Cố Tịch Miên siết chặt hai bàn tay, cố gắng giữ bình tĩnh trước những ánh mắt phẫn nộ đang bủa vây mình. Cô cảm thấy cả căn phòng như đang sụp xuống, từng lời quát tháo, từng cái nhìn căm phẫn đều muốn nhấn chìm cô.
Cô nuốt khan, cố gắng mở miệng, nhưng giọng nói run rẩy không che giấu được sự bối rối: "Luật sư.. nếu vậy thì tôi.. tôi sẽ có quyền gì trong Cao gia?"
Câu hỏi của Tịch Miên như một tia lửa nhỏ nhoi trong cơn bão giận dữ. Cả căn phòng bỗng nhiên im bặt, tất cả ánh mắt đều dồn vào cô – có kẻ cười nhạo, có kẻ đầy sát khí.
Luật sư Tần Khương nhẹ nhàng đẩy gọng kính, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng mang theo sức nặng không thể chối cãi: "Theo nội dung bản di chúc, kể từ thời điểm này, Cố Tịch Miên chính là người thừa kế toàn bộ phần tài sản cuối cùng của Cao lão gia, bao gồm cả chức chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Cao thị."
Không khí lại chìm vào sự căng thẳng đến nghẹt thở.
Luật sư dừng lại một chút rồi tiếp tục:
"Cô có quyền kiểm soát tất cả tài sản thuộc về ông ấy trước khi mất, bao gồm tiền mặt, bất động sản, quyền lực trong hội đồng, và đặc biệt.."
Ông nhìn thẳng vào cô, chậm rãi nói rõ từng chữ:
".. Tất cả các thành viên Cao gia hiện tại, nếu muốn tiếp tục hưởng lợi từ tập đoàn hay đυ.ng vào tài sản của Cao lão gia, đều sẽ phải tôn trọng quyết định của cô."
Bốn phía xung quanh như nổ tung.
"Vớ vẩn!" Cao Nhã Viên hét lên, ánh mắt tóe lửa.
"Không thể nào! Một con bé như nó mà lại có quyền kiểm soát Cao thị và Cao gia?" Cao Thành Tề đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt đầy sát khí.
Phí Dung Linh nghiến răng, quay ngoắt lại phía luật sư: "Các người có âm mưu gì? Tại sao lại để con bé này nắm hết tất cả?"
Cố Tịch Miên nghe thấy tất cả, nhưng đầu óc cô gần như trống rỗng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột. Cô chỉ là một người ngoài, vậy mà giờ đây, cả gia tộc quyền lực này đang phải đối diện với sự thật rằng cô là người có quyền quyết định số phận của họ.
Bàn tay cô lạnh buốt.
Cô chưa từng muốn điều này. Nhưng giờ, cô không thể từ chối.
Cao Lăng Khiết vẫn giữ thái độ nghiêm túc, ánh mắt không rời khỏi bản di chúc. Anh quay lại nhìn mọi người, nhưng lần này, giọng anh lạnh lùng hơn hẳn, có sự nghi ngờ rõ ràng:
"Cũng có thể là có sự nhầm lẫn trong này. Chúng ta cần làm rõ."
Ngay lập tức, Cố Tịch Miên cảm thấy mình như bị dồn vào thế khó. Đôi mắt cô nhìn xuống bàn, nhưng trong lòng lại đầy bất an. Cô khẽ gật đầu, như thể đồng tình với ý của Cao Lăng Khiết:
"Đúng, có thể có sai sót gì đó.. Tôi không thể nào là người thừa kế của Cao lão gia."
Luật sư Tần Khương không tỏ ra bối rối mà chỉ nhẹ nhàng lên tiếng:
"Không có sai sót. Đây là hồ sơ mà Cao lão gia đã chuẩn bị trước và giao cho chúng tôi vào sáu tháng trước. Tuy nhiên, nếu các người lo ngại về việc cô ấy có phải là Cố Tịch Miên thật sự hay không, chúng tôi hoàn toàn có thể xác minh."
Với sự đồng ý từ các luật sư, ông lấy ra một loạt tài liệu và đưa lên bàn. Từng món đồ được lật ra, làm rõ sự thật trong từng chi tiết:
Một tấm hình hiện tại của Cố Tịch Miên, cho thấy rõ gương mặt cô, chứng minh cô đúng là Cố Tịch Miên.
Bản sao chứng minh thư của Cố Tịch Miên, với tên và thông tin cá nhân rõ ràng.
Mẫu xét nghiệm DNA, cho thấy cô là Cố Tịch Miên, nhưng không liên quan đến gia tộc Cao, điều này chứng minh rằng cô không có huyết thống với Cao gia.
Giấy khai sinh bản sao, với thông tin về cha mẹ cô, hoàn toàn không có liên quan đến Cao lão gia.
Luật sư Tần Khương giải thích rõ:
"Những tài liệu này xác nhận cô là Cố Tịch Miên, nhưng không thể chứng minh cô có huyết thống với gia đình Cao. Nếu có yêu cầu, chúng tôi có thể tiến hành xác minh thêm về danh tính của cô, bao gồm việc làm xét nghiệm DNA tại bệnh viện hoặc cơ quan chính thức."
Sau khi luật sư Tần Khương kết thúc lời giải thích, cả căn phòng chìm vào im lặng, mỗi người trong đó dường như đang cố gắng tiêu hóa thông tin vừa được đưa ra.
Cố Tịch Miên ngồi im lặng, nhưng trong lòng cô lại bùng lên hàng loạt câu hỏi không lời đáp. Mặc dù cô đã chứng kiến tất cả tài liệu, hình ảnh, và xét nghiệm DNA, nhưng một suy nghĩ không thể ngừng quay cuồng trong đầu cô:
Tại sao Cao lão gia lại có tất cả thông tin về mình?
Cô là người nghèo khó, từ nhỏ đã phải vật lộn để sinh tồn, làm sao có thể liên quan gì đến gia tộc giàu có như Cao gia? Tại sao ông ấy lại biết rõ về cô đến thế?
Cô chợt nhớ lại những câu chuyện mơ hồ trong quá khứ mà mẹ cô từng kể. Nhưng những câu chuyện ấy không hề liên quan đến gia tộc Cao, hay ít nhất là cô chưa bao giờ được biết đến sự liên quan ấy.
Cô lén nhìn Cao Lăng Khiết, Cao Hùng Liệt, Cao Chiêu Dương và Cao Hàn Dạ. Mỗi người họ đều có phản ứng khác nhau.
Cao Lăng Khiết vẫn giữ vẻ lạnh lùng, có vẻ như anh đã đoán được phần nào câu trả lời. Nhưng cái ánh mắt đó.. ánh mắt của anh không còn lạnh lẽo như trước nữa, có một sự phức tạp khó đoán.
Cao Hùng Liệt thì rõ ràng bực bội, đôi môi mím chặt, không chịu nổi sự mơ hồ này.
Còn Cao Chiêu Dương thì im lặng nhắm mắt không biết tâm trạng như thế nào hay đang có ý gì.
Cao Hàn Dạ, cậu út trầm tĩnh, lại càng không để lộ chút cảm xúc nào, chỉ dụi mắt ngáp lên ngáp xuống quan sát mọi thứ.
Cố Tịch Miên không khỏi tự hỏi: Cao lão gia đã biết rõ về cô từ trước hay chỉ là ngẫu nhiên? Liệu có phải vì một lý do nào đó mà ông đã quyết định để lại tài sản cho cô? Cô có thể là một con cờ trong một trò chơi lớn mà cô không hề hay biết?
Nhưng một điều khiến cô bối rối hơn là cô không nhớ mình đã từng gặp Cao lão gia. Cô chưa bao giờ có bất kỳ liên hệ trực tiếp nào với ông, vậy làm sao mà ông lại biết rõ mọi thứ về cô?
"Cô Tịch Miên, cô có gì muốn hỏi thêm không?" Một giọng nói lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Là Cao Lăng Khiết, anh hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô.
"Tôi.. Tôi chỉ muốn biết lý do tại sao Cao lão gia lại có tất cả thông tin về tôi.. mà tôi thì chưa bao giờ có liên hệ gì với ông ấy." Cô trả lời, giọng nói run run nhưng kiên quyết.
Cao Lăng Khiết im lặng, ánh mắt anh như đang cân nhắc điều gì đó. Những người còn lại trong phòng cũng bắt đầu chú ý đến câu hỏi của Cố Tịch Miên, nhưng không ai trả lời ngay lập tức. Không khí lại trở nên nặng nề, như thể tất cả mọi người đều đang đợi một lời giải thích mà dường như chẳng ai có thể đưa ra được.
Buổi họp kéo dài suốt cả hơn một giờ và cuối cùng, Luật sư Tần Khương đứng dậy, nhìn quanh phòng rồi khẽ gật đầu:
"Vậy là buổi đọc di chúc đến đây là kết thúc. Mọi thắc mắc sẽ được làm rõ sau khi có kết quả xác minh. Cảm ơn các vị đã tham gia."
Ngay khi lời ông vừa dứt, không khí trong phòng không còn căng thẳng như trước, nhưng sự bối rối vẫn chưa tan đi. Mọi người vẫn đang lặng lẽ suy nghĩ về những gì vừa xảy ra. Tuy nhiên, Cao Nhã Viên, con gái út của ông Cao, không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Cô ta đứng phắt dậy, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận, và trong một thoáng, Cao Nhã Viên lao về phía Cố Tịch Miên, mắt đầy căm hận.
"Cô là ai mà dám đến đây, cướp hết mọi thứ của gia đình chúng tôi!" Cao Nhã Viên gào lên, không thể chịu đựng nổi cảm giác mất mát và tức giận.
Tuy nhiên, ngay khi bà ta bước gần đến Cố Tịch Miên, một người cao lớn, có vẻ lạnh lùng và kiên định, bước lên chắn ngay trước mặt cô. Đó chính là Tề Vũ, vệ sĩ riêng của gia đình Cao. Ông ta đứng vững như một bức tường, đôi mắt sắc như dao, ánh nhìn không chút cảm xúc, khiến Cao Nhã Viên chùn lại.
"Cô không có quyền làm vậy." Giọng Tề Vũ lạnh lùng, nhưng đầy quyền lực. Ông đứng vững, đôi tay đặt ngang hông, như thể bất cứ ai muốn tiếp cận Cố Tịch Miên đều phải đối mặt với ông.
Cao Nhã Viên tức tối, nhưng cô ta biết mình không thể làm gì trước sự bảo vệ mạnh mẽ của Tề Vũ. Bà ta hằn học nhìn Cố Tịch Miên, ánh mắt như muốn xé toạc cô ra thành từng mảnh, rồi quay người, bỏ đi với vẻ mặt đầy căm phẫn.
Còn Cố Tịch Miên, cô đứng im lặng, hơi run, nhưng không phải vì sợ hãi. Cô biết rõ rằng mình đang đứng giữa một cuộc chiến mà cô không hề mong muốn, và không biết liệu mình có thể đứng vững trước cơn bão này hay không.
Tề Vũ đứng im, đôi mắt lạnh lùng nhìn Cao Nhã Viên đang đứng sững lại. Không có một chút do dự, ông lên tiếng:
"Tôi là vệ sĩ của Cao lão gia, nhiệm vụ của tôi là bảo vệ ông ấy. Nhưng bây giờ, tôi sẽ bảo vệ người kế thừa của Cao lão gia."
Ông nhìn thẳng vào Cố Tịch Miên, ánh mắt không hề lay chuyển. Tiếng nói của ông vang lên trong căn phòng im lặng, như thể mọi người đều đã nghe rõ ràng từng chữ:
"Gia chủ của Cao gia bây giờ là con. Cố Tịch Miên."
Câu nói của Tề Vũ khiến không khí trong phòng đột ngột thay đổi. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Cố Tịch Miên, đôi mắt từ sự nghi ngờ chuyển sang sửng sốt và ngỡ ngàng. Những người trong gia đình Cao, kể cả Cao Lăng Khiết, Cao Hùng Liệt, Cao Chiêu Dương, hay Cao Hàn Dạ, đều không khỏi ngạc nhiên.
Cao Nhã Viên trợn mắt, sự tức giận lại trào dâng. Nhưng Tề Vũ không hề nhúc nhích, vẫn đứng chắn ngay trước Cố Tịch Miên, không cho phép ai tiếp cận cô. Ông đã nói rõ ràng, và cũng là một thông điệp không thể phủ nhận:
"Con bé là gia chủ và tôi sẽ bảo vệ con bé."
Cả căn phòng chìm vào im lặng, không ai dám nói thêm lời nào. Những người trong gia đình Cao, dù đã quen với sự quyền uy của gia tộc mình, nhưng trước câu tuyên bố của Tề Vũ, họ vẫn không khỏi ngỡ ngàng. Cố Tịch Miên đứng đó, ngỡ ngàng và không biết phải làm gì. Cô cảm nhận được trọng trách của mình, nhưng cũng cảm thấy cái giá phải trả sẽ không hề nhẹ.