"Chó ngoan."
Mặt Tả Ức tái xanh, nhìn chằm chằm Tổ Thanh, tay phải siết chặt thành nắm đấm rồi bất ngờ lao tới, định đánh thẳng vào mặt cậu.
“Cậu câm miệng đi! Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.”
Đáng tiếc, nắm đấm chưa kịp chạm tới, Tổ Thanh đã nghiêng người tránh thoát. Cú đấm chỉ đánh vào khoảng không khiến Tả Ức càng thêm bực bội. Hắn lập tức giơ chân định đá vào hạ bộ đối phương, nhưng Tổ Thanh lại lần nữa tránh né nhẹ nhàng. Cú đá hụt khiến Tả Ức mất thăng bằng, suýt nữa ngã sấp mặt.
Giữa con đường núi hoang vu, thiếu niên dáng người thon gầy, gương mặt tuấn tú ôm một bó bách hợp dại trong ngực, sau lưng đeo một sọt củi to, đứng đó cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng khắp sườn đồi.
Tả Ức nhìn nụ cười ấy, chợt ngẩn ra: “Không ngờ tên ốm yếu bệnh tật này, lúc cười lên lại đẹp như vậy.”
Ngay sau đó hắn tự phản bác: “Phi phi, mình đang nghĩ cái quái gì thế? Sao lại bị nụ cười của cậu ta mê hoặc rồi.”
Hắn cố trấn tĩnh, bực bội quát lớn: “Bỏ cái sọt củi xuống, là đàn ông thì đánh một trận tử tế đi.”
Hắn lại xông tới, vung nắm đấm. Nhưng lần này còn chưa kịp nhìn rõ Tổ Thanh ra tay thế nào, cánh tay đã bị bắt gọn. Trong chớp mắt, hắn liền bị cậu lật ngược người lại, cánh tay bị khóa chặt ra sau lưng.
Dù có dùng sức thế nào cũng không thể giãy thoát, Tả Ức tức giận muốn tung chân đá trả, lại bị Tổ Thanh khẽ đá một cú vào cẳng chân. Cả người hắn cứng lại, chân bị đá trúng liền mất lực, quỳ rạp một gối xuống đất.
Sau đó, Tả Ức dứt khoát ngồi phịch xuống, không thèm đứng dậy nữa.
Nhìn hắn tức đến mức vành tai đỏ bừng, Tổ Thanh buông tay ra, khẽ nói: “Xin lỗi.”
Gió nhẹ thổi qua, bách hợp dại khẽ lay, hương hoa nhàn nhạt bay đến, khiến Tả Ức không khỏi nhớ tới nụ cười ban nãy của Tổ Thanh.
Nhận ra bản thân đang nghĩ vẩn vơ, hắn lập tức đứng dậy, lùi lại cách Tổ Thanh hai mét. Cố gạt bỏ cảm giác ngượng ngùng, Tả Ức hít mạnh một hơi rồi trừng mắt: “Cậu dùng chiêu gì vậy? Là thứ chú Tổ dạy à?”
Với sức lực như vậy, hắn không còn dám ngây thơ nghĩ mình có thể dễ dàng đánh thắng đối phương nữa. Chỉ một cú đá nhẹ của Tổ Thanh mà hắn đã khuỵu xuống rồi, lần đầu tiên trong đời hắn bị đánh bại thảm hại như vậy, thật sự quá mất mặt.
Lần đầu tiên trong đời bị thua thảm như vậy, Tả Ức giận đến mức nghiến răng ken két.
Tổ Thanh không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn về phía chân của Tả Ức, nơi vừa bị mình đá trúng.
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Tả Ức thấy mất mặt liền đổi tư thế đứng, nhưng đổi xong lại thấy còn kỳ cục hơn, đành chuyển lại như cũ. Tổ Thanh nhìn bộ dạng ấy, không nhịn được bật cười.
“Tôi là Tổ Thanh. Tôi từng nghe sư phụ nhắc đến anh.” Cậu nhẹ giọng nói, rồi ho khẽ một tiếng, giải thích: “Lần trước ở cổng thôn, anh nói anh họ Ức. Nhưng tôi nghe thấy lúc anh nghe điện thoại, người ta gọi anh là anh Tả. Khi đó tôi chưa kịp nhớ ra anh là ai, nên mới trêu chọc như vậy.”
Nghe đến đây, Tả Ức càng tức. Hôm ấy hắn trở về thôn, vừa gặp vài chuyện rắc rối nên trông rất thảm hại. Đúng lúc ấy một người anh em gọi tới, hắn vô tình bật loa ngoài, ai ngờ vừa tắt máy thì phát hiện có người đứng dưới tán cây gần đó nhìn mình.
Hắn thấy mất mặt liền mở miệng châm chọc vài câu. Không ngờ lại bị đối phương ném thẳng hạt táo vào mặt. Dù Tổ Thanh vừa rồi đã nói xin lỗi, Tả Ức vẫn cho rằng cậu cố ý.
“Xin lỗi thì xong à? Nếu thế thì cần cảnh sát làm gì?” Hắn hừ một tiếng, liếc mắt nhìn Tổ Thanh rồi nói thêm: “Nhưng mà tôi cũng không phải người không biết lý lẽ. Nếu cậu không châm chọc tôi trước, thì tôi cũng không gây sự. Thôi, nể mặt chú Tổ, tôi không truy cứu nữa... Nhưng mà...”
Hắn cố ý ngừng lại, đưa mắt lướt qua lướt lại trên người Tổ Thanh.
Tổ Thanh giả vờ không thấy.
Cậu còn đang ôm cả bó củi to, trời lại nắng gắt như vậy, cậu chỉ muốn về nhà thật nhanh.
Tả Ức thầm rủa: “Tên này đúng là đầu gỗ! Ám chỉ vậy còn không hiểu?”
Đúng lúc ấy, một cậu bé đứng bên kia bờ sông cất giọng lanh lảnh: “Anh Tổ Thanh... Có người đến tìm anh.”
Tổ Thanh đáp lời, cúi đầu nhìn bó hoa trong tay rồi lại nhìn nhìn bó củi dưới chân, vẻ mặt rối rắm không biết nên chọn cái nào.
Tả Ức ho khan một tiếng rồi nói: “Để tôi giúp cậu khiêng bó củi đó.”
Trong lòng hắn nghĩ: Chắc là cậu ta xấu hổ, không muốn bị người khác bắt gặp bản thân đang ôm một bó hoa to như vậy.
Không phải hắn tốt bụng gì, chỉ là muốn xem vẻ mặt bối rối của Tổ Thanh thôi.
Lần nào đấu với nhau hắn cũng thua, lần này cuối cùng có cơ hội gỡ lại chút thể diện.
Không đợi Tổ Thanh đồng ý, Tả Ức liền bước tới, vác thẳng bó củi lên vai, rồi quay sang nói: “Đi thôi, đừng để người ta chờ lâu.”
Tổ Thanh mỉm cười, đi trước.
Tả Ức cong môi, cười gian, đi theo phía sau.