Chương 21: Hai câu thơ bí ẩn

Cố Tịch Miên bước xuống cầu thang uốn lượn bằng gỗ lim bóng loáng, chân cô dừng lại ở phòng khách tầng trệt. Ánh nắng xuyên qua lớp kính mờ chiếu lên gương mặt cô, phác họa rõ vẻ mặt nhăn nhó và không chút vui vẻ.

Cố Tịch Miên khom người mở túi đồ mới mua: Một chiếc túi đắt tiền đựng toàn váy vóc, đồ ngủ ren, váy tiệc dạ hội và những đôi giày cao gót mà cô chẳng đời nào tự chọn.

Một tiếng thở ra đầy khó chịu vang lên từ cổ họng Cố Tịch Miên.

"Chị, cái này.." Cố Tịch Miên nhíu mày, lôi ra một bộ váy sequin lấp lánh: "Có thật là em phải mặc hết mấy thứ này sao?"

Tuyết An không để Cố Tịch Miên nói hết câu, đã nhanh nhảu cướp lấy món đồ: "Phải chứ! Em không biết đâu, tụi chị cực khổ phối đồ cho em lắm á! Mặt em nhỏ, dáng người nhỏ, mặc gì cũng đáng yêu! Có người làm búp bê sống mà không chịu nữa.."

Bạch Nhi cũng góp vui, cười khẽ:

"Đây là nhiệm vụ quan trọng. Em bây giờ là người được thừa hưởng tài sản của Cao lão gia mà, không thể ăn mặc như một học sinh nghèo nữa. Còn trẻ, đẹp, thì cứ tỏa sáng đi."

Tịch Miên cố nuốt lời phản bác vào trong. Cô im lặng.

Nhưng vẻ mặt thì rõ ràng đang khổ sở.

Bỗng nhiên..

Một tiếng cửa mở nhẹ vang lên phía sau.

Từ cửa lớn, một chàng trai cao ráo bước vào, vóc dáng lười biếng mà tự nhiên, như thể cả căn biệt thự này là sân khấu riêng của anh ta. Một tay cầm cuốn sách, tay còn lại nhét hờ vào túi quần tây. Áo sơ mi trắng xắn tay, mắt nheo lại lười nhác nhưng sắc bén đến kỳ lạ.

Anh ta dừng chân nơi bậc cửa, ánh mắt lia một vòng rồi dừng hẳn lại trên người Tịch Miên, lúc này đang bị hai cô gái kia xoay như chong chóng với mớ váy áo đủ màu sắc.

Cao Chiêu Dương nheo mắt, nghiêng đầu, vai dựa vào tường:

"Nhìn em như một biến thể của hệ bất phương trình đa nghiệm bậc ba. Biến số nhiều quá, không giải nổi đâu."

Tịch Miên ngẩng đầu, cau mày:

"Gì cơ?"

Anh nhướng mày, vẫn nhìn Cố Tịch Miên bằng ánh mắt thích thú kỳ quái:

"Anh đang nói là.. với ba bộ váy, năm kiểu tóc và sáu màu son, em đã trở thành một tổ hợp rối rắm. Nhưng anh thích mấy bài toán rối rắm như vậy. Có điều, nếu em không tìm ra được phương trình đạo hàm ngược của mình, thì sớm muộn cũng bị nhấn chìm thôi."

Bạch Nhi ngơ ngác: ".. Cậu ấy lại nói kiểu quái đản gì thế?"

Tuyết An khẽ rùng mình: "Tôi ghét nhất kiểu nói chuyện toàn toán học như này.."

Tịch Miên vẫn chưa hiểu hết ý anh ta. Nhưng cô nhìn sâu vào ánh mắt kia, thứ ánh nhìn khiến người ta cảm thấy như bị bóc trần từng lớp da, từng suy nghĩ.

Cô tự hỏi: Người như Cao Chiêu Dương, là loại quái vật trí tuệ kiểu gì?

Cao Chiêu Dương bước tới từng bước chậm rãi, ánh mắt vẫn dán vào Cố Tịch Miên như đang quan sát một bài toán thú vị chưa có lời giải.

Nhưng vừa đến gần khoảng hai bước, Tề Vũ đã lập tức bước lên chắn ngang.

Ánh mắt của ông ta vô cảm:

"Thiếu gia, khoảng cách tối thiểu giữa người được bảo hộ và người khác là hai mét."

Cao Chiêu Dương nhướng mày, nhún vai như thể không lấy gì làm phiền lòng. Anh giơ hai tay lên cao, lòng bàn tay hướng ra như ra hiệu không có ý định tấn công:

"Bình tĩnh nào, tôi chỉ mang đến một món quà nhỏ cho đứa" em gái ruột "thôi."

Rồi từ tay trái, anh nhẹ nhàng đưa ra cuốn sách đó chính là cuốn lúc nãy vẫn lười biếng cầm hờ và đặt nó lên mặt mình lúc nằm trên lan can ở vườn hoa hồng đây mà.

Cao Chiêu Dương nghiêng đầu nhìn Cố Tịch Miên, cười một cách nhẹ nhõm như thể họ là đồng phạm của một trò đùa trăm năm:

"Trong đây có một câu đố.. Gọi là di sản riêng, từ ông già họ Cao để lại cho anh. Nhưng anh lại nghĩ, em sẽ giải được."

Miên chần chừ đôi chút, nhưng rồi vẫn bước lên nhận lấy cuốn sách. Tay cô lướt qua bìa da mềm, mở ra trang đầu tiên.

Giữa một trang giấy hơi ngả vàng, hiện lên nét bút tay quen thuộc, thanh mảnh nhưng sắc bén. Chính là nét chữ của Cao Chiêu Dương.

Và dưới cùng, có ghi hai câu thơ:

"Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh,

Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành?"

Tịch Miên ngước lên, ánh mắt không giấu nổi sự nghi hoặc: "Thơ?"

Cao Chiêu Dương chống vai vào cột trụ, cười khẽ:

"Là mật mã. Hoặc là lời dẫn. Hoặc là một trò đùa của ông nội anh, khi ông giao danh sách tài sản thừa kế cho anh, ông chỉ để lại đúng hai câu này. Không kèm bản đồ, không kèm giấy tờ gợi ý nào cả."

Cao Chiêu Dương nghiêng đầu, đôi mắt ánh lên tia tò mò:

"Anh thì nghĩ, thơ là một dạng mật mã mềm, nhưng người hiểu thơ tốt hơn anh.. có thể là em."

Tịch Miên siết nhẹ cuốn sách trong tay. Lòng cô chợt dậy lên cảm giác mơ hồ, như thể từng câu chữ, từng làn gió quanh biệt thự này đều đang che giấu một thứ gì đó..

Một thứ rất lớn, rất sâu và rất cổ xưa.

"Sóng lụa.. mộng lành.. thuyền ai.."

Phải chăng, đây không chỉ là một câu đố?

Cao Chiêu Dương thở dài khe khẽ, rồi đưa tay lên vuốt mái tóc bạch kim rối nhẹ như thể đang tự giễu mình. Anh nghiêng đầu nhìn Tịch Miên, nửa cười nửa than thở:

"Thật ra anh ghét mấy thứ thơ ca lắm.. Toàn là những ẩn dụ trừu tượng không có định nghĩa cụ thể. Chẳng bằng một phương trình mạch lạc dễ hiểu."

Anh đưa ngón tay vẽ lên không trung, như viết vào không khí: "Giả sử cảm xúc là f (x), mà em là biến x, thì trái tim anh chính là ∫f (x) dx.. không thể tách rời em ra được."

Anh nhướng mày, giọng dửng dưng mà đầy ẩn ý:

"Em thấy không? Còn thơ thì chỉ có thể mơ hồ hỏi: Thuyền ai lững lờ.. chứ tích phân thì không bao giờ nhầm được ai cả."

Tịch Miên vừa nghe vừa há miệng, không biết nên bật cười hay chán nản. Nhưng ánh mắt cô lại ánh lên một tia hứng thú, người con trai này tuy lười biếng, cà lơ phất phơ, nhưng quả thật IQ cao đến mức khó nắm bắt.

Cô siết nhẹ cuốn sách trong tay, khẽ lẩm bẩm:

"Vậy.. để em giải thử bài thơ này như một bài toán vậy."

Còn Cao Chiêu Dương thì đã quay người, lười biếng nhét tay vào túi quần, vừa rời đi vừa lẩm bẩm:

"Thuyền lững lờ với sóng thủy tinh.. đúng là ông già này muốn ám chỉ thứ gì đó mà.. chỉ người yêu thơ mới hiểu nổi."

Anh dừng lại một giây, quay đầu nhìn Tịch Miên với nụ cười nửa miệng: "Tính ra, em có khi là chiếc chìa khóa đấy, cô nàng lọ lem lạnh lùng."

Sau khi bóng dáng của Cao Chiêu Dương khuất sau hành lang dài, chỉ còn lại sự im lặng và một tia nắng nhạt len qua khung cửa sổ lớn, chiếu nhẹ xuống sàn nhà lát đá cẩm thạch, thì Lâm Tuyết An lập tức nhào tới bên cạnh Cố Tịch Miên.

Lâm Tuyết An giật lấy cuốn sách trong tay em gái, mắt sáng rực như vừa phát hiện ra một kho báu:

"Đâu? Đâu? Để chị thử xem.. thơ ca à? Chuyện nhỏ!"

Bạch Nhi cũng ngồi xuống ghế bành gần đó, chống tay dưới cằm:

"Nghe có vẻ như một câu mật mã được ẩn trong hai câu thơ.. có thể là chỉ đến vị trí gì đó hoặc đồ vật gì đó mà ông cụ muốn để lại?"

Lâm Tuyết An đọc to từng chữ một:

"Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh,

Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành?"

Rồi Lâm Tuyết An chau mày, nghiêng đầu suy nghĩ, bày ra vẻ mặt rất nghiêm túc nhưng chưa đầy 3 giây sau đã bắt đầu lảm nhảm:

"Sóng.. lụa.. ừm, chắc là chỉ cái gì mềm mại.. rèm cửa? Hay ga trải giường? Không, không.. mênh mang thì phải là cái gì to.. hồ bơi?"

"Nắng thủy tinh.. ủa, nắng mà thủy tinh là sao? Ánh sáng? Pha lê? Đèn chùm?"

Bạch Nhi chen vào:

"Còn thuyền ai thì lững lờ giữa mộng.. chắc là tranh thủy mặc? Hay một tác phẩm nghệ thuật? Hoặc.. mơ? Là giấc mơ? Vật gì liên quan đến giấc mộng?"

Cả hai người bắt đầu cãi nhau ầm lên, mỗi người một hướng phân tích: Người thì nói đến phong thủy, người lại lôi triết học ra bàn luận, cuối cùng vẫn không đi đến đâu. Cuốn sách bị chuyền qua tay nhau, đầy những ngón tay chấm nhẹ mực như thể sờ vào sẽ tìm được đáp án.

Cố Tịch Miên đứng đó, nhìn chị mình và luật sư Bạch mỗi lúc một sa đà vào các giả thuyết mơ hồ. Cô im lặng một lúc lâu, rồi nhẹ giọng nói:

"Có khi.. đây không phải thứ có thể giải bằng lý thuyết suông. Phải đi.. phải chạm vào, phải thấy tận mắt."

Cô nhìn lại hai câu thơ, lướt tay lên nét chữ mềm mại của Cao Chiêu Dương đã viết:

"Sóng lụa mênh mang nắng thủy tinh,

Thuyền ai lững lờ giữa mộng lành?"

Một câu hỏi mơ hồ như chính người để lại nó. Nhưng linh cảm trong cô mách bảo – đây không phải chỉ là thơ, mà là lời dẫn.. dẫn đến một "kho báu" khác.

Điện thoại của Bạch Nhi bất ngờ đổ chuông. Cô thoáng liếc màn hình, đó là hiệu trưởng của trường quốc tế Hoàng Gia, nơi mà Cao Hàn Dạ đang theo học lớp 11.

Giọng nói bên kia rất trịnh trọng, lịch sự nhưng cũng đầy thăm dò:

"Chào luật sư Bạch, về học sinh mới.. chúng tôi muốn xác nhận lại vài thủ tục chuyển tiếp. Cao tổng đã trực tiếp sắp xếp, và vì hồ sơ được ưu tiên đặc biệt nên chúng tôi cần biết liệu học sinh Cố Tịch Miên có thể nhập học vào ngày mai không?"

Bạch Nhi mỉm cười đầy chuyên nghiệp:

"Tôi hiểu rồi. Vâng, tôi sẽ chuẩn bị mọi thứ cần thiết. Cảm ơn ngài."

Sau khi cúp máy, Bạch Nhi đặt điện thoại xuống bàn và quay sang nhìn Tịch Miên, người vẫn đang cầm cuốn sách có hai câu thơ bí ẩn trong tay.

"Tịch Miên." Bạch Nhi nhẹ giọng nói, giọng điệu pha lẫn quan tâm và nghiêm túc: "Ngày mai em sẽ đến trường học."

Cố Tịch Miên hơi sững người: "Trường?"

"Trường quốc tế Hoàng Gia." Bạch Nhi gật đầu: "Là nơi Cao Hàn Dạ đang theo học. Hiệu trưởng đã nhận được hồ sơ của em, Cao tổng đã sắp xếp ổn thỏa rồi. Dù gì thì.. đây là cơ hội không phải ai cũng có đâu."

Lâm Tuyết An lập tức chen vào, mắt sáng như đèn pha:

"Trời ơi, cái trường đó học phí đắt cắt cổ đó nha! Toàn con ông cháu cha học thôi đó! Tiểu Miên à, em được học ở đó thì chỉ có lên hương!"

Tịch Miên nhìn Bạch Nhi một lúc, rồi khẽ cụp mắt xuống.