Sau một buổi tối mệt mỏi với vô số bộ đồ thử tới thử lui, Cố Tịch Miên cuối cùng cũng chọn một chiếc đầm ngủ satin màu xám nhạt mà Tuyết An mới mua cho mình – kiểu dáng đơn giản, mềm mại nhưng ôm sát tôn dáng, khiến cô trông vừa mong manh lại vừa trưởng thành một cách lạ lùng.
Luật sư Bạch Nhi đã rời khỏi biệt thự, để lại vài lời dặn dò nhẹ nhàng trước khi khép cửa. Cô ấy nói sẽ quay lại sớm để hỗ trợ mọi thủ tục giấy tờ.
Tuyết An thì chẳng giấu nổi sự hứng thú với những món đồ hiệu mới toanh, ôm nguyên cả đống túi lớn nhỏ chạy về phòng ngủ của mình ngay sát bên, miệng còn líu lo: "Mai chị sẽ phối cho em một bộ ra dáng một tiểu thư thừa kế thật đúng chuẩn, nha Tiểu Miên!"
Cánh cửa phòng khép lại. Và thế là căn phòng ngủ rộng lớn bỗng trở nên im ắng một cách kỳ lạ, chỉ còn tiếng kim đồng hồ treo tường tích tắc vang lên khe khẽ trong màn đêm.
Tịch Miên ngồi trên giường một lúc lâu. Nhưng lạ chỗ, lại có quá nhiều điều để nghĩ, cô không sao ngủ được.
Tấm nệm mềm mại, ánh đèn ngủ vàng dịu, hương thơm mùi tinh dầu sang trọng.. tất cả đều quá xa lạ. Không giống căn gác trọ nhỏ ngày xưa, càng không giống giấc mơ của cô về một chốn an toàn.
Cô đứng dậy, kéo áo choàng mỏng khoác ngoài, bước chậm rãi đến chiếc bàn làm việc sang trọng đặt cạnh cửa sổ. Một cây đèn để bàn kiểu cổ với ánh sáng vàng hắt xuống mặt bàn gỗ óc chó phủ lớp vecni bóng loáng.
Tịch Miên nhẹ nhàng ngồi xuống ghế. Đôi mắt cô ánh lên vẻ cẩn trọng khi bắt đầu lục lọi ngăn kéo, từng tờ giấy, từng cây bút, từng quyển sổ tay đều được cô kiểm tra kỹ. Nhưng.. tất cả chỉ là giấy viết thư, một cuốn sổ tay trống, vài cuốn sách trang trí bằng tiếng Pháp và tiếng Đức, toàn là vật vô thưởng vô phạt.
Không có mật thư. Không có lời nhắn. Không có manh mối nào từ Cao lão gia.
Cô cau mày, khẽ lật nốt ngăn dưới cùng, nhưng vẫn không thấy gì. Chỉ có mùi gỗ cũ và một chút bụi ẩn dưới lớp đánh bóng quá kỹ.
Tịch Miên ngồi thẳng người, ánh mắt nghiêng nghiêng nhìn ra cửa sổ. Ánh trăng hắt qua tấm rèm trắng muốt tạo thành một dải sáng dài trên sàn nhà. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy mình như một quân cờ bị đặt sai chỗ trên bàn cờ lớn.
"Không dễ dàng vậy đâu.. Nếu ông ấy đã giấu, thì không phải kiểu tùy tiện để ở đâu cũng được."
Cô thầm nghĩ, những ngón tay mảnh khảnh vuốt nhẹ mặt bàn, rồi rút về. Cái cảm giác.. giống như một thử thách, một lời mời gọi ngầm.
Ngày mai.. cô sẽ đến thư phòng.
Nếu cái kho báu thật sự kia thật sự tồn tại, cô muốn là người đầu tiên tìm ra nó.
Sáng sớm hôm sau.
Tiếng "tách" nhỏ vang lên khi cửa phòng ngủ mở ra, để lộ dáng người mảnh mai của Cố Tịch Miên trong bộ váy ngủ kín đáo cùng áo khoác mỏng màu be nhạt. Mái tóc đen nhánh được buộc hờ phía sau, vài sợi rũ xuống trước trán, làm nổi bật đôi mắt tròn đầy vẻ cảnh giác khi bắt gặp.. một bóng người đứng ngay phía đối diện.
Tề Vũ.
Vệ sĩ riêng của Cao lão gia. Cũng chính là người đã được giao nhiệm vụ "quan sát" cô từ ngày cô đặt chân vào biệt thự.
Ông ta khoanh tay, lưng tựa vào tường, mắt lạnh nhạt như băng giá lia sang Tịch Miên, không nói một lời.
Tuyết An xuất hiện từ phòng bên, trông rạng rỡ hơn hẳn với chiếc váy lụa màu kem. Cô liếc qua Tề Vũ, khẽ huých nhẹ khuỷu tay vào em gái:
"Xem ra Cao lão gia thật sự coi trọng em nha. Có cả vệ sĩ kè kè như tổng thống.."
Tịch Miên không đáp, chỉ chỉnh lại tay áo và lặng lẽ bước về phía thang máy riêng của biệt thự.
Cả ba người – hai cô gái và một vệ sĩ – im lặng bước vào, thang máy trượt xuống tầng một bằng tiếng "ding" khẽ vang.
Phòng ăn chính của Cao gia.
Là một không gian rộng rãi gần như đại sảnh, với trần cao chạm ngưỡng ba tầng lầu, đèn chùm pha lê kiểu cổ treo lơ lửng như một vương miện lộng lẫy giữa không gian.
Dọc theo trung tâm căn phòng là một bàn ăn dài bằng gỗ mun đen tuyền, đủ chỗ cho hơn hai mươi người ngồi, hai hàng ghế bọc nhung đỏ sẫm tỏa ra như bậc ngai. Trên mặt bàn được phủ khăn trắng muốt, bình hoa lan hồ điệp ngả nghiêng bên cạnh các bộ dao nĩa bạc và đĩa sứ nhập khẩu tinh xảo.
Nhưng lúc này, bàn ăn hoàn toàn trống trơn. Không một bóng người.
Chỉ có vài người hầu trong đồng phục đen trắng đang tất bật di chuyển giữa bàn và cửa bếp. Tiếng gốm sứ va chạm, mùi thơm của bánh mì nướng, thịt xông khói, trứng lòng đào và cà phê đậm đặc lan khắp không gian.
Một đầu bếp trưởng người Ý đang chỉ đạo một người phụ việc trẻ đặt ly rượu vang lên từng vị trí ghế, trong khi quản gia Trịnh Kiến Quốc từ xa nhẹ cúi đầu chào khi thấy hai cô gái bước vào.
Tuyết An huýt sáo khe khẽ, tay chống hông: "Thật không tin nổi.. đây là phòng ăn dùng để ăn sáng chứ không phải mở tiệc?"
Tịch Miên thì chẳng hề bị mê hoặc. Cô chỉ đứng đó, ánh mắt quét một vòng căn phòng. Đôi mắt ấy lướt qua từng chi tiết: Đèn chùm, tượng đá cẩm thạch ở góc tường, cánh cửa kính lớn dẫn ra vườn hoa phía sau, rồi dừng lại ở chiếc ghế chủ tọa – chiếc duy nhất có lưng ghế chạm khắc hình rồng, từng là chỗ ngồi của Cao lão gia.
Tịch Miên không nói, chỉ bước về phía một ghế gần cuối bàn và ngồi xuống, giữ dáng vẻ bình thản trong khi Tề Vũ đứng yên như tượng phía sau lưng cô.
Cô biết.. bữa sáng này sẽ không đơn thuần chỉ là để ăn.
Nó là mở đầu cho một ngày đầy biến động.
Và.. có thể là bước đầu tiên trên hành trình tìm ra chiếc thẻ đen vô hạn đang được giấu kín trong căn biệt thự này.
Tiếng bước chân vang lên từ hành lang phía sau.
Không cần ngẩng đầu, Tịch Miên cũng biết đó là ai. Cái dáng lười nhác, lê từng bước như muốn hòa tan vào sàn gỗ.. chỉ có thể là Cao Hàn Dạ.
Cậu ta mặc đồng phục học sinh của một ngôi trường danh giá nào đó: Áo sơ mi trắng phẳng phiu, nhưng cà vạt xộc xệch, cúc áo thứ ba chưa cài, tóc bạch kim rối bù như vừa chui ra khỏi chăn.
Một tay vẫn đang dụi mắt, tay kia lười biếng kéo ghế ra, ngồi phịch xuống đối diện Tịch Miên, đầu gục nhẹ xuống.
"Sớm vậy.. ăn sáng chi mệt vậy trời.." Hàn Dạ ngáp một cái rõ dài, không thèm che miệng.
Tịch Miên ngồi thẳng lưng, khẽ nghiêng đầu quan sát.
Cậu út Cao gia thật sự là một sinh vật khác biệt. Mỗi chuyển động đều bất cần, thái độ thì hệt như đang coi biệt thự này là khách sạn năm sao bố trí riêng cho mình.
Ánh mắt cậu ta xanh thẳm, trong veo mà lại như không có tiêu cự, liếc sang Tịch Miên một thoáng.
"Cô là.. cô gái được thừa kế tài sản ông nội à?" Giọng ngái ngủ nhưng gằn chữ như một cú chọc ghẹo có chủ đích.
Tịch Miên không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt cậu ta, không hề né tránh. Không giống lúc ở phòng khách, lần này cô giữ một dáng vẻ lạnh nhạt đầy cảnh giác.
Hàn Dạ.. khẽ nhếch môi, uể oải nhưng bí hiểm: "Chà.. vậy là trong cái nhà này, ngoài tôi ra, còn có người phá vỡ luật chơi rồi."
Nói xong, cậu ta tiện tay cầm lấy ly sữa nóng trước mặt, nhấp một ngụm.. rồi lại cúi đầu lên tay, nhắm mắt tiếp tục.. ngủ. Ngay trên bàn ăn.
Tuyết An liếc nhìn cảnh đó, cố nhịn cười, khẽ thì thầm bên tai Tịch Miên:
"Thấy chưa? Em mà thích kiểu điên điên như cậu út này là chị cản em liền.."
Tịch Miên bĩu môi, lẩm bẩm: "Cậu ta có vấn đề. Thích ngủ hơn nói chuyện."
Cô chưa biết.. rằng chính người đang "ngủ gật" kia mới là kẻ có trí tuệ không thua gì ai trong bốn người. Và cũng là người nhìn thấu nhiều thứ hơn vẻ ngoài cậu ta thể hiện.
"Lạch cạch.. cộc.. cạch.."
Tiếng động lạ phát ra từ bức tường phía bên trái phòng ăn, nơi treo một bức tranh sơn dầu lớn mô tả cảnh rừng thông giữa trời đông tuyết trắng. Tiếng kim loại va chạm, như bản lề sắt đang xoay nhẹ, rồi một tiếng "cạch" vang lên rõ ràng, sắc lạnh.
Cả phòng ăn sững lại.
Tuyết An không hiểu gì, nhưng cô cảm thấy không khí trở nên ngột ngạt. Chỉ thấy những người xung quanh bắt đầu ngừng động tác, ánh mắt dồn về phía bức tranh. Bất giác, cô nắm chặt tay Tịch Miên, nhưng chỉ vì bị hoảng sợ chứ không thực sự biết chuyện gì đang xảy ra.
Tịch Miên nhẹ nhàng gỡ tay của chị gái minh ra, kéo ghế đứng dậy.
"Tiểu Miên?" Chị Tuyết An ngạc nhiên nhìn Tịch Miên.
Tịch Miêm im lặng dõi mắt về phía tường. Đôi đồng tử của cô nheo lại, sắc bén như thể đang dò xét từng chi tiết trong không khí. Cô bước một bước về phía tường, nhưng ngay khi cô định tiến thêm, một giọng nói trầm ổn ngăn lại.
"Dừng lại."
Tịch Miên quay lại nhìn.
Cả không gian trở nên yên tĩnh.
Cao Lăng Khiết xuất hiện từ hành lang, trong bộ vest đen chỉnh tề, khuôn mặt nghiêm nghị, không có chút thay đổi trong biểu cảm. Ánh mắt anh nhìn về phía cô, không nặng nề nhưng lại mang theo một sự cảnh báo rõ rệt.
Anh bước đến, gõ nhẹ ba lần vào bức tường, như một thao tác quen thuộc. Đến khi anh gõ vào một chỗ nào đó trên tường thì.. Cạch! Một khe hở nhỏ xuất hiện, lối đi bí mật dần hé mở.
Giọng nói từ bên trong vang ra, trầm và có phần lười biếng:
"Anh cả à.. có cần dọa em như thế không? Em chỉ đang tìm rượu vang thôi mà.."
Cao Chiêu Dương bước ra từ trong bóng tối. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng xộc xệch, tay trái đút túi, còn tay phải cầm bật lửa Zippo, ánh sáng nhẹ từ chiếc bật lửa làm nổi bật đôi mắt sáng của cậu. Cậu không chút vội vã, bước ra từ lối đi bí mật với một nụ cười bất cần.
"Bên trong chán chết. Chỉ toàn sách với mùi gỗ mục. Mà phòng bí mật mà để ai cũng vào được thì còn gì thú vị nữa."
Cao Lăng Khiết nhíu mày, giọng điệu lạnh lùng: "Chiêu Dương, đừng khiến người ta tưởng Cao gia chứa quỷ trong tường."
Chiêu Dương chỉ nhún vai, không tỏ ra quan tâm lắm: "Hay thật, người thừa kế tài sản ông nội thì được đi tìm kho báu. Còn em thì chỉ muốn tìm rượu mà lại bị cảnh cáo như kẻ trộm."
Anh quay sang nhìn Tịch Miên, đôi mắt sắc bén như có một ngọn lửa mỉm cười trong đó: "Cô bé kia cũng hứng thú với những bí mật à? Cẩn thận lạc rồi không ai tìm được đâu."
Tịch Miên không trả lời, ánh mắt vẫn lạnh lùng, nhưng trong sâu thẳm của nó, một tia sáng tìm tòi lóe lên.