Chương 3: Trời sinh để làm công việc này

“Chết tiệt.” Tả Ức nghiến răng nói.

Hắn siết chặt nắm đấm, định lao vào cho Tổ Thanh một trận thì chợt nghe tiếng ông Lâm vọng từ ngoài vào: “Tổ Thanh, Tả Ức. Tối nay hai đứa ở lại đây ăn cơm đi.”

Giọng nói cùng tiếng bước chân ông Lâm ngày càng gần, rõ ràng là vừa nói vừa đi tới.

Tổ Thanh nhìn gương mặt Tả Ức đỏ bừng vì tức giận, khẽ cười, đưa tay gỡ nắm tay hắn đang níu chặt cổ áo mình xuống: “Có chuyện gì thì từ từ nói, chúng ta đều là người hiểu lý lẽ.”

Tả Ức ngơ ngác nhìn bàn tay mình, có chút không thể tin nổi. Từ nhỏ hắn đã có sức lực hơn người, nếu không tự nguyện buông ra thì người khác cho dù dốc hết sức cũng khó mà thoát khỏi.

Ấy vậy mà người trước mặt, nhìn gầy yếu như ma ốm, chỉ khẽ chạm nhẹ đã gỡ được tay hắn xuống.

Tổ Thanh bước ra ngoài mỉm cười nói: “Ông Lâm, con còn phải về sửa lại nóc nhà. Chờ thím Lâm khỏe hẳn, con sẽ đến ăn cơm sau.”

Đợi đến khi Tả Ức lấy lại được tinh thần bước ra, Tổ Thanh đã đi mất.

Thấy tình hình con dâu đã ổn định, ông Lâm vui mừng khôn xiết. Ông đang định lấy thuốc lá ra hút thì chợt thấy Tả Ức với vẻ mặt mờ mịt bước ra.

Ông bật cười, gọi: “Lại đây ngồi nói chuyện với ông. Con mỗi năm đều là đến tết mới về, sao năm nay lại về sớm vậy?”

Tả Ức gãi đầu, ngồi xuống ghế gỗ: “Ông Lâm, cái tên họ Tổ đó rốt cuộc có quan hệ gì với chú Tổ?”

Ông Lâm vừa rít một hơi thuốc, vừa thả khói, chậm rãi đáp: “Thằng bé là đồ đệ của chú Tổ con. Năm nào con cũng chỉ về đúng giao thừa, rồi mùng Một đã đi, nên hai đứa không biết nhau cũng phải. Giờ nó là người thủ thôn của thôn chúng ta.”

“Người thủ thôn? Cậu ta sao?” Tả Ức nhướn mày nói.

Sau đó khoanh tay, bật cười chế nhạo: “Sao chú Tổ lại chọn một người như vậy làm đồ đệ chứ?”

“Nó sinh ra là để làm công việc này.” Ông Lâm chỉ khẽ cười, lại rít thêm một hơi thuốc.

Tổ Thanh về đến nhà, liền cầm ngói mới leo lên lợp lại nóc nhà, làm xong cậu leo xuống cầm đòn gánh cùng thùng nước đi vào đường nhỏ bên cạnh nhà.

Cuối con đường nhỏ cạnh nhà có một con sông, nước dưới sông là từ khe núi chảy xuống. Sau Bình Sơn thôn là mấy ngọn núi lớn vắng người, vì vậy nước ở con sông này vừa sạch vừa trong còn mang theo vị ngọt thanh mát, người ở trong thôn đều rất thích lấy nước ở đây về uống và nấu ăn.

Trên đường đi gặp vài người dân trong thôn, bọn họ nhìn thấy Tổ Thanh đều nhiệt tình chào hỏi, chờ lúc Tổ Thanh đi tớ bờ sông, liền nhìn thấy có mấy đứa trẻ đang chơi đùa ở đó.

“Trời sắp tối rồi, mau về nhà đi kẻo muộn.” Tổ Thanh lấy nước xong nhìn thấy bọn trẻ còn đang chạy giỡn, liền kêu một tiếng.

“Dạ, anh Tổ Thanh.” Bọn nhỏ đồng thanh đáp.

Tổ Thanh mỉm cười, gánh nước trở về.

Lúc cậu đến lấy nước là đi xuống dốc nên rất nhẹ nhàng, bây giờ đi về thì phải leo dốc, còn gánh thêm hai thùng nước đầy tràn trên vai nên khi về tới nhà trán Tổ Thanh đã đổ đầy mồ hôi.

Thân thể này của mình vẫn mình vẫn còn rất yếu a.

Đỗ hết nước vào lu, Tổ Thanh lấy nồi đất ra chuẩn bị nấu cơm, cơm được nấu bằng nồi đất ăn rất ngon, khi sư phụ cậu còn sống rất thích ăn cơm nấu bằng loại nồi này, người không thích dùng nồi cơm điện, luôn bảo rằng ăn cơm nấu bằng nồi điện thấy thiếu mất linh hồn.

Củi ở trong nhà cũng không còn nhiều lắm, Tổ Thanh đốt lửa xong liền tính toán ngày mai sẽ lên núi chặt thêm.

Đặt nồi cơm lên bếp, thêm hai thanh củi vào lò, sau đó cầm mấy đồng lẻ sang nhà hàng xóm mua rau.

Nhà kế bên họ Trần, hai vợ chồng đều ngoài sáu mươi. Họ có hai người con trai và cô con gái, hai con trai đang ở trên thị trấn, còn cô con gái đã lấy chồng xa, cả năm mới về một lần.

Ông Trần đang dọn sân, thấy Tổ Thanh đến liền cười nói: “Tổ Thanh tới à, mau vào nhà ngồi.”

“Không cần đâu ông, con đến mua ít rau.” Tổ Thanh cười đáp.

Bà Trần đang ở trong bếp nghe thấy động tĩnh bên ngoài đi ra, vừa bước tới cửa đã nghe ông Trần nói: “Mua cái gì, đều là hàng xóm con muốn ăn gì cứ qua hái."

Tổ Thanh xua tay: "Không được, con chỉ mua thôi, nếu ông không nhận tiền vậy con thà ăn cơm trắng.”

“Đứa nhỏ này, đúng là thật thà.” Bà Trần cười tủm tỉm đưa Tổ Thanh ra sau nhà hái rau, bỏ lại ông trần đứng một mình ngoài sân.

Khi thấy bà cầm mười đồng tiền bước vào, ông Trần tức tối ném chổi xuống trước mặt bà: “Chỉ là mấy cọng rau nhà trồng mà bà còn lại đòi tiền người ta.”

“Tôi đòi bao giờ? Nó tự đưa, tôi có thể từ chối được sao? Ông tưởng làm cỏ không tốn sức, bón phân không mất tiền chắc? Nói kiểu ông thì mấy người bán rau ngoài chợ chắc đem cho hết chứ không cần bán nữa.”

Nói xong, bà liền hừ lạnh một tiếng, không thèm nhìn mặt ông Trần, quay người đi vào trong bếp.

“Bà, bà.” Ông Trần nghe bà nói xong tức nghẹn họng.

Sau khi về nhà Tổ Thanh liền lấy bông bí, mướp, dưa leo và ớt cay Tứ Xuyên đặt lên bệ bếp, sau đó xách một thao nước tới rửa sạch chúng.

Rau quả mùa này đều rất tươi ngon, cơm tối cậu chuẩn bị làm bông bí xào, canh mướp, đưa leo trộn tỏi ớt.

Đừng nhìn cậu gầy như vậy nhưng sức ăn lại rất lớn, chừng ấy món, với người khác thì nhiều, nhưng với cậu chỉ vừa đủ no.