Chương 11: Cao Hùng Liệt

Tiếng xe mô tô phân khối lớn gầm rú, không kiềm chế chút nào, như một cơn bão bất ngờ lao vào biệt thự. Tiếng động cơ nổ khủng khϊếp khiến không khí trong phòng khách vốn đã căng thẳng càng thêm hỗn loạn. Những người có mặt đều quay về phía cửa, nơi chiếc mô tô chạy vội vào trong, nghiêng ngả như sắp mất lái, rồi dừng lại đột ngột trước cửa phòng khách.

Cao Hùng Liệt xuất hiện.

Anh ta tháo kính bảo vệ, ném chiếc mũ bảo hiểm ra phía sau, ánh mắt sắc bén và đầy bạo lực, mái tóc bạch kim hơi dài, vóc dáng ốm hơn đôi chút so với ba anh em còn lại nhưng vẫn đầy khí chất mạnh mẽ và nam tính. Bộ đồ đen, những vết bụi trên áo khoác da, cộng với vẻ mặt lạnh lùng, như vừa mới trải qua một cuộc đua khốc liệt, khiến anh ta nhìn như một chiến binh vừa quay về từ chiến trường.

Cao Hùng Liệt bước xuống khỏi mô tô, ánh mắt đầu tiên không hề bối rối mà đầy tự tin, gần như xem việc xuất hiện như một màn trình diễn, quét một vòng nhìn những người có mặt.

Cái nhìn sắc lẹm của anh quét qua tất cả các thành viên trong gia đình, dừng lại một lúc lâu ở Cao Lăng Khiết, rồi di chuyển sang những người khác, cuối cùng là Cố Tịch Miên, đôi mắt có chút tò mò nhưng không giấu được vẻ lạnh lùng.

Anh nhếch môi, nụ cười nhẹ lướt qua khóe miệng trước khi bước thẳng vào trong, tay vung nhẹ vào không khí như thể muốn xua tan đi sự ngột ngạt của không gian này.

"Nói thật, nhà họ Cao có thể yên ổn mà không có tôi, chắc sẽ tẻ nhạt lắm."

Giọng anh khàn khàn nhưng đầy sự thách thức, âm điệu đầy mỉa mai, khiến những người trong phòng cảm thấy không khí càng thêm căng thẳng.

Cao Hùng Liệt đi thẳng đến ghế sofa, ngồi xuống với dáng vẻ tựa như anh ta mới là người kiểm soát không gian này.

Trong khi đó, Cố Tịch Miên vẫn đứng yên, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh. Lúc này, những hình ảnh của bốn anh em nhà Cao dần trở nên rõ ràng hơn trong mắt cô. Một người cứng rắn, một người lạnh lùng, một người có vẻ điên cuồng và một người lắm trò – tất cả đều có nét giống nhau đến kỳ lạ, nhưng tính cách thì hoàn toàn khác biệt.

Tịch Miên khẽ nhướng mày, đối diện với Cao Hùng Liệt, một cái nhìn thách thức rõ ràng, như thể không hề nao núng trước sự xuất hiện đầy ấn tượng của anh.

Cố Tịch Miên khẽ chọc chọc tay chị mình, đôi mắt nhanh chóng chuyển sang ánh nhìn hóm hỉnh, đôi môi khẽ cong lên tạo thành một nụ cười tinh quái.

Cô không nhịn được, giọng đầy châm biếm nhưng nhẹ nhàng, khẽ nói: "Chị Tuyết An à, em cứ tự hỏi, chị thật sự thích mấy người này à? Từ cái lúc em vào đây, chỉ thấy mỗi người trong số bốn thiếu gia nhà họ Cao đều có vấn đề.."

Tịch Miên nhìn lên, ánh mắt lướt qua Cao Hùng Liệt, Cao Chiêu Dương, Cao Hàn Dạ, rồi dừng lại ở Cao Lăng Khiết, nhưng lời nói không dừng lại:

"Cao Hùng Liệt thì lúc nào cũng giống như người vừa từ chiến trường bước ra, không thể bình tĩnh nổi; Cao Chiêu Dương thì lại chẳng khác gì một kẻ sống ngoài vòng pháp luật, nhìn cái cách anh ta làm trò là biết ngay.."

Cô khẽ lướt mắt sang chị gái mình, rồi lại tiếp tục: "Và đừng quên Cao Hàn Dạ, người lúc nào cũng làm vẻ lạnh lùng, nhưng kiểu người này không biết thế nào là nguy hiểm. Cuối cùng là Cao Lăng Khiết, em không hiểu chị lại thích người này nữa, anh ta còn có vẻ nghiêm túc nhất, nhưng theo em thấy, cũng không phải một lựa chọn an toàn chút nào."

Cô cười nhẹ, đôi mắt vẫn sáng rực sự trêu chọc: "Chị thật sự không sợ rằng mình sẽ bị cuốn vào cái vòng xoáy này sao? Dù cho bốn người này có "hấp dẫn" thế nào đi nữa thì mỗi người trong số họ đều có đủ khả năng khiến mọi thứ đi lệch hướng đấy."

Lâm Tuyết An nghe vậy, vẻ mặt hơi đỏ lên, nhưng lại không dám đáp trả, chỉ quay đi tránh ánh mắt của cô em. Cô rõ ràng cảm thấy một chút ngượng ngùng.

Tịch Miên lại khẽ cười, không phải vì cố ý làm tổn thương chị gái, mà chỉ vì tính cách của cô luôn thẳng thắn và không kiềm chế khi nói ra những điều mình nghĩ, dù cho đó là lời trêu chọc.

Câu nói của cô lập tức khiến không khí xung quanh bỗng chốc trở nên thú vị hơn, và những ánh mắt từ bốn thiếu gia nhà họ Cao đều bất giác dừng lại ở cô.

Cửa phòng khách mở rộng, hai người đàn ông trung niên mặc áo vest chỉnh tề, tay cầm tập hồ sơ, từng bước đi vào. Đó là hai luật sư được Cao Mạnh Quân chỉ định để thực hiện buổi công bố di chúc.

Ngay sau đó, một người đàn ông cao lớn, với bộ vest đen lịch lãm, tiến lên, cặp kính gọng vàng lấp lánh trên sống mũi, ánh mắt chăm chú như một người chuyên nghiệp. Còn người còn lại, một người cao tuổi hơn, với vẻ mặt nghiêm nghị, giữ nguyên vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc, cũng theo sát bước vào.

Tổng cộng sẽ có bốn luật sư tham gia trong buổi công bố di chúc, trong không gian đầy căng thẳng này, sự xuất hiện của họ càng làm cho bầu không khí trở nên nặng nề hơn.

Phu nhân Cao gia, Bà Phí Dung Linh chậm rãi tiến về phía Cao Lăng Khiết. Đôi tay của bà vuốt ve nhẹ nhàng khuôn mặt của con trai cả, không hề dấu diếm sự tự tin tỏa ra từ mỗi bước đi của bà. Bà mỉm cười một cách đầy mãn nguyện, ánh mắt nhìn về phía Cao Lăng Khiết như thể đã lường trước kết quả:

"Lăng Khiết à, con là người thừa kế xứng đáng. Tất cả những gì ông nội xây dựng đều phải thuộc về con. Con sẽ đưa Cao gia lên tầm cao mới, mẹ tin con sẽ làm được."

Cao Lăng Khiết đứng thẳng, nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt đầy sự quyết đoán nhưng cũng có chút nặng nề. Bà Phí Dung Linh không hề giấu giếm sự tự hào và niềm tin vào con trai, giống như một con báo mẹ luôn luôn bảo vệ, nâng niu đứa con duy nhất của mình.

Ánh mắt Cao Hùng Liệt từ trước đến giờ luôn đầy thách thức, nay lại lướt qua, khóe miệng hơi cong lên. Anh ta im lặng, không lên tiếng, nhưng một phần trong lòng có cảm giác thách thức về thứ quyền lực này.

Còn với Cao Chiêu Dương, anh ta chỉ nhướng mày, như thể muốn xem xét ai trong số họ sẽ là người đạt được thứ mình muốn.

Cố Tịch Miên chỉ đứng yên, đôi mắt sáng ngời, không lộ bất kỳ cảm xúc nào trước tình huống này. Cô cảm nhận rõ ràng rằng buổi công bố di chúc này không chỉ đơn giản là sự phân chia tài sản – mà có thể sẽ là một bước ngoặt lớn trong gia đình Cao gia, mở ra những cuộc tranh đấu ngấm ngầm chưa thể đoán trước.

Lâm Tuyết An, tuy hơi có chút lo lắng, nhưng vẫn im lặng đứng bên cạnh, lặng lẽ nắm chặt tay em gái mình.

Cửa phòng khách lại mở ra, lần này, vợ chồng quản gia Trịnh Kiến Quốc và Dì Mẫn, cùng với đội trưởng vệ sĩ – Tề Vũ, xuất hiện trong không gian nặng nề này. Sự xuất hiện của họ khiến không khí thêm phần căng thẳng, như thể họ là những người bảo vệ cuối cùng cho gia tộc Cao.

Vợ chồng quản gia bước vào, Trịnh Kiến Quốc – một người đàn ông trung niên cao lớn, mặc bộ vest đen nghiêm túc, vẻ mặt tĩnh lặng nhưng không giấu được sự nghiêm túc trong từng bước đi của mình. Dì Mẫn, vợ quản gia, theo sát sau chồng, với nụ cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt luôn tập trung và lạnh lùng, như thể không một chuyện gì có thể vượt qua tầm kiểm soát của bà.

Tề Vũ, đội trưởng vệ sĩ, là người cuối cùng bước vào, với thân hình cao ráo, vạm vỡ, trong bộ đồ đen kín đáo, nhưng những cơ bắp rắn rỏi của anh lộ rõ dưới lớp áo sơ mi. Ánh mắt của anh sắc như dao, không hề bộc lộ cảm xúc, chỉ nhìn xung quanh như thể đang đánh giá mọi người trong phòng. Mái tóc ngắn gọn gàng cùng chiếc kính râm ẩn giấu phần nào ánh mắt lạnh lùng của anh, nhưng tất cả những người có mặt đều hiểu rõ, Tề Vũ không phải là người dễ đối phó.

Cả ba người đều đứng im, không nói gì, chỉ quan sát mọi người trong phòng với sự tinh tế và thận trọng.

Cố Tịch Miên cảm nhận được sự hiện diện của Tề Vũ ngay lập tức, như một bức tường vô hình bao quanh phòng khách. Cô không rời mắt khỏi anh, một phần vì ánh mắt sắc bén của Tề Vũ luôn khiến cô cảm thấy như mình bị theo dõi, phần khác vì năng lực chiến đấu của anh khiến cô không thể không dè chừng.

Cao Lăng Khiết vẫn giữ vẻ lạnh lùng của mình, nhưng lúc này, trong mắt anh, có thể nhìn thấy sự kỳ vọng và niềm tin vào những người bảo vệ của gia đình, đặc biệt là Tề Vũ. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn thể hiện rõ sự tin tưởng vào sức mạnh và sự trung thành của người vệ sĩ này.

Bà Phí Dung Linh với nụ cười tự mãn, vẫn vuốt ve khuôn mặt của Cao Lăng Khiết, ánh mắt của bà lướt qua Tề Vũ một lần nữa, như thể đang hài lòng về sự hiện diện của người vệ sĩ này.

Trịnh Kiến Quốc và Dì Mẫn cũng không có ý định lên tiếng, họ chỉ đứng lặng lẽ, như thể đã quen với những tình huống căng thẳng này.