Vậy trong căn biệt thự này.. mình còn bao nhiêu thứ chưa biết?
Và câu hỏi lớn nhất vẫn nằm im trong tim cô:
Rốt cuộc.. Cao lão gia muốn chơi trò gì vậy?
Cao Chiêu Dương bước hẳn vào phòng, vóc dáng cao lớn nổi bật trong ánh sáng dịu nhẹ. Anh lạnh lùng phủi bụi trên tay,
Nghiêng đầu, chậm rãi tiến đến gần chiếc bàn, đôi mắt đen nhánh lướt qua dãy số "7271? 1", khoé môi khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
"À.." Anh chợt lên tiếng: "Cái số nguyên tố lớn nhất trong phương trình Goldbach của 10.. chẳng phải sáng nay em hỏi anh ở vườn hoa hồng sao?"
Tịch Miên khẽ ngẩng đầu, hơi ngượng ngùng, nhưng cũng không phủ nhận:
"Ừ, lúc đó anh trả lời là 7. Em thấy hợp lý nên ghi vào."
Cao Chiêu Dương ngồi xuống ghế, một tay gác hờ lên thành ghế, hờ hững hỏi tiếp:
"Thế mấy câu còn lại thì sao? Đừng nói là đi hỏi từng người nhà họ Cao đấy nhé?"
Cố Tịch Miên thở dài:
"Không đến mức đó đâu." Cô chỉ vào câu số ba, rồi nói nhỏ: "Câu chữ số cuối cùng của π^ (π mod 3) là do Cao Hàn Dạ nói ra trong bữa tối nay. Cậu ta.. cứ lẩm bẩm mấy thứ kỳ lạ nghe đau đầu, nhưng lại rất chắc."
Cao Chiêu Dương bật cười khẽ: "Cái thằng nhóc đó, đúng kiểu thiên tài phá hoại."
Tịch Miên tiếp tục: "Còn lại mấy câu kia em tự suy ra, ngoại trừ câu số năm: Nghiệm nguyên dương nhỏ nhất của x! ≡ 0 (mod 720).. em vẫn đang bí."
Cô cúi đầu, trán nhíu lại, ngón tay vô thức gõ nhịp lên giấy.
Cao Chiêu Dương nhìn cô chăm chú một lúc lâu, ánh mắt dần chuyển từ hờ hững sang nghiêm túc. Dù không nói ra, nhưng trong lòng anh đang có chút gì đó khác lạ, cảm giác như mình đang nhìn thấy một mặt rất khác của cô gái này. Không phải "người ngoài" bị gia tộc bài xích, mà là một kẻ xâm nhập kiên cường và sắc bén đang tiến dần vào trung tâm mê cung của Cao gia.
"Em không đơn giản đâu, Cố Tịch Miên." Anh khẽ nói trong lòng.
Và rồi anh nghiêng người về phía trước, nhìn cô một cách đầy ẩn ý: "Muốn anh giúp câu cuối cùng không?"
Tịch Miên hơi ngẩn người trước câu hỏi của Cao Chiêu Dương, nhưng rồi khẽ bật cười. Một ký ức chợt ùa về, nhẹ như hương hoa hồng thoảng qua trong nắng sớm.
Hồi sáng, ở vườn hoa hồng, cô hỏi anh: "Số nguyên tố lớn nhất trong phương trình Goldbach của 10 là gì?"
Khi đó, Chiêu Dương chỉ liếc nhìn cô, ánh mắt nửa đùa nửa thật:
"Trao đổi nhé."
"Trao đổi gì?" Cô cảnh giác.
"Một nụ cười thật lòng của em." Anh đáp.
Tưởng sẽ khó, nhưng không ngờ, vì câu trả lời ngắn gọn "7", vì nắng đẹp, hay vì ánh mắt ấy.. cô lại cười thật. Một nụ cười mà ngay cả chính cô cũng không nhận ra là mình đã buông lơi phòng bị.
Mọi chuyện đã kết thúc tại đó, đôi bên đều nhận được điều mình muốn.
Trở về hiện tại, khi anh hỏi có muốn anh giúp tiếp không, Tịch Miên khẽ lắc đầu, cười nhẹ:
"Anh thông minh thật. Nhưng.. sáng nay chúng ta đã trao đổi xong rồi."
Cô nhìn xuống câu số năm, ánh mắt hơi trầm lại:
"Câu này không đơn giản như con số 7 đâu. Là phương trình tổ hợp, lại phải xét mod 720. Không dễ gì ra được đáp án chỉ bằng một nụ cười."
Cao Chiêu Dương khẽ gật gù, ánh mắt hơi nheo lại, rõ ràng đang đánh giá sự sắc sảo của cô. Một nụ cười mơ hồ hiện lên nơi khoé môi anh:
"Thì ra em biết giá trị của mình cũng không tệ."
Tịch Miên liếc anh, môi khẽ mím lại, tay vẫn nắm chặt cây bút. Câu số năm đang thách thức cô, nhưng cô biết.. mình sắp tìm ra rồi.
Cao Chiêu Dương cười khẽ sau câu hỏi của Tịch Miên: "Lần này muốn trao đổi gì?"
Anh không trả lời ngay.
Ánh mắt sâu thẳm của anh dừng trên gương mặt cô, rồi lướt xuống ánh mắt đang dè chừng nhưng vẫn cứng cỏi như thường lệ. Một khoảng lặng ngắn trôi qua, chỉ nghe thấy tiếng tích tắc đồng hồ treo tường.
Rồi anh nghiêng người sát hơn, hơi thở gần như phả vào má cô. Giọng nói vừa trầm vừa khıêυ khí©h: "Một nụ hôn."
Tịch Miên mở to mắt, cả người cứng đờ: "Anh.. anh bị gì vậy?"
Cao Chiêu Dương bật cười, rõ ràng là thích thú trước phản ứng như mèo con bị dọa của cô: "Chỉ là trao đổi thôi mà. Một nụ hôn, lấy một đáp án. Cân xứng đấy chứ?"
"Không!" Tịch Miên thẳng thừng.
Cao Chiêu Dương nhướng mày, vẻ mặt như thể đã đoán trước phản ứng đó, nhưng vẫn cố tình áp sát hơn một chút, khiến Tịch Miên phải lùi về sau đến khi lưng chạm ghế, không còn đường né.
"Vậy thì em định dùng cái gì để đổi lấy đáp án?" Giọng Cao Chiêu Dương trầm thấp, gần như rót thẳng vào tai cô.
Tịch Miên mặt đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa bực: "Em.. em có thể suy luận được! Không cần anh giúp!"
Cao Chiêu Dương bật cười lần nữa, lần này có chút dịu dàng hơn, ánh mắt vẫn khóa chặt lấy Tịch Miên:
"Sáng nay, chỉ cần một nụ cười. Giờ thì tăng giá rồi, Cố Tịch Miên à. Ai bảo em càng ngày càng thú vị.."
Cao Chiêu Dương đưa tay gõ nhẹ lên bàn:
"Câu số năm, đáp án là 6. Đổi lại, lần sau anh sẽ đến thu nợ."
Tịch Miên nghẹn họng, nhìn theo bóng dáng hắn lững thững rời khỏi phòng, lòng vừa sôi máu vừa không dám chắc.. liệu "lần sau" đó là lúc nào, Cao Chiêu Dương sẽ đòi lại thứ gì.
Tịch Miên khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn theo cái tên vừa "ra giá" xong, hừ khẽ:
"Thu nợ thì cứ đến, em không có gì phải sợ."
Cao Chiêu Dương nghe vậy thì bật cười, cúi người xuống gần Tịch Miên thêm chút nữa, ánh mắt như sóng ngầm lướt qua gương mặt đang ửng hồng kia:
"Không sợ là tốt. Nhưng nhớ đấy, anh thu nợ không báo trước đâu."
Cao Chiêu Dương vươn tay lên tường cạnh giá sách, như đã quá quen với cấu trúc căn phòng này, ấn nhẹ vào một khối gạch nhỏ nhô ra.
Cạch!
Một tiếng động khẽ vang lên, tường lùi lại, hé mở ra một cánh cửa bí mật vừa khít một người đi.
Gió mát từ bên trong luồn ra, mang theo mùi hương gỗ cũ và chút lạnh lẽo.
"Lối đi bí mật?" Tịch Miên nhíu mày.
Cao Chiêu Dương liếc lại, cười nhạt: "Biệt thự của Cao gia đâu có đơn giản thế. Ông già chết tiệt đó trước giờ thích giấu đồ, mà cũng biết cách thử lòng người."
Cao Chiêu Dương định bước vào, rồi dừng lại, quay sang nói với Tịch Miên, ánh mắt lúc này trở nên nghiêm túc lạ thường:
"Trong thư phòng của ông ấy có một bức tranh treo cao, đó là bức tranh của những chiến binh đang giương giáo. Em hãy nhìn kỹ. Có thể, thứ tiếp theo ông già để lại.. nằm ở đó."
Tịch Miên nheo mắt, đầu óc bắt đầu quay cuồng với hàng loạt giả thiết. Nhưng trước khi cô kịp hỏi thêm điều gì, Chiêu Dương đã biến mất vào lối đi bí mật, tiếng tường khép lại nghe cạch một cái nhanh và gọn.
Phòng ngủ lại trở về với sự yên lặng ban đầu, chỉ còn tiếng gió xào xạc bên ngoài cửa sổ.
Tịch Miên nắm chặt tờ giấy mật mã, thầm lặp lại lời anh nói: "Những chiến binh.. trong tranh.."
Tịch Miên nắm chặt tờ giấy mật mã trong tay, trái tim đập mạnh. Câu nói của Cao Chiêu Dương vang vọng trong đầu như một lời ám chỉ rõ ràng.
"Trong thư phòng có bức tranh với những chiến binh.."
Mặc kệ bóng đêm đang phủ kín hành lang, Tịch Miên lao ra khỏi phòng ngủ như bị ai đó rượt đuổi. Bước chân vang vọng lên sàn đá hoa cương của biệt thự, vội vã, dồn dập như chính nhịp tim của cô lúc này.
Cửa thư phòng hiện ra trước mắt, Tịch Miên đẩy mạnh cánh cửa gỗ nặng trịch, gần như đập nó vào tường. Bên trong vẫn tối mờ, chỉ có ánh đèn bàn vàng vọt hắt lên từ chỗ làm việc quen thuộc của Cao lão gia.
Tịch Miên đảo mắt qua một lượt, rồi.. dừng lại.
Bức tranh.
Nó treo ở phía tường bên trái, cao gần sát trần. Một bức họa lớn, vẽ bằng tông màu xám – đen – đỏ, tái hiện khung cảnh một đoàn chiến binh mặc áo giáp cổ xưa, tay cầm giáo mác, gươm đao, ánh mắt sắc lạnh như sắp xông vào chiến trường.
Tim Tịch Miên thắt lại, bước chân chầm chậm tiến gần. Cô ngẩng đầu nhìn kỹ hơn – không phải chỉ là vẽ thông thường. Phía sau hàng chiến binh, một trong những ngọn giáo hơi lệch góc, khác với các chi tiết còn lại. Có vẻ như nó.. có thể di chuyển được?
Tịch Miên nuốt khan. Tay cô run run vươn lên chạm nhẹ vào ngọn giáo ấy.
Nó lắc nhẹ.
"Quả nhiên.."
Cô hít sâu một hơi, nắm chặt đầu giáo và xoay nhẹ.
Tách!
Một âm thanh cơ học vang lên. Bức tranh không rơi, không mở ra, nhưng.. một khe nhỏ ở mép tường cạnh tranh bắt đầu lộ ra ánh sáng mờ.
Mắt Tịch Miên mở lớn. Cao lão gia.. còn để lại gì nữa?
Tịch Miên đứng trước chiếc hộp gỗ được giấu sau bức tranh. Cô nhìn vào mật mã vừa giải ra từ các câu đố và biết rằng đây chính là chìa khóa để mở chiếc hộp. Cô nhập từng con số vào chiếc ổ khóa trên hộp gỗ: 727161.
Ngay khi Tịch Miên ấn xong con số cuối cùng, một tiếng "kẹt" vang lên. Chiếc nắp hộp từ từ bật mở, lộ ra bên trong một chiếc thẻ đen bóng loáng, cùng với một lá thư nhỏ được gấp gọn gàng.
Tịch Miên lấy thẻ đen ra, cảm nhận sự nặng nề của nó trong tay. Cô mở lá thư và đọc dòng chữ trên đó:
"Chúc mừng con đã giải xong sáu câu đố, hãy tiếp tục với bài thơ hoàn chỉnh, mật mã này cũng là mã pin thẻ đen, dùng thoải mái con nhé!"
Cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng, Tịch Miên lật chiếc thẻ đen trong tay và nhìn kỹ. Cô đã giải được mật mã để mở chiếc hộp, nhưng bài toán tiếp theo vẫn còn đó.