Chương 12: Cao Chiêu Dương và buổi công bố di chúc

Thư phòng của Cao lão gia nằm sâu trong dinh thự rộng lớn, một căn phòng mang phong cách cổ điển với nội thất gỗ trầm ấm. Cửa gỗ lim nặng nề được mở ra, để lộ một không gian trang nghiêm, nơi từng chi tiết đều toát lên quyền lực của người đứng đầu Cao gia.

Chính giữa căn phòng là một chiếc bàn lớn chạm khắc hoa văn tinh xảo, trên đó đặt sẵn tập tài liệu dày cộp – bản di chúc được mong chờ nhưng cũng đầy nguy cơ gây sóng gió. Bốn luật sư đã đứng sẵn bên bàn, trong khi những người còn lại lần lượt bước vào, mỗi người một tâm trạng khác nhau.

Cao Lăng Khiết với ánh mắt sắc lạnh, đứng ở vị trí trung tâm, như thể đã sẵn sàng đón nhận mọi thứ.

Cao Hùng Liệt khoanh tay trước ngực, cơ bắp căng lên vì sự bất an không nói thành lời.

Cao Chiêu Dương nhếch môi cười nhạt, ánh mắt lóe lên vẻ thích thú, như thể đang chờ xem một màn kịch hấp dẫn.

Còn Cao Hàn Dạ, chàng trai trẻ nhất, chỉ im lặng quan sát, đôi mắt sâu thẳm như không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Cố Tịch Miên bước vào sau cùng, cảm giác mình như một kẻ lạc loài trong căn phòng đầy quyền lực này. Cô nắm chặt hai tay, ánh mắt bình tĩnh nhưng không giấu được sự tò mò về những gì sắp diễn ra.

Lâm Tuyết An khẽ siết chặt ngón tay, ánh mắt thoáng chút căng thẳng khi nhìn quanh.

Trong khi đó, ông Cao Thế Minh và bà Phí Dung Linh giữ vẻ mặt điềm nhiên, nhưng những cử chỉ nhỏ cũng không giấu được tâm trạng nặng nề.

Không khí trong thư phòng chùng xuống khi luật sư Tần Khương cầm bản di chúc lên, giọng trầm thấp vang lên giữa không gian yên ắng:

"Chúng ta bắt đầu."

Ngay khi mọi người vừa ổn định chỗ đứng trong thư phòng, bầu không khí vốn đã nặng nề càng trở nên căng thẳng khi cuộc tranh luận về tài sản nổ ra.

Cao Thành Tề, người con cả, khoanh tay trước ngực, giọng trầm nhưng đầy áp lực: "Tôi là con trai trưởng của Cao lão gia, tập đoàn Cao thì sớm muộn gì cũng phải thuộc về tôi. Nếu bản di chúc có điều gì bất hợp lý, tôi sẽ không chấp nhận."

Cao Nhã Viên cười nhạt, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc bén: "Anh cả, tập đoàn họ Cao chưa chắc đã là của anh. Đừng quên, tôi cũng có quyền thừa kế. Tại sao tất cả mọi thứ lúc nào cũng phải ưu tiên đàn ông?"

Bà Phí Dung Linh – mẹ của bốn thiếu gia – nhẹ nhàng lên tiếng: "Tập đoàn không chỉ là chuyện của một cá nhân. Chồng tôi – Thế Minh – là con trai thứ của cha, nhưng chính ông ấy mới là người giữ gìn sản nghiệp lâu dài. Nếu nói về quyền thừa kế, con trai tôi, Lăng Khiết, mới là người có tư cách nhất."

Cao Hùng Liệt nghe vậy liền nhíu mày, giọng có phần gay gắt: "Tại sao lúc nào mẹ cũng chỉ nhắc đến anh cả? Còn con thì sao? Con cũng là người của Cao gia, cũng có thể gánh vác công việc mà!"

Ông Cao Thế Minh lên tiếng, giọng lạnh lùng: "Hùng Liệt, con quá nóng nảy. Một người đứng đầu không thể chỉ dựa vào sức mạnh mà cần có đầu óc. Công ty không phải chiến trường."

Cao Nhã Viên khẽ cười, ánh mắt liếc về phía Cao Chiêu Dương – cậu ba vẫn đứng đó, tay nhàn nhã đút túi quần, chỉ lặng lẽ quan sát: "Còn tam thiếu gia phong lưu của chúng ta? Không định đòi hỏi gì sao?"

Cao Chiêu Dương nhướng mày, môi nhếch lên một nụ cười hờ hững: "Tài sản à? Tôi không quá bận tâm. Nhưng nếu đã có phần, tôi cũng không từ chối."

Cao Hàn Dạ từ đầu đến giờ vẫn giữ im lặng, chỉ đứng ở một góc quan sát mọi người tranh luận. Đôi mắt sắc bén của cậu thoáng ánh lên sự tính toán, nhưng tuyệt nhiên không hề lên tiếng.

Cố Tịch Miên đứng bên cạnh, lặng lẽ lắng nghe. Cô không thuộc về thế giới này, nhưng lại vô tình bị cuốn vào. Mọi thứ trong căn phòng này không chỉ là một bản di chúc, mà là một cuộc chiến tranh ngầm giữa những người mang họ Cao.

Giữa bầu không khí căng thẳng, luật sư Tần Khương nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, giọng trầm ổn nhưng đầy uy quyền:

"Nếu mọi người đã xong phần tranh luận cá nhân, chúng ta có thể bắt đầu đọc di chúc chưa?"

Giọng luật sư Tần Khương trầm ổn vang lên giữa căn phòng tĩnh lặng, nhưng dường như không chỉ là giọng của ông mà còn là tiếng vọng từ quá khứ – giọng nói nghiêm nghị của Cao lão gia, người từng làm chủ tất cả. Không ai dám thở mạnh, mọi ánh mắt đều hướng về tờ giấy trên tay vị luật sư già:

"Ta, Cao lão gia, trong lúc tinh thần minh mẫn, lập ra bản di chúc này với mong muốn gia tộc Cao không bị chia rẽ và tất cả tài sản ta có được sẽ thuộc về những người xứng đáng."

"Về tài sản tiền mặt: Ta dành một phần tài sản cho những người đã trung thành phục vụ Cao gia trong nhiều năm qua:

Vệ sĩ Tề Vũ – 1 tỷ USD.

Quản gia Trịnh Kiến Quốc – 1 tỷ USD.

Dì Mẫn – 1 tỷ USD."

Khi con số được đọc lên, một số người không khỏi giật mình. Một tỷ USD – không hề ít, nhưng lại chẳng đáng gì so với khối tài sản của Cao lão gia. Tề Vũ vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, Trịnh Kiến Quốc khẽ cúi đầu, còn dì Mẫn đưa tay che miệng, đôi mắt lóe lên sự bất ngờ.

"Về phần Cao Thành Tề:

Tiền mặt: 50 tỷ USD.

Toàn bộ khu đất phía Đông thành phố.

Biệt thự cao cấp Như Ý tại Bắc Kinh."

Cao Thành Tề khẽ nhíu mày. Đây là con số rất lớn, nhưng điều khiến ông ta quan tâm hơn chính là tập đoàn. Ông ta siết chặt tay, chờ đợi điều tiếp theo.

"Về phần Cao Nhã Viên:

Tiền mặt: 50 tỷ USD.

Toàn bộ bộ sưu tập trang sức của vợ ta – người duy nhất ta từng yêu và kính trọng."

Cao Nhã Viên cười nhạt, ngón tay lướt nhẹ trên chiếc nhẫn đắt giá của mình. Cô có vẻ hài lòng, nhưng cũng không giấu được sự tò mò về phần còn lại của di chúc.

"Về phần Cao Thế Minh và Phí Dung Linh:

Tiền mặt: 100 tỷ USD.

Khu đất trung tâm thương mại.

Biệt thự gia đình tại Thượng Hải."

Bà Phí Dung Linh khẽ nghiêng đầu, không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng Cao Thế Minh thì nhướng mày – ánh mắt sắc bén dừng lại trên tập tài liệu.

"Về phần Cao Lăng Khiết:

Tiền mặt: 200 tỷ USD.

51% cổ phần tập đoàn Cao thị – ta tin tưởng rằng con có thể tiếp tục duy trì sản nghiệp của Cao gia.

Biệt thự của dòng họ Cao tại Bắc Kinh."

Một cơn gió lạnh dường như lướt qua căn phòng. Cao Lăng Khiết vẫn đứng thẳng, không chút dao động. Từ đầu đến giờ, anh không nói gì, nhưng ánh mắt sắc bén như có thể nhìn thấu tất cả.

"Về phần Cao Hùng Liệt, Cao Chiêu Dương và Cao Hàn Dạ:

Mỗi người nhận 100 tỷ USD.

Mỗi người được sở hữu một khu đất riêng, biệt thự và tài sản đi kèm."

Cao Hùng Liệt khẽ siết nắm tay, nhưng không lên tiếng. Cao Chiêu Dương cười nhạt, ánh mắt lấp lánh sự hứng thú. Còn Cao Hàn Dạ, vẫn như trước, chỉ yên lặng quan sát.

"Tài sản còn lại bao gồm:

Số tiền mặt dư hơn 300 tỷ USD.

Toàn bộ quyền quản lý tập đoàn.

Chức vị Chủ tịch Hội đồng quản trị Cao thị.

Bất động sản chưa được liệt kê.

Tất cả tài sản riêng của ta."

Giọng luật sư Tần Khương hơi chững lại, như thể chính ông cũng cần thời gian để xác nhận điều sắp đọc ra. Mọi ánh mắt đều dán chặt vào ông, sự im lặng trong phòng dày đặc đến mức có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình:

"Tất cả những thứ này.. ta để lại cho Cố Tịch Miên."

Không gian như đông cứng lại. Không ai nói gì. Không ai cử động.

Cố Tịch Miên cảm thấy như mình vừa nghe nhầm. Nhưng rõ ràng là không phải.

Tất cả mọi người trong phòng – từng người một – đều quay đầu nhìn cô. Những ánh mắt đầy chấn động, khó tin, tức giận, hoài nghi.. và nguy hiểm.

Một cơn bão sắp sửa bùng nổ.

Ngay khi tên Cố Tịch Miên được đọc lên, một làn sóng phản ứng mạnh mẽ bao trùm cả căn phòng.

Cao Thế Minh – cha của bốn thiếu gia, mặt đỏ bừng vì giận dữ, quát lớn: "Cái gì? Cố Tịch Miên? Sao có thể? Tài sản của Cao gia không thể rơi vào tay một kẻ ngoài cuộc như cô ta!"

Bà Phí Dung Linh, mẹ của bốn thiếu gia, ngã người ra sau, môi mím chặt, không thể kiềm chế được sự tức giận: "Cao lão gia, ông điên rồi! Sao lại để lại tất cả tài sản cho một đứa không phải con cháu trong gia đình này? Cô ta là ai chứ? Tôi là con dâu, tôi phải có phần chứ!"

Cao Thành Tề cũng không nhịn nổi nữa, hét lên: "Di chúc này không hợp lý! Cái gì mà Cố Tịch Miên? Tài sản của gia tộc này không thể thuộc về một người ngoài như cô ta được!"

Đứng gần đó, Cao Nhã Viên liền xông đến, sắc mặt đỏ bừng, giọng đầy căm phẫn: "Chúng ta không thể để cái tên ấy làm chủ tất cả! Cô ta không có quyền!"

Trong lúc hỗn loạn, bác cả Cao Mạnh Quân – người đàn ông trung niên cao lớn, ánh mắt không giấu được sự giận dữ – giật lấy bản sao di chúc từ tay của luật sư Tần Khương, quát: "Đưa đây! Tôi sẽ không để bản di chúc này thành sự thật!"

Phí Dung Linh không chịu thua, vội vã lao tới, cướp lại bản di chúc từ tay bác cả, thở hổn hển: "Cô ta là ai mà có thể đột nhiên có được tất cả! Cái này là không thể chấp nhận!"

Không khí trong thư phòng hoàn toàn vỡ vụn, tiếng la hét, tranh cãi vang lên không ngừng. Cao Hùng Liệt đứng bên, tay nắm chặt thành đấm, không hề can thiệp vào cuộc hỗn loạn, nhưng ánh mắt anh đầy sự phẫn nộ.

Cao Chiêu Dương thậm chí còn cười nhạo: "Như tôi đã nói, Cao gia quả thật là một mớ hỗn độn!"

Cố Tịch Miên đứng lặng, ánh mắt không hề rời khỏi mọi người đang gây náo loạn xung quanh. Cô cảm nhận được sự giận dữ tỏa ra từ từng người trong căn phòng, nhưng tâm trí vẫn giữ vững, không để những lời hét, những ánh mắt căm ghét đó khuất phục mình.

Tần Khương, luật sư già nhất, với giọng trầm nhưng đầy uy nghiêm, lên tiếng, cố gắng làm dịu không khí: "Tôi đã đọc bản di chúc, và theo luật, đây là di chúc hợp pháp. Các vị có thể không đồng ý, nhưng nếu muốn thay đổi, cần phải có lý do hợp pháp."

Nhưng chẳng ai nghe ông. Cuộc tranh cãi tiếp tục nổ ra, không ai có thể ngừng lại.