Cố Tịch Miên khoác trên mình chiếc hoodie đen cũ kỹ, có lẽ đã mua từ vài năm trước nhưng cô vẫn chưa nỡ vứt đi. Chiếc váy ngắn xếp ly màu trắng kem nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước chân, tay cô đút vào túi áo, lững thững bước vào công viên quen thuộc. Ở một góc công viên, nhóm đàn ông trung niên đang tụ tập quanh bàn cờ tướng, tiếng quân cờ va chạm lách cách hòa cùng tiếng bàn luận sôi nổi.
Lão Trần, người đàn ông tóc hoa râm, dáng người gầy nhưng ánh mắt sắc sảo, nhìn thấy cô liền vẫy tay, giọng sang sảng: "Nào, A Miên, đến chơi đi."
Tịch Miên không chút do dự kéo ghế ngồi xuống, động tác thuần thục như thể đây là chỗ ngồi cố định của cô. Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, đôi mắt lóe lên chút tinh nghịch: "Hôm nay cược bao nhiêu đây ạ?"
Lão Trần bật cười ha hả, vừa xếp lại bàn cờ mới vừa đáp:
"200 tệ nhé?"
"Thành giao." Cô gật đầu, khóe môi hơi nhếch lên đầy tự tin.
Trận cờ bắt đầu khi Lão Trần, với bàn tay chắc chắn, di chuyển quân đỏ đầu tiên. Ông đặt con pháo lên một vị trí chiến lược, ánh mắt chăm chú theo dõi từng di chuyển của đối thủ.
Cái tính tỉ mỉ và quyết đoán của ông không hề thay đổi qua năm tháng.
Tịch Miên ngồi im lặng một lúc, lắng nghe âm thanh của cơn gió nhẹ xào xạc qua những tán lá xung quanh. Cô luôn biết cách làm cho không khí tĩnh lặng, như thể thời gian cũng phải nhường bước trước những nước đi của mình. Một khoảnh khắc trầm lắng trước khi cô bắt đầu lên tiếng:
"Ông có chắc là muốn đặt con pháo ở đó không?"
Lão Trần nhìn cô, ánh mắt vẫn sắc như dao: "Con vẫn hay làm ta bất ngờ, A Miên. Con giỏi đến mức làm ta đôi khi phải nghi ngờ chính mình."
Tịch Miên mỉm cười, không vội vã. Cô di chuyển quân mã của mình, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, tạo ra một khoảng cách mở rộng mà không hề để lại dấu hiệu bất thường.
Những người xung quanh không kìm được sự phấn khích. Bọn họ đã thấy cô chơi cờ nhiều lần, nhưng hôm nay, khí thế của cô có vẻ khác lạ, tựa như một cơn gió mới vừa nổi lên, khiến bầu không khí thêm phần gay cấn.
Lão Trần không tỏ ra vội vàng, chỉ lặng lẽ quan sát. Cái tinh quái của Tịch Miên đã làm ông phải thận trọng hơn, từng nước đi của ông phải được tính toán kỹ lưỡng, bởi cô đã bắt đầu làm khó ông.
Cờ tướng không chỉ là trò chơi của trí tuệ mà còn là trận chiến của tâm lý và trong từng nước đi, Tịch Miên không chỉ đối đầu với những quân cờ mà còn với chính sự tự tin của Lão Trần. Nước đi của cô khiến không khí xung quanh trở nên căng thẳng, như thể từng phút giây đều có thể thay đổi cục diện.
Cuộc đối đầu giữa hai thế hệ, giữa kinh nghiệm và trí tuệ trẻ trung, đang mở ra một trận chiến đầy kịch tính.
Không khí xung quanh bỗng trở nên đặc quánh, tiếng quân cờ va chạm tạo ra những âm thanh như nhịp đập của một trái tim đang đập nhanh. Trận đấu này không còn đơn giản là một cuộc chơi nữa. Đó là cuộc đấu trí, cuộc chiến giữa kinh nghiệm của Lão Trần và sự nhạy bén của Tịch Miên.
Lão Trần di chuyển quân pháo, một bước đi tưởng chừng như an toàn, nhưng ánh mắt của Tịch Miên không hề bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Cô nhìn quân cờ, nhắm một khoảng không gian giữa các quân đỏ và trắng, rồi đẩy quân mã của mình lên. Nước đi của cô có vẻ bình thường, nhưng lại là một chiêu thức mà chỉ những người tinh mắt mới nhận ra.
Một vài người đứng xem đã bắt đầu nhấp nhổm, lời xì xào bắt đầu vang lên: "Cái gì vậy? Con bé định làm gì thế?"
Lão Trần không vội vàng, nhưng nét mặt ông bắt đầu căng thẳng. Đôi tay ông hơi run lên khi ông di chuyển quân cờ. Cảm giác quen thuộc của những nước đi chắc chắn bỗng nhiên không còn vững vàng như trước. Tịch Miên dù tuổi còn trẻ, đã khiến ông phải suy nghĩ kỹ lưỡng từng bước.
Cô tiếp tục di chuyển quân xe, một nước đi tỏ rõ sự tính toán sâu sắc. Quân cờ của cô như đang vây chặt lại, từ từ tạo thành một mê cung mà Lão Trần sẽ khó lòng thoát ra được. Những người xung quanh nhìn nhau, không dám lên tiếng nữa. Ai cũng nhận ra rằng trận đấu này không chỉ là một cuộc chơi mà là sự đối đầu của hai thế giới.
Lão Trần hít một hơi thật sâu, tay ông chậm rãi chạm vào quân cờ, nhưng rồi lại rút tay lại, như thể đang đắn đo một quyết định quan trọng. Ánh mắt ông quay sang Tịch Miên, có một sự tôn trọng không thể che giấu. Ông biết cô bé này đang chờ đợi mình phạm sai lầm. Tịch Miên không vội vàng, ánh mắt của cô sắc bén như lưỡi dao. Cô di chuyển quân mã của mình, đánh vào chỗ mà ông đã để hở. Một bước đi nhẹ nhàng, nhưng lại giống như một cú đấm mạnh mẽ vào lòng tự tin của Lão Trần.
"Đó là nước đi ta không thể bỏ qua."
Lão Trần lẩm bẩm, giọng ông có chút khàn khàn. Ông di chuyển quân sĩ để phản công, nhưng sự thiếu hụt trong chiến thuật của ông đã bắt đầu lộ rõ. Mắt ông lia nhanh qua bàn cờ, nhận ra rằng Tịch Miên đã vây khốn được một trong những quân chủ lực của ông. Cả nhóm người đứng xem bắt đầu nín thở. Mỗi nước đi của Tịch Miên như một đòn quyết định và Lão Trần càng lúc càng thấy mình bị đẩy vào thế khó. Không gian xung quanh như đột ngột dừng lại, chỉ còn tiếng quân cờ va chạm khi di chuyển, vang lên trong sự im lặng căng thẳng.
Lão Trần gật đầu, nhìn Tịch Miên với vẻ đầy tán thưởng: "Không ngờ, A Miên, con thật sự làm ta phải thận trọng từng bước. Cái này, ta thua rồi."
Cả đám người xung quanh đồng loạt vỗ tay, nhưng Tịch Miên chỉ mỉm cười nhẹ nhàng. Cô không hài lòng vì thắng lợi, chỉ đơn giản là tiếp tục ngồi lại, thoải mái với chiến thắng của mình. Đối với cô, cờ tướng không phải là cuộc chơi để thắng thua, mà là cuộc hành trình khám phá trí tuệ và chiến thuật.
Tịch Miên mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt lấp lánh đầy tự tin nhưng cũng không thiếu phần khiêm tốn:
"Ông quá khen rồi ạ!"
Giọng cô ngọt ngào như thể đang khıêυ khí©h nhưng lại mang đến một cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu. Cô hiểu rõ rằng chiến thắng hôm nay chỉ là một phần trong hành trình dài của cô, nhưng cái cảm giác được làm người khác bất ngờ vẫn khiến cô thấy thú vị.
Lão Trần thở dài, khuôn mặt ông trở nên trầm tư. Ông cầm chiếc ví cũ kĩ, rút ra tờ giấy màu hồng, đó chính là số tiền cược mà cô đã giành được:
"200 tệ của con đấy."
Ông nhìn cô, ánh mắt chứa đầy sự tán thưởng và cũng có chút cảm khái, như thể một phần ký ức về những ngày xưa cũ lại ùa về.
Tịch Miên cầm tiền, cảm ơn một cách lễ phép, nhưng không quên nở một nụ cười đầy lém lỉnh: "Con cảm ơn ạ!"
Cô không có ý định nán lại lâu, vì dù sao, cuộc sống vẫn luôn có những điều phải lo toan.
Cô đặt tờ tiền vào túi áo, rồi đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Lão Kim ngơ ngác nhìn cô, mắt ông mở to như không thể tin vào những gì vừa xảy ra: "Ơ, mới đây mà đã đi rồi sao? Còn chưa kịp bàn luận thêm nữa mà." Ông xoa tay, nhìn Tịch Miên như thể muốn kéo cô lại chơi thêm một ván nữa.
Tịch Miên chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt trầm tĩnh nhưng có chút nét vui tươi: "Vâng, con phải đến trường, các bác chơi vui vẻ nhé."
Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, không hề có vẻ vội vàng, nhưng ai cũng biết rằng cô chỉ có một khoảng thời gian ngắn để thư giãn trước khi phải quay lại cuộc sống thực tại.
Nhóm người xung quanh nhìn nhau, có người gật gù đồng ý, có người lại cười hóm hỉnh. Lão Trần, dù đã quen với việc những ván cờ của cô luôn kết thúc nhanh chóng, vẫn không thể không cảm thấy tiếc nuối. Ông khẽ mỉm cười nhìn theo bóng cô khuất dần.
"Chà, đứa nhỏ này đúng là khác biệt. Một trận đấu không chỉ là cờ tướng, mà còn là cách mà nó làm chúng ta nhìn nhận lại cuộc sống." Lão Kim vừa nói, vừa ngẩng mặt lên trời như thể đang suy tư điều gì đó.
Những người còn lại đều cười, có vẻ như chẳng ai lấy làm lạ trước sự xuất hiện kỳ lạ của Tịch Miên, cô là vậy, luôn làm những điều khiến người khác phải nghĩ nhiều hơn, luôn là người khơi gợi sự tò mò và cảm giác không thể đoán trước.
Tịch Miên bước vào cửa hàng tiện lợi, ánh sáng trong cửa hàng khá mờ, không khí ngột ngạt và có mùi thuốc lá thoang thoảng trong không gian. Mặc dù cô đã quen với cảnh sống khắc khổ từ lâu, nhưng bước vào nơi này, cô vẫn cảm nhận được một chút cảm giác lạ lẫm. Cửa hàng tiện lợi này nằm ngay đối diện với trường trung học công lập nghèo nàn nhất Quảng Đông, nơi học sinh đa phần đều xuất thân từ gia đình khó khăn, không ai có đủ điều kiện để mua sắm những món đồ xa xỉ.
Cô đứng trước quầy đồ ăn sáng đang được giảm giá, ánh mắt lướt qua những gói bánh mì, mì tôm và các loại snack bình dân. Mỗi món hàng đều có một mức giá nhỏ nhắn, nhưng đối với cô, từng đồng bạc đều là sự tính toán cẩn thận, là những hy sinh để có thể sống qua ngày.
Tịch Miên không phải là người Quảng Đông, vì vậy cô chẳng hiểu gì về tiếng Quảng - một ngôn ngữ mà dù đã sống ở đây lâu, cô vẫn gặp khó khăn trong việc giao tiếp. Cô chỉ có thể khẽ gật đầu khi những người xung quanh nói chuyện, hiểu sơ qua những lời họ nói, nhưng luôn cảm thấy như một người lạ giữa dòng đời xô bồ. Tuy vậy, cô chẳng hề phiền lòng về điều đó. Với Tịch Miên, sự khó khăn này chỉ là một thử thách nhỏ để vượt qua. Cô nhìn qua từng sản phẩm giảm giá, nhẩm tính trong đầu số tiền mình có. 200 tệ có vẻ không nhiều, nhưng trong những tình huống như thế này, cô luôn biết cách tối ưu hóa mọi nguồn lực. Cô tự nhủ phải chia đều số tiền đó trong ba ngày, mỗi ngày không quá 66 tệ để đảm bảo rằng mình có đủ thức ăn và có thể chi cho những nhu yếu phẩm khác.
Cô quyết định chọn một vài gói bánh mì đã được giảm giá, những chiếc bánh mì cũ nhưng còn dùng được. Một vài gói mì tôm sẽ là lựa chọn tiếp theo, dù cô không thích ăn mì tôm, nhưng ít ra chúng dễ dàng lưu trữ và có thể no lâu. Cô cũng không quên lấy một chai sữa tươi, món đồ thiết yếu mà cô luôn dành một ít tiền để mua cho bữa sáng.
Những món ăn đơn giản này có thể không ngon, nhưng đối với Tịch Miên, chúng là cách để cô giữ cho cơ thể có đủ năng lượng để học tập và làm việc. Cô không mong muốn gì hơn ngoài việc có đủ sức khỏe để vượt qua những khó khăn mà cuộc sống đem đến. Một lúc sau, khi đã gom đủ những món cần thiết, cô đến quầy tính tiền. Từng món hàng được scan và tính giá, cô đưa tiền mặt một cách nhanh chóng. Tịch Miên không vội vàng, từng động tác của cô đều toát lên sự điềm tĩnh, như thể đã làm những việc này hàng nghìn lần rồi.
Khi nhân viên trả lại 50 tệ tiền thừa, cô chỉ gật đầu rồi bỏ vào túi, bước ra khỏi cửa hàng. Trước mắt cô là con đường dài, lối vào trường học với hàng loạt các học sinh đang ríu rít trò chuyện.