Phòng ăn Cao gia yên tĩnh đến lạ. Ánh đèn vàng nhạt từ chùm pha lê treo cao rọi xuống bàn ăn dài phủ khăn trắng tinh. Mùi thơm từ thịt bò Kobe lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí, hòa cùng hương rượu vang đắt tiền.
Cố Tịch Miên ngồi thẳng lưng, cắt từng miếng thịt bò nhỏ, ánh mắt trong veo nhưng lặng lẽ liếc nhìn Lâm Tuyết An đang lúng túng lựa dao nĩa.
Bên cạnh, Cao Hàn Dạ ngồi nghiêng đầu, mắt nhắm hờ như đang ngủ gật, nhưng môi lại khẽ mấp máy:
".. Nếu thay đổi góc ống ngắm thêm hai độ, lực giật giảm đi 4.2%, sát thương tầm xa tối ưu hóa hơn 17%.."
Giọng cậu rất nhỏ, như thì thầm với chính mình về bản thiết kế súng tự chế tối tân mà cậu vừa hoàn thiện lúc chiều.
Tịch Miên nở một nụ cười lém lỉnh. Cô đặt nĩa xuống bàn, chống cằm quay sang hỏi nhẹ nhàng, như tiện miệng: "Hàn Dạ, cậu đoán thử đi. Chữ số cuối cùng của π^ (π mod 3) là gì?"
Tuyết An đang uống nước suối pha chanh nghe xong thì ho sặc sụa, nước trào ra khóe miệng. "Tiểu Miên? Em hỏi cái gì thế?"
Nhưng Hàn Dạ không mở mắt. Cậu vẫn dựa đầu vào thành ghế, tay phải khẽ cử động như đang tính nhẩm trên không, rồi vài giây sau, trả lời thản nhiên: "7"
Không gian bỗng nhiên im lặng.
Cố Tịch Miên nhướng mày, nụ cười trên môi thoáng khựng lại. Cô ghét cái kiểu bình thản lạnh lùng của Cao Hàn Dạ, cái cách cậu ta luôn tỏ ra bất cần, nhưng lại trả lời mọi thứ như thể thế giới này chẳng có gì làm khó được cậu.
Lâm Tuyết An vẫn còn sặc nước, lén nhìn hai đứa em họ như xem phim: Một đứa mặt lạnh như hồ băng Siberia, một đứa thì đang cố nuốt xuống tự tôn lẫn sự tò mò.
Tịch Miên chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn Hàn Dạ, người vẫn đang nhắm mắt như ngủ gật: "Vì sao là 7? Pi mũ pi đã khó tính rồi.. Cậu nhẩm kiểu gì vậy?"
Hàn Dạ không mở mắt. Chỉ khẽ nhíu mày, giọng trầm đều:
"Không phải ai cũng nhẩm. Chỉ là biết cách nhìn."
Tịch Miên cứng người.
Câu nói ấy không phải là khoe khoang. Nó bình thường đến mức vô cảm, nhưng lại cứa sâu vào lòng tự ái của một cô gái vốn luôn tự hào về đầu óc của mình.
Cô ghét cậu ta.
Ghét cái dáng vẻ như thể cả thế giới đều chậm hơn mình mấy giây đó.
Ghét cả bản thân mình, vì rõ ràng không muốn quan tâm, mà vẫn muốn biết tại sao là 7.
Hàn Dạ vẫn nhắm mắt, giọng đều đều vang lên như đang đọc một bài thơ quen thuộc:
"π mod 3 xấp xỉ 0.14159.. tức là phần dư sau khi lấy π trừ đi 3."
Cậu nghiêng đầu, tay phải khẽ gõ nhẹ lên bàn, như đang tính trong đầu:
"π^0.14159.. là một số thực vô hạn không tuần hoàn. Kết quả xấp xỉ 1.3747357.."
Tịch Miên cau mày: "Vậy thì chữ số cuối làm gì tồn tại?"
Hàn Dạ khẽ cong môi, mắt vẫn chưa mở: "Chính xác. Nhưng nếu giới hạn dãy đó đến 7 chữ số sau dấu phẩy, con số thường dùng trong các bản tính tốc độ cao của hệ thống cơ khí, thì ta được: 1.3747357."
Cậu mở mắt, ánh nhìn bình thản lướt qua cô: "Và chữ số cuối cùng trong dãy đó là.. 7."
Tịch Miên sững người.
Cô muốn nói gì đó, nhưng cổ họng khô khốc. Không phải vì con số, mà vì cái cách Hàn Dạ nói ra nó, như thể từ lâu cậu đã nằm lòng hàng ngàn dãy số như thế.
Tịch Miên khẽ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt không giấu nổi vẻ bất mãn.
Cô quay đi, tiếp tục cắt miếng bò Kobe của mình, động tác có phần mạnh hơn thường lệ.
Dù ghét phải thừa nhận.. nhưng đúng là bốn người đó từng người một đều là quái vật.
Cao Lăng Khiết – trầm ổn như núi đá, lời nói mỗi câu đều đủ khiến cả thương trường chấn động.
Cao Hùng Liệt – ngang tàng như lửa, nhưng ra trận thì chẳng ai dám ngáng đường.
Cao Chiêu Dương – nụ cười phong lưu, nhưng ẩn sau đó là đôi mắt nhìn thấu lòng người.
Và Cao Hàn Dạ.. kẻ điềm tĩnh như nước lặng, nhưng bộ não thì như một cỗ máy chiến lược hoàn hảo.
Tịch Miên cắn môi. Cô là ai trong ván cờ này? Một con tốt.. hay người cầm bàn cờ?
Nhưng rồi cô ngẩng đầu, ánh mắt kiên định.
Quái vật thì sao chứ? Dù họ cao đến đâu, cô cũng không cho phép mình bị nhấn chìm.
Cao Hàn Dạ khẽ mở mắt, đôi con ngươi màu xanh lam lướt về phía Tịch Miên. Giọng cậu trầm thấp nhưng không giấu nổi sự hiếu kỳ:
"Tại sao lại hỏi đúng biểu thức đó? Đâu phải thứ người bình thường tự dưng nghĩ ra."
Lâm Tuyết An cũng tò mò nghiêng đầu nhìn em họ, nụ cười lấp lửng: "Đúng đấy, em bị gì vậy Tiểu Miên? Đang ăn thịt bò tự nhiên hỏi toán học.. như thẩm vấn giám khảo Olympic quốc tế."
Tịch Miên bật cười, ánh mắt lóe lên vẻ tinh nghịch: "Không có gì đâu. Em chỉ tình cờ lục được một quyển sổ tay nhỏ trong thư phòng của Cao lão gia."
Cô đặt nĩa xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Cao Hàn Dạ: "Chẳng phải nghe cũng khá thú vị sao?"
Không khí thoáng chững lại.
Cao Hàn Dạ tựa người vào lưng ghế, đôi mày hơi nhíu lại. Cậu im lặng vài giây, rồi khẽ bật cười một tiếng cười ngắn, gần như không phát ra tiếng: "Ra là cái trò đó.."
Tuyết An tò mò: "Ông nội em thích mấy cái này thật à?"
Cao Hàn Dạ gật đầu, ánh mắt xa xăm: "Không chỉ thích. Ông nghiện cảm giác thử thách người khác bằng những trò tưởng chừng vô lý. Một lần ông từng cược với cả Bộ trưởng quốc phòng chỉ để chứng minh rằng 7 quân cờ domino có thể xếp thành một chuỗi số nguyên tố liên tiếp."
Hàn Dạ nhẹ nhàng đưa một mảnh giấy nhỏ về phía Tịch Miên, trên đó viết hai câu thơ mờ nhòe:
"Chuông khuya vọng tiếng não lòng người.
Bến cũ thuyền ai đợi trăng rơi.."
Cậu không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn Tịch Miên, như thể đã chờ đợi một phản ứng nào đó từ cô.
Tịch Miên cầm tờ giấy, ánh mắt lướt qua hai câu thơ, rồi nhìn lên Hàn Dạ với vẻ mặt khó hiểu. Cô im lặng một lúc, rồi khẽ lắc đầu, vẻ mặt không giấu nổi sự bối rối:
"Chẳng hiểu gì cả.. Chuông khuya, bến cũ, thuyền, trăng rơi.. Làm sao kết nối được với chuyện này chứ?"
Tuyết An cũng nhìn vào mảnh giấy, không khỏi nhíu mày:
"Ông nội em đúng là.. luôn để lại những điều bí ẩn. Đúng là không dễ hiểu chút nào."
Hàn Dạ lại một lần nữa nhắm mắt, giọng cậu trầm tĩnh nhưng đầy ý vị: "Đây là hai câu thơ ông để lại trong di chúc. Ông không bao giờ giải thích rõ ràng, nhưng chắc chắn là có ẩn ý."
Cậu hít một hơi, rồi tiếp tục, như thể đang giải mã một mật mã đã tồn tại lâu dài: "Chuông khuya là âm thanh của sự cô đơn, tiếng vọng trong đêm khuya. Não lòng người tức là nỗi đau, sự nhớ nhung, tiếc nuối. Bến cũ, thuyền ai, trăng rơi.. Đó là sự mất mát, một cái gì đó đã từng tồn tại nhưng giờ chỉ còn lại ký ức mờ nhạt."
Cậu ngừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tịch Miên, nói tiếp: "Có thể ông ấy muốn nhắc đến những ký ức đã mất, những thứ không thể giữ lại. Mà có lẽ, ông đang thử chúng ta liệu có ai trong bọn mình thực sự hiểu được ý nghĩa sâu xa của những ký ức này?"
Tịch Miên ngẫm nghĩ một lúc, cô bỗng thấy lòng mình dâng lên một cảm giác lạ lùng, vừa bối rối, vừa trống rỗng. Cô nhìn Hàn Dạ, không biết có nên hỏi thêm không:
"Vậy.. cậu nghĩ sao về cái bến cũ đó?"
Hàn Dạ chỉ khẽ nhún vai: "Có thể là nơi ông muốn trở về. Có thể là một nơi đã từng có, nhưng giờ chỉ còn lại trong trí nhớ. Những thứ như vậy.. ông nội tôi thích giữ lại."
Lúc này, không khí trong phòng lại trở nên im lặng, như có một bức màn mơ hồ bao trùm, chẳng ai biết rõ ràng mình đang tìm kiếm điều gì từ những câu thơ này. Nhưng có lẽ, chẳng ai trong số họ muốn tiếp tục nói về nó nữa.