Cao Hùng Liệt bước ngang qua Cố Tịch Miên, sải chân dứt khoát, không hề quay đầu lại.
Cố Tịch Miên nhìn theo, cảm thấy như mình vừa bước vào vùng cấm của một con hổ không muốn bị quấy rầy.
Anh ta không muốn nói chuyện và điều đó quá rõ.
Nhưng Cố Tịch Miên thì lại không quen bỏ cuộc dễ dàng: "Này.. Cao Hùng Liệt, anh có từng nghe qua hai câu thơ này chưa?"
Cô dừng lại một chút rồi đọc chậm rãi, giọng cô vang vọng trong không gian lạnh lẽo của nhà kho: "Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh. Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành?"
Anh đang đội nón bảo hiểm. Động tác hơi khựng lại một chút, nhưng rất nhanh sau đó đã quay trở lại như cũ. Anh không trả lời ngay, chỉ hừ lạnh một tiếng, rồi vặn chặt quai nón.
Đúng lúc Cố Tịch Miên tưởng anh sẽ lờ đi như chưa từng nghe thấy gì, anh bất chợt quay đầu, đôi mắt xanh biếc kia liếc về phía cô, lạnh nhạt như băng tuyết:
"Tôi cũng nhận được hai câu thơ. Nhưng tôi xé cái tờ giấy đó từ lâu rồi."
Cố Tịch Miên sững người: "Là gì?"
Anh nổ máy chiếc mô tô đen tuyền, tiếng gầm vang vọng trong kho xe như một con mãnh thú vừa thức giấc. Trước khi phóng đi, anh nói, giọng trầm khàn, vọng lại đầy dư vị hoang dại:
"Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh.
Ngựa hí vang trời vọng đế đình."
Rồi không đợi Cố Tịch Miên phản ứng, anh phóng đi. Bánh xe rít mạnh trên sàn nhà lát đá, để lại một làn gió bụi lạnh và mùi khét của cao su cháy.
Cánh cửa lớn của kho xe mở ra như nuốt lấy anh và khi nó đóng lại, chỉ còn tiếng vang lặng thinh của bốn câu thơ chồng chéo nhau trong đầu Cố Tịch Miên.
"Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh..
Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh.."
Chúng như hai thế giới đối lập – một bên là mộng, một bên là chiến.
Và cô – lại đứng giữa cả hai.
Cố Tịch Miên đứng lặng trong kho xe vắng, nơi vừa vang lên tiếng gầm rú của mô tô, giờ chỉ còn lại âm vang của những câu thơ bí ẩn.
Cố Tịch Miên rút điện thoại ra, ngón tay lướt nhanh trên màn hình. Trong ứng dụng ghi chú, cô gõ lại từng câu một, như thể sợ chúng sẽ bay mất nếu không kịp giữ lại:
"Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh.
Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành.
Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh.
Ngựa hí vang trời vọng đế đình."
Ngón tay Cố Tịch Miên khựng lại. Đôi mắt to tròn mở lớn, như thể vừa bắt được một tia sáng le lói trong mê cung u ám.
"Nếu Cao Chiêu Dương nhận được hai câu.. Cao Hùng Liệt cũng nhận được hai câu.." Cố Tịch Miên lẩm bẩm: "Vậy có khả năng.. Cao Lăng Khiết và Cao Hàn Dạ cũng mỗi người giữ hai câu?"
Ý nghĩ ấy khiến tim Cố Tịch Miên đập nhanh hơn. Nếu đúng như vậy, thì đây không phải là những câu thơ đơn lẻ – mà là một bài thơ ghép từ tám câu, chia đều cho bốn người.
Một trò chơi.
Một mật mã.
Hay là một.. lời nhắn cuối cùng của Cao lão gia?
Cố Tịch Miên siết chặt điện thoại trong tay, không biết người khó nói chuyện hơn giữa Lăng Khiết và Hàn Dạ là ai, nhưng cô thừa biết.. cả hai người họ đều không dễ để mở miệng. Nhất là với chuyện có vẻ vô thưởng vô phạt như.. mấy câu thơ.
Nhưng với Cố Tịch Miên, chẳng có gì là "vô thưởng vô phạt" khi nó liên quan đến Cao lão gia – người đã để lại cho cô cả gia sản lẫn một câu hỏi chưa từng được trả lời.
Ánh hoàng hôn len lỏi qua khung cửa sổ lớn, rọi lên giá sách phủ đầy tài liệu, chiếu những vệt sáng nhạt lên tấm thảm thêu tay trong thư phòng của Cao lão gia.
Bên trong, cô nhóc 17 tuổi đang nằm gục bên bàn làm việc, mái tóc đen dài xõa rối, một tay vẫn ôm khư khư chiếc điện thoại mở sẵn trang ghi chú, còn bên cạnh là một tờ giấy nguệch ngoạc 4 câu thơ.
Cửa mở khẽ.
Lâm Tuyết An bước vào với một khay bánh ngọt và trái cây tươi. Ánh mắt dịu dàng khi nhìn thấy em gái mình vẫn đang cặm cụi hay đúng hơn là.. gục xuống vì cặm cụi quá mức.
"Ôi trời đất ơi! Tiểu Miên ơi, em lại ôm thơ làm gối ngủ nữa rồi!" Chị gái khẽ cười, đặt khay xuống, cúi người chọc nhẹ vào má cô nhóc.
Tịch Miên giật mình tỉnh dậy, chớp mắt ngơ ngác vài giây trước khi định hình được thế giới: "Chị.. Tuyết An?"
"Ừ, chị đây. Đem đồ ăn khuya cho em nè." Tuyết An kéo ghế ngồi đối diện, ánh mắt tinh quái liếc xuống mấy câu thơ trên bàn: "Cái gì đây? Lại mật mã mới à? Câu lạc bộ thơ bí ẩn của nhà họ Cao?"
Tịch Miên dụi mắt, lười biếng vươn vai:
"Không phải mật mã.. chắc là manh mối thôi. Em chỉ có bốn câu này, mà em nghĩ rằng sẽ còn bốn câu nữa đâu đó.."
Tuyết An chống cằm đọc to lại từng câu, giọng vừa mơ mộng vừa.. cực kỳ nghiêm túc một cách hài hước:
"Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh.. Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành.. Tuyết trắng phủ dày lối chiến binh.. Ngựa hí vang trời vọng đế đình.."
Tuyết An ngừng lại, mắt sáng rỡ như vừa tìm ra chân lý:
"Chị đoán nha.. Đây là một bài thơ tình mã hóa! Một người yêu lãng mạn, một người yêu kiểu chiến binh! Đang tìm đường về bên nhau! Sóng lụa là cô gái, ngựa hí là chàng trai!" Rồi chắp tay thở dài: "Trời ơi, Cao lão gia đúng là người có trái tim thi sĩ!"
Tịch Miên nhìn chị mình, méo miệng:
"Chị đọc truyện ngôn tình ít lại một chút có được không.."
Tuyết An cười lớn, cầm bánh lên nhét vào tay Tịch Miên:
"Chị nói thật đó! Mà thôi, em ăn cái đã, không thôi ngất xỉu thiệt bây giờ! Suy luận gì thì cũng phải còn sức!"
Tịch Miên bật cười, cảm giác áp lực trong đầu nhẹ đi một chút. Dù không giúp được gì mấy, nhưng sự xuất hiện của chị Tuyết An vẫn luôn khiến cô cảm thấy.. như được đứng trong vùng an toàn.
Tịch Miên cắn một miếng bánh, nhai chậm rãi. Nhưng trong đầu, bốn câu thơ vẫn như một bản nhạc dở dang chưa có đoạn kết.
"Cao Hàn Dạ.. Cao Lăng Khiết.. liệu hai người đó, có giữ phần còn lại không?"
Phòng ăn VIP của Cao gia, nơi mọi bữa tối đều được chuẩn bị tỉ mỉ, sang trọng, là một không gian mang đậm vẻ quý tộc. Những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh phản chiếu lên mặt bàn phủ khăn trắng tinh, nơi các món ăn được bày biện một cách tinh tế. Mùi thơm từ các món ăn hoàng gia lan tỏa trong không khí khiến Cố Tịch Miên và Lâm Tuyết An không khỏi cảm thán.
Tịch Miên đang thưởng thức miếng thịt nướng mềm mại trong khi Tuyết An gắp miếng cá nướng ngọt lịm, ánh mắt dịu dàng khi nhìn sang em gái. Cả hai đang trò chuyện vui vẻ, nhưng tâm trí của Tịch Miên vẫn không thể rời khỏi những câu thơ và những thắc mắc đang chồng chất trong đầu.
Chợt, một bóng dáng cao ráo xuất hiện trong khung cửa lớn của phòng ăn, thu hút sự chú ý của cả hai.
Cao Hàn Dạ.
Cậu ta bước vào với đồng phục trường quốc tế Hoàng Gia, nhưng khác biệt là chiếc áo sơ mi trắng nhàu nát, vạt áo chưa được ủi gọn gàng, làm lộ rõ vẻ mệt mỏi và thiếu quan tâm. Đôi mắt uể oải của cậu ta vẫn còn mang chút dấu vết của giấc ngủ chưa trọn vẹn.
Cao Hàn Dạ vừa đi vừa ngáp, tay vươn về phía bàn ăn như thể không hề để ý đến sự hiện diện của hai cô gái:
"Số mười bảy.. ba bảy.. hai.."
Cậu ta lẩm bẩm vài con số kỳ lạ, chẳng rõ là đang suy nghĩ về gì. Một tay vỗ nhẹ lên trán, rồi bất ngờ dừng lại khi nhìn thấy ánh mắt của Tịch Miên và Tuyết An đang dõi theo mình.
"Tối nay có món gì ngon không?" Cao Hàn Dạ hỏi, giọng uể oải, nhưng có chút tò mò.
Tuyết An cười tươi: "Còn đợi gì nữa? Đến ăn thôi! Hôm nay có cả món thịt bò Kobe nướng và súp hải sản đấy."
Cao Hàn Dạ khẽ gật đầu, nhưng đôi mắt vẫn mơ màng như thể chưa thể tỉnh táo hoàn toàn. Cậu ngồi xuống bên cạnh Tịch Miên, gắp một miếng cá vào đĩa rồi nhìn về phía cô, không quên nhắc lại những con số kỳ lạ kia:
"Mười bảy.. ba bảy.. hai hai.. À, không, không phải vậy.." Cao Hàn Dạ lẩm bẩm, mắt lướt nhanh qua mấy món ăn, như thể những con số kia quan trọng hơn tất cả.
Tịch Miên nhìn cậu em họ, một chút thắc mắc trong mắt: "Hàn Dạ, cậu đang làm gì vậy?"
Cao Hàn Dạ ngẩng lên, nở một nụ cười nhẹ, nhưng vẫn có vẻ như đang trong trạng thái mơ màng: "À.. không có gì, chỉ là đang suy nghĩ một chút. Mấy con số này.. chúng cứ hiện lên trong đầu."
Tịch Miên không thể không liên tưởng tới những câu thơ cô đã nhận được. Sự kỳ lạ của những con số mà Hàn Dạ đang lẩm bẩm.. liệu có phải là một phần trong đáp án mà cô đang tìm kiếm?
Cố Tịch Miên nhíu mày, cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, không tỏ ra quá tò mò:
"Cậu có sao không?"
Cao Hàn Dạ liếc nhìn cô một cái, nhưng rồi chỉ thấy cậu ta im lặng một lúc. Ánh mắt mơ màng, không rõ là suy tư hay chỉ đơn giản là mệt mỏi. Sau đó, cậu ta thở dài, vươn vai một cái, rồi lại tiếp tục ăn mà không hề đáp lại câu hỏi của cô:
"Không sao, tôi chỉ vừa mới chế tạo xong khẩu súng đặc biệt ở trường, nên giờ đầu óc chỉ toàn nghĩ về các phép tính và cơ chế thôi."
Tịch Miên nghĩ thầm có lẽ Cao Hàn Dạ mà cả Cao Lăng Khiết đều không hề biết gì về những câu thơ và những bài toán kỳ lạ mà cô đang cố giải mã.
Vậy thì, đây lại càng làm cô cảm thấy khó hiểu hơn. Cô không thể nào bỏ qua những câu thơ này, nhất là khi Cao lão gia đã giao lại cho cô tất cả tài sản và quyền lực của gia tộc, chắc chắn có một lý do ẩn sau tất cả.
Tuy nhiên, cô quyết định không tiếp tục hỏi Cao Hàn Dạ thêm nữa.
Vậy thì.. đến lúc cô phải tìm cách tiếp cận Cao Lăng Khiết rồi.