Sau khi tắm xong, Cố Tịch Miên khoác hờ chiếc áo choàng tắm màu trắng mềm mại, làn da mịn màng lấp ló dưới lớp vải mỏng, mái tóc dài đen nhánh còn ươn ướt thả nhẹ qua bờ vai. Cô bước ra khỏi phòng tắm, rồi ngả người lên chiếc giường kingsize rộng lớn phủ lớp ga màu đen của Cao lão gia, căn phòng ngập mùi tinh dầu dịu nhẹ và ánh sáng ấm áp.
Cô nằm ngửa, ngắm nhìn trần nhà cao vυ"t với những đường nét chạm trổ tinh xảo, những hoa văn cổ điển dát vàng như mê hoặc tầm mắt. Tất cả như một giấc mơ xa xỉ.. hoặc như một giấc mộng cô không nên bước chân vào.
Bỗng, tiếng gõ cửa nhẹ vang lên, sau đó là tiếng của chị gái cô – Lâm Tuyết An: "Tiểu Miên à, mở cửa nhanh, chị có điều bất ngờ cho em nè!"
Cửa vừa mở, Tuyết An bước vào với một vẻ mặt cực kỳ phấn khích. Trên tay cô là hàng loạt túi xách đến từ những thương hiệu thời trang xa xỉ, logo lấp lánh ánh vàng như khıêυ khí©h người nhìn. Đi theo sau là luật sư Bạch Nhi, người vẫn giữ vẻ nghiêm túc nhưng không giấu được ánh mắt bất lực khi nhìn hai chị em.
"Chị bị gì thế?" Cố Tịch Miên nhướn mày hỏi, ngồi dậy dựa vào đầu giường, trông có chút cảnh giác.
"Không có gì đâu, hihi.. chỉ là.. chị mới đi shopping xả stress một chút với chị Bạch đây thôi. Tình cờ thấy bộ váy này hợp với em quá nên.. mua luôn ba bộ!" Tuyết An reo lên như một cô gái tuổi teen vừa trúng số, đặt tất cả túi lên giường.
"Ba bộ? Trong đó có cả suit lẫn váy cocktail.." Bạch Nhi đẩy gọng kính, chậm rãi nói, giọng điệu đầy châm chọc: "Và cả váy ngủ lụa, nếu tôi không nhầm."
"Chị Bạch, đừng phá mood chứ!" Tuyết An lè lưỡi trêu chọc, rồi quay sang lôi kéo Tịch Miên: "Em thay thử cái đầm này đi, váy trắng dài, chất liệu lụa Pháp, ôm sát người cực kỳ sang trọng luôn! Mai gặp đám thiếu gia đó, không thể để thua khí thế được!"
Tịch Miên nhìn đống túi xách ngổn ngang trước mặt, khẽ nhíu mày nhưng môi lại khẽ nhếch thành một nụ cười mỉa: "Chị đang chuẩn bị cho em đi đọ sắc.. hay chuẩn bị ra chiến trường?"
"Vừa vặn là cả hai." Tuyết An nháy mắt: "Đám thiếu gia nhà này không đơn giản. Em phải thật đẹp, thật ngầu thì mới không bị nuốt chửng."
Tịch Miên thở dài, cuối cùng vẫn đứng dậy. Cô bước đến bên tủ gương lớn, cởi chiếc áo choàng tắm để thử bộ váy đầu tiên trong tiếng xuýt xoa của chị gái.
Bạch Nhi đứng bên cửa sổ, tay cầm ly nước, ánh mắt hơi nheo lại nhìn bóng lưng nhỏ nhắn đang thay đồ kia. Một cô gái mang thân phận chẳng ai ngờ.. lại là chủ nhân của gia sản khổng lồ.
Bên ngoài bầu trời bắt đầu tối dần. Một buổi tối bình yên hiếm hoi trước khi sóng gió thật sự nổi lên..
Cố Tịch Miên đứng trước gương, ngắm nhìn bản thân trong bộ váy trắng dài ôm sát. Chất liệu lụa mát lạnh trượt trên làn da, từng đường may hoàn hảo tôn lên vóc dáng nhỏ nhắn mà kiên cường của cô. Ánh sáng từ chiếc đèn chùm pha lê phía trên phản chiếu xuống khiến hình ảnh trong gương càng thêm mờ ảo, như không thuộc về cô gái từng sống trong một căn phòng trọ rẻ tiền ngoài rìa thành phố.
Cô khẽ quay đầu, liếc nhìn mớ túi xách đắt đỏ trên giường, rồi hỏi, giọng bình thản nhưng ánh mắt lại sắc lạnh: "Chị.. lấy tiền đâu ra để mua mấy thứ này?"
Không khí bỗng im lặng. Tuyết An đang hí hửng chọn thêm phụ kiện lập tức giả vờ lơ đi, còn Bạch Nhi thì vẫn đang đứng nhâm nhi ly trà bên cửa sổ, cô chỉ nhún vai rồi đáp thản nhiên: "Chị ứng trước."
Tịch Miên xoay hẳn người lại, khoanh tay, ánh mắt nheo lại: "Ứng? Bao nhiêu?"
"Cỡ.." Bạch Nhi liếc mắt ước lượng: ".. Gần một chiếc xe ô tô hạng trung."
Tịch Miên suýt nghẹn. Cô nghiêng đầu nhìn Bạch Nhi như thể đối phương vừa nói mình mua luôn một căn penthouse: "Chị nghĩ em sẽ trả nổi à?"
Bạch Nhi đặt ly trà xuống bàn, bước đến gần cô, gõ nhẹ lên trán Miên bằng đầu ngón tay: "Em tưởng chị mua vì rảnh rỗi à? Chị đâu có tử tế vậy."
"Vậy thì sao?" Miên nhướng mày.
"Ngày mai, em nên ghé qua thư phòng của Cao lão gia." Bạch Nhi chậm rãi nói, ánh mắt lướt về phía cửa sổ nơi ánh trăng đang đổ dài bóng rọi vào căn phòng xa hoa.
Cố Tịch Miên quay đầu lại, hơi cau mày. Cô vẫn đang đứng trước gương, tay đặt hờ lên thắt lưng chiếc váy trắng tinh, vẻ mặt vừa ngờ vực vừa tò mò.
Bạch Nhi tiếp tục, giọng nói nửa thật nửa đùa nhưng ánh mắt thì nghiêm túc hơn hẳn:
"Cao lão gia.. để lại hơn 300 tỷ USD cho em. Đó là sự thật và đã được niêm yết trong bản di chúc. Tuy nhiên, số tiền đó hiện vẫn nằm trong ngân hàng dưới tên ông ấy. Trước khi ông qua đời, ông đã khóa toàn bộ quyền truy cập.. trừ một thứ."
Tịch Miên khẽ nghiêng đầu: "Thứ gì?"
Bạch Nhi đưa tay lên, khẽ nhấc một ngón tay lên không trung như để tạo điểm nhấn: "Một chiếc thẻ đen vô hạn. Nó là chìa khóa duy nhất để sử dụng số tiền đó, ít nhất là cho đến khi em đủ mười tám tuổi để chính thức được sang tên toàn bộ tài sản."
"Vậy.. thẻ đó cụ thể là để ở đâu?" Tịch Miên hỏi, ánh mắt đã bắt đầu lóe lên sự cảnh giác.
"Ở đâu đó trong thư phòng của ông ấy." Bạch Nhi mỉm cười: "Ông đã để lại lời nhắn cho các luật sư rằng chỉ có em mới được quyền tìm ra nó. Không ai được can thiệp, không ai được giúp đỡ. Nếu em tìm được thẻ, em có thể thoải mái sử dụng số tiền trong giới hạn quyền rút của thẻ. Nếu không.. thì đành đợi đến sinh nhật mười tám tuổi."
Tịch Miên khựng lại. Một trò chơi? Hay là một bài kiểm tra? : "Mã pin thì sao?"
"Không ai biết cả. Nhưng ông Cao có nói.. em sẽ tự hiểu khi tìm thấy nó." Bạch Nhi nheo mắt, đầy ẩn ý: "Có thể là một con số ông ấy tin em sẽ nhớ. Hoặc có thể.. là thứ ông ấy để lại riêng cho em. Ai mà biết ông lão quái chiêu đó tính gì nữa."
Tịch Miên im lặng một hồi lâu, rồi chậm rãi ngồi xuống mép giường, ánh mắt rơi vào khoảng không như đang tự phân tích. Dường như ẩn trong cái gia tài kếch xù kia.. là một lời nhắn cuối cùng, hoặc một câu đố từ người đã khuất.
Tuyết An lúc này mới chen vào, cười nhẹ: "Vậy là Tiểu Miên được đi tìm báu vật trong hang hùm rồi. Mỗi lần bước vào thư phòng của ông nội anh Khiết, chị đã nổi da gà.."
Tịch Miên lặng lẽ cười khẩy, nhưng trong mắt đã có một chút gì đó không giống như lúc đầu..
Tịch Miên khẽ cau mày, nghiêng đầu như thể nghe lầm: "Anh Khiết? Là ai?"
Tuyết An mỉm cười: "Cao Lăng Khiết chứ ai. Cháu nội đích tôn của lão già ấy."
Tịch Miên khẽ bật cười, nụ cười mang theo ý trêu chọc đầy mỉa mai. Cô khoanh tay trước ngực, ánh mắt liếc Tuyết An một cái rõ dài: "Ồ, chị thân mật với anh ta dữ vậy sao? Gọi tên còn dịu dàng như tiểu thuyết ngôn tình ấy."
Tuyết An hơi đỏ mặt: "Chị chỉ gọi vậy cho quen miệng.."
"Quen miệng hay quen.. tâm?" Tịch Miên nâng nhẹ một bên mày, chất giọng ngọt xớt mà gai góc như nhát dao lướt trên lụa: "Chị định gom cả bốn người đó vào bộ sưu tập trái tim à? Cậu cả lạnh lùng, cậu hai bốc đồng, cậu ba lười đến muốn ngủ luôn trên lan can tầng hai, còn cậu út thì là chuyên gia chọc ngoáy.."
Cô bước đến gần cửa sổ, vén rèm một chút, rồi buông tay quay đầu lại, giọng nhẹ mà sắc: "Không biết là chị có gu kỳ lạ, hay là nhà họ Cao.. khiến chị mất định hướng cảm xúc."
Tuyết An lúng túng chưa kịp nói gì, thì Bạch Nhi đã bật cười khẽ phía sau, như đang cố giấu sự thích thú:
"Chị thì thấy.. Tịch Miên nhà ta không thích đàn ông nhà họ Cao cho lắm nhỉ?"
Tịch Miên xoay người lại, ánh mắt sắc bén: "Không phải là không thích. Mà là chưa thấy ai trong bọn họ xứng đáng để thích."
Lâm Tuyết An thở dài, giơ tay vuốt nhẹ mái tóc dài mượt mà như thể đang trút bỏ một mối bận tâm, rồi buông lời với giọng điệu nửa bất cần, nửa chấp nhận: "Dù sao thì, bám vào chân vàng của đại gia vẫn còn dễ thở hơn phải chạy ăn từng bữa như mấy năm trước, đúng không?"
Cô quay sang nhìn em gái mình đang đứng im lặng trước gương, ánh mắt mang theo một tia thực tế lạnh lùng: "Tiểu Miên, thế giới này không dành cho những kẻ sống bằng mơ mộng. Em nên học cách dùng thứ mà em có như nhan sắc, trí thông minh và cả cái họ Cao gắn tạm vào em lúc này để leo cao. Đây là cơ hội mà bao nhiêu người có nằm mơ cũng không với tới được."
Cố Tịch Miên không đáp.
Thế nhưng sâu trong tâm trí, cô không thể ngừng nghĩ đến dòng chữ viết tay nguệch ngoạc nhưng dứt khoát, được đánh dấu đỏ trong danh sách tài sản riêng mà luật sư đã đưa:
"Kho báu thật sự của ta, để lại cho đứa nhỏ có đủ dũng khí và trí thông minh."
Là ông ấy viết.
Là di chúc riêng, không ghi rõ tên, không gợi ý, không chỉ đường. Nhưng.. sao lại có cảm giác như ông cố tình để lại nó cho cô?
Miên khẽ cắn môi. Trong đầu cô như vang vọng giọng nói già nua mà cô chưa từng thực sự nghe, chỉ có thể tưởng tượng:
"Nếu con tìm được nó, nó là của con."
Không phải tiền, không phải cổ phần tập đoàn, không phải mảnh đất vàng.. mà là "kho báu thật sự". Thứ gì mới khiến một người như Cao Mạnh Quân – người đàn ông từng đứng đầu một đế chế tài chính lạnh lùng và thực dụng – gọi là "kho báu"?
Một tia sáng như lướt qua trong đáy mắt cô.
Cố Tịch Miên vẫn không tin rằng mình được chọn ngẫu nhiên. Và nếu ông ấy để lại điều gì đó – thì cô phải tìm ra nó.
Không phải vì tiền. Mà vì cô muốn biết.. vì sao một người như ông ta, lại nhìn thấy điều gì đó trong một kẻ ngoài lề như cô.