Chương 18: Con số hoàn hảo

Lâm Tuyết An ngồi ngây người trên bàn ăn, ánh mắt lơ đãng, không thể nào hiểu nổi biệt thự này là gì nữa. Cô chưa bao giờ cảm thấy bối rối đến vậy. Mọi thứ xung quanh cô như đang xoay tròn. Lối đi bí mật vừa mở ra rồi lại tự động đóng kín, không để lại bất kỳ dấu vết gì. Cảm giác như đó chỉ là một giấc mơ, một trò đùa không thể tin nổi. Tuyết An có cảm giác bất an trong lòng, nhưng lại không thể tìm ra lời giải thích hợp lý cho tất cả những gì vừa xảy ra.

Cao Lăng Khiết đứng lặng lẽ trong không gian im lặng, ánh mắt lạnh lùng, không có chút thay đổi biểu cảm. Anh quay sang mọi người, lạnh nhạt ra lệnh:

"Ăn sáng đi."

Anh không nói thêm gì, nhưng ánh mắt của anh mang theo một sự uy nghiêm, khiến tất cả đều tự động về chỗ của mình ngồi xuống và bắt đầu dùng bữa.

Lúc này, Cao Hàn Dạ vẫn đang ngủ gật trên bàn ăn, đầu gục xuống không hề hay biết gì xung quanh. Những người trong phòng ăn tiếp tục ăn uống, nhưng không ai dám nói gì trước sự hiện diện của Cao Lăng Khiết.

Đột nhiên, Cao Lăng Khiết bước đến, gương mặt không hề thay đổi, anh nắm lấy cổ áo của Cao Hàn Dạ - người đang ngủ gật – kéo mạnh xuống đất.

"Rầm!"

Cao Hàn Dạ bị kéo ngã xuống đất, làm cả bàn ăn chấn động một chút. Cậu ta ngạc nhiên bật dậy, mắt ngái ngủ, tóc tai rối bù, nhìn lên Cao Lăng Khiết bằng vẻ mặt khó chịu.

"Anh làm cái quái gì vậy?" Cao Hàn Dạ hậm hực, giọng còn ngái ngủ.

Cao Lăng Khiết lạnh lùng nhìn cậu ta, không nói một lời, chỉ giữ nguyên tư thế như một tảng băng. Sau đó, anh chỉ quay lại và ra lệnh:

"Đừng có mà ngủ gật trong bữa sáng. Em không xứng đáng với chiếc bàn này."

Cao Hàn Dạ ngồi dậy, đưa tay vuốt tóc, cảm giác bực tức không thể kiềm chế được, nhưng biết rằng anh trai mình không phải người dễ dàng cãi lại, cậu chỉ nhún vai rồi quay lại tiếp tục ăn, vẻ mặt miễn cưỡng.

Tuyết An nhìn cảnh này, trái tim cô như thắt lại. Cô không thể nào hiểu nổi, tại sao gia đình này lại có một bầu không khí nặng nề như thế.

Cố Tịch Miên thở dài một cái rồi chỉ biết im lặng quan sát. Cô không phải người dễ dàng bị ảnh hưởng, nhưng sự căng thẳng trong bầu không khí này khiến cô không khỏi cảm thấy lo lắng.

Bữa sáng cứ thế diễn ra trong im lặng, những căng thẳng và tranh cãi không nói ra nhưng vẫn hiện diện trong từng ánh mắt, từng cử động. Tịch Miên vẫn chưa tìm được câu trả lời cho những bí ẩn trong biệt thự này, nhưng một điều chắc chắn là sự thật sẽ không dễ dàng được hé lộ, và cô sẽ phải tự mình tìm ra mọi thứ, dù có phải đối mặt với những thử thách khó khăn nhất.

Cuộc trò chuyện giữa ba anh em nhà họ Cao bắt đầu trong một không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc, nhưng mỗi từ họ nói ra lại như một vết cắt, khắc sâu vào tâm trí của bất kỳ ai lắng nghe. Mỗi câu chữ không chỉ là lời nói mà chứa đựng những bài toán phức tạp, những con số kỳ lạ mà chỉ có họ mới có thể lý giải.

Cao Hàn Dạ, người có tính cách lạnh lùng và bí ẩn nhất trong ba anh em, là người bắt đầu cuộc trò chuyện.

"Giả sử rằng một chiếc đồng hồ không bao giờ ngừng chạy. Nếu ta đưa ra một con số vô hạn, ta có thể tính được thời gian không?"

Cao Hàn Dạ lên tiếng, đôi mắt đen láy của anh ta ánh lên một vẻ lạnh lùng khi đặt câu hỏi. Câu hỏi này không đơn giản chỉ là về thời gian, mà là về sự vô hạn, về cái không thể đo đếm.

Cao Lăng Khiết, luôn trầm tĩnh và sắc bén, nghiêng đầu nhìn cậu ta một lúc rồi mới trả lời.

"Con số vô hạn không phải là vấn đề của thời gian, mà là của không gian. Nếu thời gian không bao giờ dừng lại, thì không gian cũng không có giới hạn. Nhưng sự thật là, dù chúng ta có đo đếm bao nhiêu lần, vẫn không thể chạm đến điểm kết thúc."

Cao Lăng Khiết nói, từng từ như những mũi tên bắn thẳng vào thực tại, vừa ẩn chứa sự phức tạp của tri thức, vừa đầy thách thức.

Cao Chiêu Dương, người luôn đầy phong thái tự do và thích chơi đùa với mọi thứ, mỉm cười đầy ẩn ý, rồi lên tiếng:

"Vậy nếu một số vô hạn mà ta không thể tính được, thì liệu ta có thể làm một phép toán ngược lại không? Liệu chúng ta có thể tìm ra điểm dừng, hay sẽ mãi mãi lang thang trong mê cung của chính mình?"

Cao Chiêu Dương hỏi, vẻ mặt của anh ta vừa thoải mái vừa sắc bén, như thể trò chơi này chỉ là một bài tập thú vị đối với anh.

Cao Hàn Dạ không để ý đến những lời nói đầy ẩn ý của Cao Chiêu Dương, mà lại tiếp tục đưa ra một câu hỏi kỳ quái khác, rõ ràng là nhằm thử thách sự tư duy của hai anh em còn lại.

"Nếu 7 không thể chia hết cho 3, thì tại sao chúng ta lại cứ tiếp tục thử chia 7 cho tất cả mọi thứ? Số 7, có phải thực sự là một biểu tượng của sự hoàn hảo hay chỉ là một ảo tưởng?"

Cao Hàn Dạ nói, giọng cậu ta không chút cảm xúc, chỉ như thể cậu ta đang tiếp tục phân tích một bài toán không hồi kết.

Cao Lăng Khiết quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh, rồi đáp trả:

"Không có gì là hoàn hảo, đặc biệt là trong toán học. Tất cả chỉ là ước tính, là sự suy đoán. Nhưng sự thật là, 7 không phải là số của sự hoàn hảo, mà là của sự khởi đầu. Bởi vì không có gì hoàn hảo, chỉ có sự khởi đầu cho một chuỗi vô tận."

Cao Chiêu Dương bật cười nhẹ, rồi lên tiếng, như thể anh ta đang hưởng thụ từng giây phút này:

"Khởi đầu? Vậy thì chúng ta sẽ khởi đầu từ đâu? Từ những con số này? Hay từ những mối quan hệ chúng ta đang trải qua? Dù sao, cuối cùng chúng ta cũng sẽ trở về với một điểm khởi đầu, không thể thoát ra." Cao Chiêu Dương cười khẩy, nhưng cũng có phần sâu sắc trong lời nói của mình.

Cuộc trò chuyện không dừng lại ở đó.

Cả ba tiếp tục trao đổi những lý thuyết, những con số và bài toán kỳ lạ, dường như mỗi câu hỏi và câu trả lời đều không phải để tìm ra sự thật mà là để tạo ra một trò chơi trí tuệ phức tạp mà không ai có thể hiểu hết. Chỉ có ba người họ, với IQ cao, mới có thể nhận ra bản chất thực sự của những con số, những phép toán và lý thuyết mà họ trao đổi, còn với những người ngoài cuộc, tất cả chỉ như một mê cung không có lối thoát.

Không khí trong phòng càng lúc càng trở nên căng thẳng, và với mỗi câu trả lời, ba anh em nhà họ Cao dường như đang vẽ ra một bức tranh phức tạp về quyền lực, về trí tuệ và về số phận của họ trong gia tộc Cao.

Cố Tịch Miên ngồi im lặng trong suốt bữa ăn, lắng nghe cuộc trò chuyện của ba anh em nhà họ Cao, một phần vì cô không hiểu hết những bài toán kỳ lạ mà họ đang trao đổi, nhưng một phần vì sự tò mò không thể kiềm chế. Khi tất cả đã yên lặng một lúc, cô cuối cùng cũng buông chiếc khăn ăn xuống, lấy một chiếc khăn giấy ướt lau miệng rồi nhìn ba anh em với ánh mắt sắc lạnh.

"Vậy còn con số hoàn hảo thì sao?" Tịch Miên hỏi, giọng điềm tĩnh, ánh mắt lại ẩn chứa sự thách thức: "Chẳng hạn như" Perfect Number "? Nó có liên quan gì đến tất cả những con số mà các anh đang nói không?"

Câu hỏi của cô không đơn giản chỉ là một sự tò mò thông thường. Cố Tịch Miên đã nhận thấy một điều gì đó kỳ lạ trong những con số mà ba anh em đang đưa ra và cô cảm thấy có thể điều đó có liên quan đến cái mà cô vừa nhắc đến - một khái niệm toán học cổ xưa, con số hoàn hảo.

Cao Hàn Dạ - người vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng và gần như không quan tâm đến những gì diễn ra xung quanh, ngẩng đầu lên nhìn cô. Đôi mắt cậu ta ánh lên sự đánh giá, như thể đang thử xem cô sẽ nói gì tiếp theo.

"Con số hoàn hảo." Cao Hàn Dạ bắt đầu, giọng cậu ta chậm rãi, như đang nghiền ngẫm từng chữ: "Là một số mà tổng các ước số của nó bằng chính nó. Ví dụ, 6 là con số hoàn hảo, vì 1 + 2 + 3 = 6. Trong khi đó, 28 cũng là một con số hoàn hảo, vì 1 + 2 + 4 + 7 + 14 = 28. Nhưng đó chỉ là lý thuyết thôi, Tịch Miên. Con số hoàn hảo là một ảo tưởng về sự hoàn hảo. Không có gì hoàn hảo trong thế giới này."

Cao Lăng Khiết, không để anh em mình chiếm hết sự chú ý, cũng lên tiếng, giọng anh ta trầm và có chút đượm buồn:

"Sự hoàn hảo mà anh nói chỉ là khái niệm, Tịch Miên. Chúng ta có thể nói về những con số này, về các bài toán, nhưng cuối cùng, thế giới thực không có thứ gì là hoàn hảo. Chúng ta có thể đi tìm sự hoàn hảo suốt đời, nhưng chẳng bao giờ có thể chạm tới nó."

Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt lạnh lùng hướng về cô: "Đúng, con số hoàn hảo là lý thuyết tuyệt vời trong toán học, nhưng thực tế, con người chẳng bao giờ có thể chạm đến hoàn hảo."

Cao Chiêu Dương, người luôn có vẻ lôi cuốn và thích đùa giỡn, nhưng lúc này lại nhìn cô với vẻ mặt nghiêm túc khác hẳn thường ngày. Anh ta mỉm cười nhẹ và nói:

"Em cũng thích toán học à? Hoàn hảo chỉ là một đích đến không thể với tới, giống như những giấc mơ của con người vậy. Con số hoàn hảo có thể tồn tại trong lý thuyết, nhưng trong cuộc sống này, mọi thứ đều thiếu sót." Anh ta ngả người ra sau, mắt nheo lại, như thể đang nói về chính bản thân mình: "Nếu mọi thứ hoàn hảo, thì đâu còn sự thú vị?"

Cố Tịch Miên nghe xong những lời này, mắt cô hơi nheo lại, như thể đang nghiền ngẫm những gì họ nói. Mặc dù cô không phải là một chuyên gia toán học, nhưng dường như mỗi từ họ nói đều ẩn chứa một thông điệp sâu sắc. Cô hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng có thể tìm ra lời giải đơn giản cho mọi vấn đề, và con số hoàn hảo chỉ là một phép toán không bao giờ có đáp án thật sự trong thế giới thực.

Cô cười nhẹ, đưa ánh mắt sắc lạnh về phía ba anh em, rồi nói với một giọng thản nhiên:

"Vậy nếu con số hoàn hảo là không thể chạm tới, thì các anh có thể nói cho em biết, các anh đang tìm kiếm điều gì?"

Câu hỏi của cô vang lên trong không khí, như thể đang thách thức họ không chỉ về toán học, mà còn về cuộc sống của chính họ.