Chương 4: Tả ấu trĩ Ức

Nhà họ Ức.

Ông ngoại Ức vừa mới rót ly rượu, liền bị một bàn tay nhanh chóng giật lấy. Ông quay đầu lại, thấy người lấy thì lập tức quát lớn: “Thằng nhóc thối, muốn ăn đòn hả?”

“Ông ngoại.” Tả Ức cầm ly rượu trong tay, ngồi xuống cạnh ông, cau mày nói: “Bác sĩ dặn ông không được uống rượu, ông quên rồi sao?”

“Có dặn à?” Ông ngoại Ức giả vờ không nhớ: “Bác sĩ dặn khi nào? Sao ông không nhớ gì cả?”

Tả Ức nói: “Là bác sĩ Ngô đã nói. Hay để con gọi điện hỏi lại cho chắc nhé?”

Tiếp đó hắn cầm điện thoại giả vờ bấm số, ông ngoại Ức hốt hoảng chụp lấy tay hắn nói: “Thôi thôi… Ông không uống nữa, không uống nữa là được chứ gì.”

Tả Ức cười nhạt, tự rót cho mình một ly rồi uống cạn trước ánh mắt giận dữ ông ngoại Ức: “Ông đúng là chẳng nghe lời gì cả. May mà giờ con về rồi, sau này đừng hòng động tới rượu nữa.”

“Hừ!” Ông ngoại Ức hậm hực quay đi, chẳng thèm để ý đến hắn.

Thấy vậy, Tả Ức ho khẽ một tiếng, chợt nhớ đến Tổ Thanh, hắn đặt ly rượu xuống hỏi: “Ông ngoại, chú Tổ nhận đồ đệ từ khi nào vậy?”

Nhắc tới sư phụ của Tổ Thanh, ông ngoại Ức quay đầu lại: “Nhận cũng hơn hai mươi năm rồi. Sao thế, con gặp Tổ Thanh rồi à?”

“Hơn hai mươi năm?” Tả Ức cau mày, cố nhớ lại, rồi hỏi tiếp: “Sao con chưa từng thấy cậu ta bao giờ?”

“Con còn dám nói à? Năm nào cũng giao thừa mới ló mặt về, sáng mùng Một đã đi. Chú Tổ con thấy ta lủi thủi một mình nên mới qua uống rượu với ta. Nếu không sao giao thừa năm nào con về cũng đều gặp hắn?”

Nghe ông ngoại nói vậy, Tả Ức cũng nhớ lại, hình như hắn cùng Tổ thúc gặp nhau đều là lúc giao thừa cuối năm.

Nghĩ đến dáng vẻ gầy yếu của Tổ Thanh, Tả Ức lại rót thêm ly rượu, vừa uống vừa nghiến răng. Ông ngoại Ức ngồi nhìn hắn uống cũng nghiến răng nghiến lợi.

Sau khi ăn cơm xong, Tổ Thanh dọn dẹp chén đũa, rồi nằm ngả trên ghế tre ngoài sân, lim dim hưởng gió mát.

Ngoài sân truyền tới tiếng côn trùng kêu, thường thường còn có muỗi ở bên tai cậu kêu vo ve, mà hai vợ chồng già nhà họ Trần không biết vì chuyện gì mà đang cãi nhau, xa hơn nữa hình như là tiếng người lớn đang dạy dỗ con cái nhà mình.

Trời vừa hửng sáng, Tổ Thanh đã dậy.

Cơm nguội tối qua được cậu đem rang với trứng, đơn giản mà no bụng. Hôm nay cậu còn phải lên núi chặt củi, không có nhiều thời gian nấu nướng cầu kỳ.

Khóa cửa xong, Tổ Thanh đi thẳng ra sau núi.

Từ nhà cậu đén chân núi mất chừng bốn mươi phút, hơn nữa qua khỏi sông nhỏ đường đi lên rất dốc, lúc tới được rừng cây, đầu Tổ Thanh đã đổ đầy mồ hôi.

Có vẻ cậu rất quen thuộc với những việc này, vừa lấy khăn trong túi ra lau mồ hôi, vừa nhìn ngắm khung cảnh toàn thôn Bình Sơn.

Cả thôn có hơn tám mươi hộ gia đình, nhưng có rất nhiều người trẻ đi sau khi đi làm mua được nhà trong huyện liền đón cha mẹ vào ở cùng, nên thực tế trong thôn chỉ còn khoảng năm mươi hộ gia đình.

Mặt trời từ từ nhô lên khỏi chân trời, ánh nắng báo hiệu một ngày mới trong lành. Đứng trên cao, gió núi thổi qua mát rượi, khiến người ta thấy lòng cũng khoáng đạt.

Nghỉ một lát, Tổ Thanh đặt sọt xuống, cầm dao vào rừng tìm củi.

Mấy ngọn núi lớn sau thôn Bình Sơn thôn đều là của nhà nước, tục ngữ nói ở gần núi thì dựa vào núi ăn, sau núi này không chỉ nhiều cây, còn có một vài động vật nhỏ, nhưng bây giờ ngay cả lợn rừng đều thành động vật bảo hộ cấm săn bắn nên người trong thôn đa số chỉ đến đây để chặt củi. Tổ Thanh cũng không đi vào trong sâu trong núi mà chỉ chặt củi ở phía bìa rừng.

Bây giờ là đầu mùa hè nắng gắt cây khô cũng nhiều, tốn hơn một tiếng, cậu rốt cuộc cũng chặt đầy một sọt củi.

Củi cậu chặt đều là nhánh cây tùng, nhìn thì nhiều nhưng lại không nặng lắm, lại bó thêm một bó củi gỗ đợi khi xuống núi sẽ kéo theo xuống để ở chân núi, chỉ cần đi lại hai bận sẽ chuyển được hết về nhà,.

Muốn bó củi phải dùng dây trúc. Nhớ tới rừng trúc nhỏ gần đó, Tổ Thanh liền đi chặt vài cành. Vừa định quay lại thì thoáng ngửi thấy mùi hương dìu dịu.

Cậu đi theo mùi hương, bắt gặp cả một rừng bách hợp dại bên khe suối. Có hoa đã nở hết, cũng có hoa mới vừa hé nở nhưng nhiều nhất vẫn là nụ hoa.

Tổ Thanh hái một bó lớn, ôm trong lòng, lòng thấy vui vẻ lạ thường. Quay lại chỗ để sọt, cậu buộc củi rồi đi về.

Vì thế khi Tả Ức tình cờ đi dạo tới chân núi, bắt gặp cảnh tượng Tổ Thanh ôm cả bó bách hợp to tướng, một tay kéo bó củi, sau lưng còn mang một sọt củi lớn.

“Ha ha ha!” Tả Ức không nhịn được cười lớn ngay trước mặt cậu.

Tổ Thanh hơi hơi nhướng mày, bình tĩnh tìm một chỗ để bó củi vào, sau đó không để ý đến Tả Ức đi thẳng về phía trước, Tả Ức thấy cậu không để ý đến mình, hắn không cười nữa mà lên tiếng gọi: “Này.”

Không được để ý tới, hắn càng khó chịu, bước nhanh chặn đường cậu.

Hắn nhìn nhìn bó hoa bách hợp trong lòng Tổ Thanh cười nhạo: "Không nhìn ra, cậu lại là một người yêu thích hoa nha."

Thấy Tổ Thanh vẫn im lặng nhìn mình, hắn lại nói: “Cậu chưa từng nghe hoa dại ven đường không thể tùy tiện hái sao?”

Tổ Thanh khẽ mỉm cười, bước tới gần khiến Tả Ức giật mình lùi lại vài bước. Rõ ràng hắn cao hơn cậu nửa cái đầu, vậy mà lại bị ép lùi lùi lại vậy giống như hắn đang sợ cậu vậy, vì vậy hắn lại tiến lên.

Tưởng Tổ Thanh sẽ giật mình, nào ngờ cậu vẫn bình thản, thậm chí mắt cũng không hề chớp.

Tổ Thanh nhìn hành động ấu trĩ của hắn. Lại nhìn bách hợp dại trong tay mình nói: “Vậy anh từng nghe qua câu này chưa?”

“Câu gì?” Tả Ức vừa hỏi liền thấy hối hận. Quả nhiên, ngay sau đó, Tổ Thanh ngẩng đầu, nhàn nhạt thốt: “Chó ngoan không cản đường.”