Thím Lâm tính tình vốn hiền lành, lại thường bán rau ở chợ, nên người bà từng gặp và nghe qua giọng nói rất nhiều.
“Đừng nóng vội.” Thím ba Ngô đứng lên, nói: “Hôm qua cháu trai nhà họ Ức mới về, thử tìm nó giúp xem.”
Hai mắt Lâm Thành Bân sáng rỡ: “Đúng, đúng, đúng! Mẹ con đã hôn mê hai ngày nay, chưa từng gặp anh ta, con đi mời người ngay.”
Hắn vừa dứt lời đã vội vàng chạy đi.
“Tổ Thanh, con ngồi xuống đi.” Ông Lâm thấy đã có một tia hy vọng, thở nhẹ rồi nhìn Tổ Thanh: “Hôm con về, ta còn chưa nhìn kỹ. Bây giờ nhìn lại, hình như sức khỏe khá hơn nhiều rồi?”
Lúc Tổ Thanh trở về thôn, cậu đã đi đến từng nhà để chào hỏi.
“Đã khá hơn nhiều.” Cậu cười nhạt, ngồi xuống chiếc ghế trúc cạnh ông Lâm.
“Nhưng vẫn gầy quá.” Thím ba Ngô nhìn bộ quần áo rộng thùng thình trên người cậu, khẽ thở dài: “Nhưng bây giờ đã về rồi, từ từ sẽ tốt lên.”
“Đúng thế.” Ông Lâm gật gù: “Trong nhà còn thiếu gì thì cứ nói, đừng ngại.”
Tổ Thanh mỉm cười: “Ông Lâm đã nói vậy, con nhất định không ngại làm phiền anh Thành Bân đâu.”
Vừa dứt lời, ngoài sân vang lên tiếng xe máy dừng lại. Tiếp đó, Lâm Thành Bân bước vào, theo sau là một người thanh niên cao lớn, đẹp trai đi vào.
Quần áo trên người hắn vừa nhìn đã biết không hề rẻ, gương mặt mang chút mất kiên nhẫn: “Ông Lâm, vẫn nên đưa thím Lâm tới bệnh viện đi.”
Giọng hắn trầm ấm, nghe cực kỳ dễ chịu.
“Sẽ đi bệnh viện, con mau tới đây, giúp ta kêu thím Lâm con vài tiếng, nói nó mau về nhà." Ông Lâm chống gậy đứng dậy, kéo thanh niên đến cạnh giường.
Hắn biết suy nghĩ của người lớn tuổi rất khó thay đổi, trước tiên nghe lời ông ấy trước đã, làm xong, liền đưa người đi bệnh viện ngay chắc cũng chưa muộn.
Thanh niên lại gần giường thím Lâm, cất giọng trong trẻo: “Thím Lâm, mau về nhà đi.”
Bên kia thím Lâm đang lo lắng thì mơ hồ nghe thấy có một nói đang gọi mình về nhà.
Âm thanh ấy thật xa lạ, bà cẩn thận nhìn về phía cổng chợ, đột nhiên phát hiện cổng chợ tối đen bây giờ lại xuất hiện một đường sáng.
Trong lòng vui mừng, đang muốn bước tới, nhưng nhìn xuống hai giỏ rau bên chân, lại do dự không nỡ bỏ.
Thanh niên gọi thêm vài lần, nhưng người trên giường vẫn không có phản ứng, ai nấy đều lo lắng.
Tổ Thanh khẽ hỏi: “Trước khi ngất xỉu, thím Lâm đang làm gì?”
“Bán rau ngoài chợ.” Lâm Thành Bân đáp ngay: "Là tôi đưa bà đi, sau khi đưa mẹ ra chợ tôi liền đi phụ xây nhà, kết quả vừa tới nhà người ta, liền nhận được điện thoại, người đó nói mẹ tôi ngất xỉu trên chợ.“
Thanh niên nghe thấy có người nói chuyện liền quay đầu lại, vừa nhìn thấy Tổ Thanh, hắn nghiến răng: “Phòng quá nhỏ, tôi vừa rồi không nhìn thấy cậu.”
Tổ Thanh khẽ à một tiếng, chỉ vào hắn nói: “Anh nói mình sẽ mua hết rau kêu thím Lâm gánh tới.”
Hắn cau mày, tỏ thái độ khó chịu: “Tuổi còn nhỏ không lo học hành, bắt chước người ta lừa đảo."
“Tả Ức.” Ông Lâm vội nắm chặt tay hắn: “Mau làm theo lời Tổ Thanh đi, coi như ông xin con.”
Tả Ức trợn mắt, không ngờ ông Lâm lại tin tưởng Tổ Thanh đến vậy. Thấy ông thật sự sốt ruột, Lâm Thành Bân cũng rưng rưng sắp khóc, hắn đành hít sâu một hơi, hung hăng liếc Tổ Thanh một cái, rồi lặp lại lời Tổ Thanh nói với thím Lâm: “Thím Lâm, cháu mua hết rau của thím, gánh qua đây đi.”
Thím Lâm vừa nghe thấy có người muốn mua rau của mình, liền mừng rỡ gánh đòn gánh đi về phía ánh sáng. Nhưng càng đi tới, bà liền cảm thấy cả người bắt đầu mất hết sức lực, chóng mặt hoa mắt. Trong mơ hồ, bà lại nghe tiếng con trai và ba chồng.
“Tỉnh rồi! Tỉnh rồi!” Ông Lâm vui mừng nhìn thím Lâm mở mắt. Lâm Thành Bân và thím ba Ngô vội vã chạy đến bên giường.
“Mẹ Thành Bân, bà dọa mọi người sợ chết đi được.” Thím ba Ngô thở phào nói.
“Mẹ!” Thành Bân nắm chặt tay mẹ mình, nước mắt lăn dài: “Mẹ cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
“Ơ… Không phải mẹ đang bán rau ở chợ sao?” Hơi thở của thím Lâm yếu ớt, ngơ ngác nhìn mọi người xung quanh.
“Còn bán rau.” Ông Lâm thở dài: “Con gặp phải tan khí có biết không? Trước khi đi ba đã dặn đi dặn lại, nhà họ Lưu vừa có người mất phải đi đường vòng.”
“Con sai, là con sai.” Thành Bân vội vàng nhận lỗi: “Lúc ấy con sốt ruột đi phụ xây nhà, quên mất lời ông dặn.”
“Con a! Nhanh đưa mẹ con đến bệnh viện, hôn mê lâu như vậy còn không ăn gì phải truyền nước mới được.”
“Vâng, vâng!” Lâm Thành Bân vội vàng cõng mẹ mình đi ra ngoài, trong nhà họ ngoài xe máy còn có một chiếc xe ba bánh có thể dùng đưa bà đi bệnh viện.
Tả Ức ngó sang, thấy Tổ Thanh ngồi nhắm mắt lim dim một bên, hắn bước tới hắng giọng.
Tổ Thanh mở mắt nhìn hắn, nhàn nhạt nói: “Hạt táo hôm qua vẫn chưa đủ sao?”
Mặt Tả Ức tái đi. Hôm qua hắn vừa về tới đầu thôn nhìn thấy Tổ Thanh liền trêu vài câu, không ngờ cậu lại chẳng hiền lành gì, còn liếc hắn nói: “Tôi họ Tổ, Tổ trong tổ tông nhà anh.”
Sau khi mắng xong, còn ném hạt táo vào mặt hắn.
“Cậu còn không biết xấu hổ mà dám nhắc lại.” Tả Ức bực tức ngồi xuống chiếc ghế ông Lâm vừa ngồi, túm cổ áo Tổ Thanh kéo sát lại gần người mình, hạ giọng: “Ông đây còn chưa tính sổ với cậu đâu.”
Tổ Thanh nhìn thẳng vào hắn. Đúng lúc Tả Ức định buông tay, cậu cong môi cười, khẽ nói: “Ông không truy cứu, cháu không cần cảm thấy có lỗi.”
Tả Ức tức nghẹn, lửa giận vừa lắng xuống lại bùng lên.