Khi mặt trời khuất hẳn sau tầng mây xám, Bạch Nhi rời khỏi biệt thự bằng lối bên hông, dáng người cao gầy khuất dần trong ánh đèn xe mờ nhạt.
Tề Vũ sau khi xác nhận mọi cửa nẻo an toàn, cũng lặng lẽ rời khỏi khu vực phòng riêng theo thói quen trực đêm ở hành lang ngoài.
Lâm Tuyết An khẽ nói một câu: "Chị ở phòng bên cạnh, gọi là có mặt" Rồi cẩn thận đóng cửa lại.
Căn phòng lại rơi vào sự yên tĩnh tuyệt đối.
Cố Tịch Miên đứng lặng trong phòng tắm của Cao lão gia, nơi vốn dĩ không ai được phép bước vào ngoài ông. Không gian sang trọng, lạnh lẽo và uy nghi. Từng viên đá cẩm thạch đen óng ánh, bồn tắm trũng lớn được làm từ đá nguyên khối, ánh đèn âm trần phản chiếu xuống mặt nước như thủy ngân.
Cô cởi bỏ lớp áo sơ mi trắng đã nhàu, từng động tác chậm rãi, như thể vẫn chưa thực sự tin được chuyện đang xảy ra.
Khi ngâm mình vào làn nước ấm, cảm giác mềm mại bao lấy cơ thể khiến cô rùng mình khẽ. Hơi nước bốc lên, phủ mờ gương lớn phía trước.
Tịch Miên tựa đầu ra sau thành bồn đá, mái tóc đen dài xõa trong làn nước.
Ánh mắt cô trống rỗng, dán lên trần nhà khảm gỗ.
"Chuyện này.. là mơ thật à?"
Một cô gái mồ côi, từng ngủ ở trong căn buồng rách nát của mình.. giờ đang ngâm mình trong bồn tắm của người từng đứng trên đỉnh kim tự tháp quyền lực.
Không phải làm người giúp việc. Không phải kẻ bị thương hại.
Mà là.. người thừa kế.
Mọi thứ đến quá nhanh. Quá lớn.
Cô cười khẽ, nhưng trong tiếng cười đó lại có một chút gì đó như nghẹn.
"Cao lão gia.. rốt cuộc.. ông đang nghĩ gì vậy?"
Bọt nước khẽ trôi theo làn da trắng ngần, tan biến vào nước như những đoạn ký ức cũ đang bị rửa trôi.
Ở đâu đó trong sâu thẳm, một phần trong cô vẫn chưa dám tin đây là thật. Nhưng phần khác.. đã bắt đầu tỉnh thức.
Tiếng nước nhỏ từng giọt trong phòng tắm rộng lớn như khuếch đại giữa không gian yên tĩnh.
Cố Tịch Miên đang dần chìm vào dòng suy nghĩ của chính mình thì..
"Cạch."
Một âm thanh nhẹ vang lên từ phía tủ thay đồ, nơi tiếp giáp với phòng tắm bằng vách gỗ hoa văn cổ. Ban đầu chỉ là tiếng lục đυ.c rất khẽ, như thể ai đó vô tình động vào đồ vật.
Cô giật mình ngồi bật dậy, nước từ bồn tràn ra nền đá lạnh buốt.
Ánh mắt cảnh giác nhìn về phía cánh cửa tủ vừa hé mở.
Cạch..
Cánh cửa bật ra hoàn toàn.
Và từ trong bóng tối ấy, một người con trai bước ra.
Ánh đèn mờ vàng hắt lên mái tóc bạch kim sáng lóa, rũ nhẹ xuống đôi mắt xanh dương sắc lạnh như băng.
Cao Chiêu Dương.
Trái ngược với khí chất hào hoa thường thấy khi xuất hiện trước công chúng, giờ đây anh khoác một chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng, cổ áo hơi mở, để lộ làn da trắng và bờ xương quai xanh rõ nét.
Ánh mắt anh lướt một vòng trong phòng tắm, dừng lại đúng trên người Tịch Miên - lúc này vẫn đang ngồi trong bồn, phần vai trần lấp ló dưới làn nước.
Tịch Miên tức khắc kéo khăn tắm lại gần, giọng lạnh băng: "Anh làm cái gì trong phòng này?"
Chiêu Dương nghiêng đầu, nở nụ cười nửa miệng, không hề bối rối: "Phòng tắm của ông nội từng là chỗ bí mật anh dùng để trốn khi không muốn bị họp gia đình lôi đi.. Không ngờ hôm nay lại có người dọn vào nhanh thế."
Anh dựa lưng vào khung gỗ, tay đút túi, ánh mắt nửa trêu chọc, nửa tò mò. "Cố Tịch Miên.. em thật sự định trở thành người của Cao gia à?"
Tịch Miên siết chặt mép khăn, ánh mắt vẫn đầy đề phòng: "Anh là tam thiếu của Cao gia, không phải kẻ lẻn vào phòng phụ nữ tắm. Ra ngoài."
Chiêu Dương nhún vai, nhưng không tiến tới cũng không rời đi. Anh chỉ nói, giọng trầm xuống: "Anh không có ý định phá rối. Chỉ muốn xem.. người con gái mà ông nội chọn làm người giữ chìa khóa của Cao thị, rốt cuộc trông thế nào khi không có lớp phòng bị."
Một thoáng im lặng phủ lên không gian, chỉ còn tiếng nước rì rào khe khẽ và ánh đèn mờ nhòe phản chiếu qua làn hơi nước.
Tịch Miên siết chặt mép khăn choàng, thở dài một hơi đầy bất lực: "Anh không đi cửa chính được à?"
Cao Chiêu Dương nhướn mày, như thể vừa nghe một câu hỏi ngây thơ đến thú vị. Anh khẽ cười, nụ cười lười nhác nhưng quyến rũ như thường lệ.
"Vệ sĩ của em dữ lắm."
Anh nhấn mạnh hai từ cuối, cố tình mang giọng điệu trêu chọc: "Còn lối đi bí mật trong biệt thự Cao gia.. thì em còn chưa biết hết đâu. Ở đây có hàng chục lối thông ngầm. Ông nội xây từ thời cha anh còn chưa ra đời."
Tịch Miên nhíu mày, cô không biết Chiêu Dương đang có ngụ ý gì, hay chỉ đang chơi đùa như mọi khi. Nhưng cái cách anh xuất hiện, không báo trước, không âm thanh, như thể Cao gia là sân chơi riêng của mình, khiến cô chợt cảm thấy mình còn quá xa lạ với nơi này.
"Anh thường xuyên dùng những lối đi đó để dọa người khác sao?" Tịch Miên hỏi, mắt vẫn nhìn thẳng.
Chiêu Dương bật cười khẽ, cúi đầu thấp hơn, mái tóc bạch kim rũ nhẹ che đi đôi mắt xanh: "Không.. Nhưng với em, thì khác."
Anh ngẩng lên, ánh nhìn sâu hút: "Em thú vị hơn bất kỳ ai từng sống trong biệt thự này."
Tịch Miên vẫn giữ ánh mắt đề phòng, không hề buông lơi dù một chút. Lưng tựa vào thành bồn, hơi nước bốc lên mờ ảo như một màn sương che giấu cảm xúc thật nơi đáy mắt cô.
Chiêu Dương đứng yên một nhịp, rồi đột ngột nghiêng đầu, ánh nhìn như nhìn thấu cả tâm trí cô.
"Em biết không.." Anh cất giọng chậm rãi, như đang đọc một công thức bí ẩn: "Nếu đem tính xác suất để một người từ đáy xã hội bước lêи đỉиɦ quyền lực trong vòng chưa tới 72 tiếng, tỷ lệ là 1 trên 970 triệu. Nhưng em lại làm được."
Anh nhướng mày, nụ cười càng thêm ranh mãnh: "IQ em chưa chắc tới 150, nhưng gan và khí chất.. chắc chắn vượt chuẩn con nhà quyền quý."
Tịch Miên lườm anh: "Anh đang khen hay chê?"
Chiêu Dương đưa tay làm động tác khóa miệng, rồi chỉ vào đầu mình: "Khen theo ngôn ngữ của người có IQ cao. Em không hiểu là chuyện bình thường."
Tịch Miên bặm môi, vừa tức vừa không biết phản bác kiểu gì. Đối mặt với người như anh, chẳng khác gì bị buộc phải đấu cờ trong khi đối phương vừa là kiện tướng, vừa lười di chuyển quân cờ nhưng vẫn thắng.
Anh bước chậm đến gần mép bồn, không vượt qua ranh giới bất lịch sự, nhưng vẫn đủ gần để khiến không khí trở nên khác lạ. Giọng anh hạ thấp, mượt như nhung:
"Nhưng này, Tịch Miên.. Đừng để vẻ ngoài bé nhỏ và xuất thân thấp hèn khiến em quên mất.. em đang ngồi đúng vị trí mà cả gia tộc này từng khao khát. Đôi khi, người yếu nhất.. mới là quân át chủ bài."
Một khoảng lặng. Rồi anh lùi lại, giọng nói lại trở nên nhẹ như gió: "Nhớ lau khô tóc. Nước trong bồn này.. không chỉ ấm, mà còn mang theo lịch sử gia tộc đấy."
Một khoảng lặng.
Cao Chiêu Dương vừa xoay người, định quay về phía cánh cửa bí mật thì..
Soạt.
Tiếng nước tràn ra khỏi bồn, vang khẽ nhưng đầy dứt khoát.
Cố Tịch Miên bước ra khỏi làn nước, làn hơi nóng bốc lên hòa cùng hương thơm dịu nhẹ của cỏ tuyết và xạ hương từ tinh dầu trong bồn tắm. Cô không hề chần chừ, dùng chiếc áo choàng tắm màu trắng được thêu chỉ vàng khoác lên người, mái tóc đen nhánh còn vương nước nhẹ rủ xuống vai.
Bước chân cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, từng tiếng vang lên trên nền đá lạnh như có nhịp, như thể sàn nhà đang nghe cô bước đi.
Cô dừng lại trước mặt Cao Chiêu Dương - người vẫn đang đứng dựa vào vách gỗ, mắt xanh dương ánh lên nét thích thú khó tả.
Anh cao hơn cô hơn 30cm. Dáng đứng thảnh thơi, cổ tay lỏng lẻo đút vào túi quần, gợi cảm và đầy ngạo nghễ.
Nhưng Tịch Miên không lùi bước.
Cô ngẩng mặt, ánh mắt đối diện thẳng không chút sợ hãi, giọng bình thản nhưng sắc lạnh như lưỡi dao gọt kim cương:
"Nếu nước trong bồn mang theo lịch sử gia tộc này.. Thì em chính là người được Cao lão gia chọn để viết chương tiếp theo."
Chiêu Dương hơi sững một nhịp. Chỉ một chút thôi. Rồi anh bật cười khẽ, tiếng cười không mang tính chế giễu, mà như thú vị đến mức không thể kiềm nén.
Tịch Miên tiến thêm nửa bước, ngón tay thon dài chỉ nhẹ lên l*иg ngực anh, ngay nơi cài nút áo chưa đóng kín: "IQ của anh có thể rất cao, nhưng sự kiêu ngạo ấy lại khiến anh bỏ qua một điều đơn giản.. Đánh giá thấp đối thủ - chính là cách nhanh nhất để bị hạ gục."
Cô nhấc bàn chân lên và sải bước qua anh, dứt khoát như tuyên bố kết thúc màn đấu trí giữa hai kẻ ngang cơ. Hơi nước mờ ảo lùa qua lớp áo choàng, để lại mùi hương đặc trưng sau lưng cô.
Chiêu Dương đứng im, mắt hơi nheo lại.
"Thú vị thật.." Anh lẩm bẩm, đôi môi nhếch lên thành một nụ cười khó đoán: "Còn hơn cả thú vị."
Cao Chiêu Dương vẫn đang chìm trong dư âm của lời đáp trả sắc bén thì bất ngờ cảm nhận được một bàn tay nhỏ nhắn siết lấy cánh tay anh.
Cố Tịch Miên quay lại, ánh mắt trầm lắng đến khó đoán. Cô kéo nhẹ tay anh xuống, khiến anh phải cúi người về phía cô một cách bất ngờ.
Ánh mắt xanh dương của Chiêu Dương khẽ dao động.
Khoảng cách giữa họ lúc này.. chỉ còn vài hơi thở.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, một người đàn ông có IQ cao như anh thậm chí còn thoáng nghĩ: "Liệu cô bé này muốn trao cho mình một nụ hôn bất ngờ?"
Anh đứng yên, đôi môi khẽ nhếch sẵn sàng đón nhận điều gì đó đặc biệt. Nhưng..
"Cạch!"
Một lực bất ngờ từ Tịch Miên đẩy mạnh vào ngực anh, khiến Cao Chiêu Dương bật lùi vào trong tủ thay đồ, đúng vị trí của lối đi bí mật mà anh vừa bước ra.
"Khoan.."
"Cạch!"
Âm thanh xoay chốt vang lên giòn tan.
Tịch Miên vừa vặn tay gạt nút khóa ngầm bên trong cánh tủ – thiết kế cũ kỹ nhưng cực kỳ tinh vi của Cao lão gia.
Cánh cửa khép lại ngay trước mặt anh, để lại bên trong chỉ là tiếng bật cười nghẹt lại giữa cổ họng.
Cô đứng ngoài, nhẹ nhàng phủi tay, miệng cong lên một nụ cười mỏng: "Em không phải nhân vật nữ bị hôn khi chưa sẵn sàng."
Cô nghiêng đầu, khẽ nói sát khe cửa: "IQ cao còn không thắng nổi trực giác ẩn thân của một đứa từng bán báo rong ngoài phố đâu, tam thiếu."
Tịch Miên xoay người bước đi, để lại một Tam thiếu nhà họ Cao đang mắc kẹt trong đường hầm bí mật, lần đầu tiên trong đời bị một người bắt bài không thương tiếc.
Trong bóng tối, giọng nói của Cao Chiêu Dương vang lên nhỏ đến mức chỉ bản thân nghe thấy:
".. Cô gái này.. chết tiệt.. thật quyến rũ."
Bóng tối hoàn toàn bao trùm.
Không còn ánh đèn, không còn mùi hương dễ chịu, không còn hơi ấm từ bồn tắm sang trọng, chỉ còn lại những bức tường đá lạnh lẽo và không khí ẩm mốc quen thuộc của lối đi bí mật trong biệt thự Cao gia.
Cao Chiêu Dương đứng yên trong một khoảng lặng dài, gương mặt anh chìm trong thứ bóng đen kỳ quái, chỉ có đôi mắt xanh dương vẫn ánh lên ánh sáng như loé từ vực sâu.
Anh khẽ lắc đầu, thở ra một hơi, nhưng không giận, không cáu. Ngược lạ..
Anh bật cười.
Một tiếng cười ngắn, trầm và đầy hứng thú, vang lên giữa không gian kín đáo:
"Chậc.. cô nhóc này.."
"Dám khóa mình lại trong chính lối đi mà mình giới thiệu. Quả là.. người ông nội chọn không hề tầm thường."