Chương 22: Kho siêu xe​

Cố Tịch Miên trở về thư phòng của Cao lão gia, trong lòng cô vẫn chưa nguôi bối rối. Cô bước chậm rãi qua dãy giá sách gỗ mun, ánh nắng chiều muộn len lỏi qua khe cửa chớp, rọi xuống sàn nhà, tạo nên những vệt sáng mờ mịt như những mảnh sóng lụa trong câu thơ kia..

Cố Tịch Miên ngồi xuống chiếc ghế bành cạnh bàn, trải hai tờ giấy ra trước mặt. Một tờ là hai câu thơ Cao Chiêu Dương đã đưa cho cô vài phút trước:

"Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh.

Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành?"

Chỉ vỏn vẹn hai câu, nhưng đầy ẩn ý. Cố Tịch Miên không phải người chuyên văn, nhưng cảm nhận rõ sự mơ hồ, lãng đãng, như một cảnh tượng siêu thực đang chờ được giải mã. Cảnh sông nước? Một con thuyền? Một giấc mộng? Hay là lời ám chỉ điều gì sâu xa hơn?

Tờ còn lại là sáu câu đố toán học. Mỗi câu là một thử thách đánh đố cả kiến thức lẫn sự suy luận.

Số đầu tiên là số nguyên tố lớn nhất trong phương trình Goldbach của số 10. Cố Tịch Miên nhớ Cao Chiêu Dương đã nói với cô rằng đáp án là 7.

Số thứ hai Cố Tịch Miên đã đếm được 2 hình tam giác. Những hình còn lại là vuông và mũi tên.

Số thứ ba là chữ số cuối cùng của π^ (π mod 3). Câu này khiến Cố Tịch Miên nhăn mặt. Pi mũ pi là số siêu việt, nhưng mod 3 thì.. lại thêm bước làm tròn.. Cô chưa thể chắc chắn đáp án.

Số thứ tư là số lượng số hoàn hảo nhỏ hơn 20.

Cố Tịch Miên lục lại ký ức của mình lúc sáng có hỏi qua ba anh em nhà họ Cao. Số 6 là ví dụ kinh điển: 1 + 2 + 3 = 6. Số 28 cũng là số hoàn hảo tiếp theo, nhưng nó đã lớn hơn 20. Như vậy, nếu chỉ xét dưới 20, rõ ràng chỉ có 6, tức là chỉ có một số hoàn hảo.

Tuy nhiên.. Cố Tịch Miên lại khựng lại, tay đặt hờ lên tờ giấy.

Lúc sáng, khi đang dùng bữa cùng ba thiếu gia của nhà họ Cao, một cuộc trò chuyện tưởng chừng vu vơ lại khiến Tịch Miên bối rối. Cả ba thiếu gia, gần như cùng lúc, đều buông một câu lạnh lùng:

"Không có gì là hoàn hảo cả."

Chính khoảnh khắc đó khiến Tịch Miên do dự. Rốt cuộc thì.. có nên tin vào khái niệm "hoàn hảo" để đưa ra đáp án này không? Hay câu hỏi kia cũng giống như những con người cô đang phải đối diện – không có gì là tuyệt đối, không có gì là chắc chắn?

Tịch Miên nhìn con số 1 đã viết ra, rồi chần chừ. Có khi nào.. đó chính là cái bẫy?

Số thứ năm là nghiệm nguyên dương nhỏ nhất của x! ≡ 0 (mod 720).

Cố Tịch Miên nhìn câu hỏi, trán khẽ nhăn lại. Dòng chữ như một câu thần chú xa lạ – x! Đồng dư 0 theo mô đun 720? Cô nhìn chằm chằm vào ký hiệu "≡", rồi đến chữ "mod", rồi lại nhìn con số 720. Tất cả như một thứ ngôn ngữ đến từ một vũ trụ khác.

Cố Tịch Miên là học sinh giỏi toán, đúng – nhưng chỉ là ở cấp độ phổ thông. Những bài toán mà cô từng làm phần lớn xoay quanh hình học, đại số, giải tích cơ bản. Còn kiểu toán như thế này – lý thuyết số, đồng dư, giai thừa chia hết theo mô đun – là thứ cô chưa từng được học đến.

Cố Tịch Miên mím môi, lật lật lại trong đầu kiến thức về giai thừa, cố gắng ghép nối với những gì mình biết. Nhưng vô ích. Đối với một học sinh lớp 11 chưa từng học qua phần toán nâng cao về số học, câu này giống như.. một bức tường kín không có khe hở để chui qua.

Cố Tịch Miên thở dài, đầu hơi nghiêng, bút dừng lại giữa không trung.

"Mình không hiểu nổi thật mà.."

Cố Tịch Miên lẩm bẩm. Và đây là lần hiếm hoi Cố Tịch Miên phải thừa nhận rằng mình không thể.

Số thứ sáu là chữ số duy nhất thỏa mãn: Nó xuất hiện trong cả ngày sinh của Euler và số điện thoại khẩn cấp ở Mỹ.

Euler sinh ngày 15/04/1707 – vậy các chữ số là 1, 5, 0, 4, 7, còn số điện thoại khẩn cấp ở Mỹ là 911. Vậy chữ số chung duy nhất là 1.

Cố Tịch Miên đã giải được câu hai, câu sáu. Câu một thì Cao Chiêu Dương cho cô đáp án. Còn lại ba câu vẫn lửng lơ như.. thuyền ai giữa mộng lành. Một học sinh lớp 11 giỏi toán như cô mà cũng phải vò đầu, đau đầu, thế thì mấy câu đố này đâu phải chỉ là trò chơi.

Cố Tịch Miên ngả người ra sau ghế, ánh nhìn trượt theo những hạt bụi lơ lửng trong nắng, lại nhìn xuống hai câu thơ. Có gì đó không đúng. Một mối liên hệ giữa những câu thơ và các con số kia chăng? Hay chính những câu thơ mới là chìa khóa dẫn cô đến lời giải – không chỉ của bài toán, mà còn của tất cả bí mật phía sau di sản của Cao lão gia?

Cố Tịch Miên rời khỏi thư phòng trong im lặng, đầu óc vẫn còn quay cuồng vì mớ câu hỏi chưa có lời giải đáp. Ánh sáng từ hành lang trải dài, kéo theo bóng dáng nhỏ nhắn của Cố Tịch Miên. Phía sau cô, Tề Vũ lặng lẽ bước theo, từng bước đều đều như bóng ma kiên định không rời chủ nhân.

Cố Tịch Miên ấn nút thang máy, chờ cửa mở. Ánh đèn vàng phản chiếu lên đôi mắt trong trẻo nhưng hơi trũng vì mệt mỏi.

Khi thang máy bắt đầu chuyển động, Tề Vũ vẫn giữ giọng trầm ổn, không nóng không lạnh chợt lên tiếng:

"Tiểu thư, có muốn đi tham quan nhà kho xe của Cao lão gia không? Dù sao thì.. giờ nó cũng là tài sản thuộc quyền sở hữu của con rồi."

Tịch Miên khẽ quay sang nhìn ông, ánh mắt mang theo một tia nghi hoặc: "Nhà kho xe? Ý chú là.. nơi cất xe của ông ấy ạ?"

Tề Vũ gật đầu nhẹ: "Không chỉ là nơi cất xe, mà còn là nơi cất.. những thứ rất riêng của Cao lão gia. Trong đó có gần một trăm chiếc xe các loại – xe cổ, xe thể thao, xe bọc thép.. Có cái đã lâu lắm không ai dám đυ.ng vào. Nhưng giờ, con chính là người thừa kế."

Tịch Miên hơi sững người.

Đó là điều cô vẫn chưa thể hiểu nổi. Tại sao ông ấy lại để tất cả những thứ này cho cô? Một cô gái mười bảy tuổi, không máu mủ, không quan hệ huyết thống, chỉ là người ngoài.. hoặc chí ít, cô tưởng mình là người ngoài.

Thang máy dừng lại. Cánh cửa mở ra một khoảng không gian mới, rộng lớn và yên ắng.

Tịch Miên im lặng vài giây, rồi khẽ nói:

"Đi xem thử cũng được. Biết đâu lại có thêm điều gì để hiểu về ông ta.."

Cố Tịch Miên bước ra trước, dáng đi không nhanh không chậm. Và như một cái bóng trung thành, Tề Vũ vẫn âm thầm đi sau, tay đặt nhẹ lên súng giắt nơi hông, đôi mắt quét qua mọi ngóc ngách như thể trong kho xe kia, không chỉ có máy móc.. mà còn có điều gì đó đang ngủ yên chờ thức dậy.

Cánh cửa nhà kho xe vừa mở ra, một luồng ánh sáng trắng lạnh quét qua khiến Cố Tịch Miên hơi nheo mắt lại.

Không gian bên trong khiến cô choáng ngợp ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trần nhà cao vυ"t với hệ thống đèn LED hiện đại phản chiếu lên lớp sàn bóng loáng như mặt gương. Những chiếc xe đủ mọi kiểu dáng xếp thành hàng dài tăm tắp – xe cổ châu Âu, siêu xe Ý, xe quân dụng Mỹ, thậm chí có cả một chiếc limousine bọc vàng đậu yên lặng nơi góc tường. Mỗi chiếc đều được bảo quản hoàn hảo, như thể thời gian chưa từng chạm vào chúng.

Cố Tịch Miên chậm rãi bước vào, lòng ngập tràn thắc mắc.

"Tại sao.. tất cả những thứ này lại thuộc về mình?"

Cố Tịch Miên nghĩ. Dù đã biết mình là người thừa kế, nhưng khi đối mặt với sự thật sống động thế này, cô vẫn thấy như đang bước vào giấc mơ người khác để rồi bất ngờ trở thành nhân vật chính.

Đúng lúc ấy, một tiếng "cạch" khẽ vang lên từ phía cuối dãy xe, gần một bức tường phủ rèm đen.

Cố Tịch Miên và Tề Vũ đồng thời quay đầu.

Vài giây sau, từ trong một lối đi bí mật được giấu khéo léo sau bức tường, một bóng người cao lớn bước ra, động tác có chút mạnh bạo, bước chân nặng nề như thể đang trút giận.

Cao Hùng Liệt.

Anh mặc áo khoác da, mái tóc hơi rối, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua cô như một cơn gió buốt. Không có lấy một lời chào.

Không khí trong kho xe đột nhiên trở nên căng thẳng.

Ánh nhìn của anh quét qua những chiếc xe hào nhoáng xung quanh, rồi dừng lại ở cô, không giấu nổi sự khó chịu.

"Thú vị thật đấy. Cả kho xe này, từng cái một, đều được giữ nguyên, không một chiếc thuộc về anh em tôi. Mà lại thuộc về em." Giọng anh trầm, khàn, mang theo vẻ châm biếm lẫn bất mãn.

Tịch Miên khẽ chau mày, nhưng không đáp.

Cao Hùng Liệt hất cằm về phía góc tường, nơi một chiếc mô tô đen tuyền dựng lẻ loi.

"Thấy không? Cái đó là tất cả những gì tôi nhận được từ ông ấy. Một chiếc mô tô. Không giấy tờ, không tên chủ, không giá trị sưu tầm. Còn em thì.."

Anh cười khẩy, lùi một bước, khoanh tay dựa vào cột sắt lạnh: "Thừa hưởng hết. Tất cả. Chẳng biết lão già điên đó nghĩ gì."

Cố Tịch Miên không thích bị ai ghét, nhưng cô cũng không quen cúi đầu giải thích, nhất là khi bản thân cô còn chưa hiểu vì sao mình lại ở đây.

"Em cũng muốn biết ông ấy nghĩ gì." Cố Tịch Miên đáp, giọng bình tĩnh nhưng không hề mềm yếu.

Không ai lên tiếng thêm nữa.

Tề Vũ vẫn đứng lặng phía sau cô, mắt nheo lại cảnh giác.

Không phải vì sợ Cao Hùng Liệt sẽ làm hại Tịch Miên, anh ta dù nóng nảy, nhưng chưa từng là kẻ mất lý trí. Chỉ là.. trong kho xe này, nơi ánh sáng không chiếu tới hết mọi góc tối, sự thù địch không cần dao súng cũng đủ khiến người ta nghẹt thở.