Chương 9: Trần nhị thẩm bắt Tổ Thanh thề

Tổ Thanh nhìn về phía Tả Ức hỏi: "Anh muốn ăn món gì?"

Tả Ức nói: “Cậu nấu gì tôi ăn đó.”

Hắn cũng không biết nên ăn món gì.

“Vậy cá om dưa chua đi.” Tổ Thanh gật đầu.

“Cậu mới trở về trong nhà có dưa chua sao? Để tôi đi lấy cho một ít, mẹ tôi làm ăn cũng ngon lắm.” Lý Kiến nói xong liền đi vào nhà, không bao lâu liền cầm một túi nhỏ dưa chua ra, không phải hắn keo kiệt, mà trời nóng như vậy cho nhiều Tổ Thanh cũng không ăn hết.

Lý Kiến không muốn lấy tiền cá nhưng Tổ Thanh khẽ nhíu mày, biết rõ tính tình cậu Lý Kiến đành nhận lấy tiền cậu đưa.

Trời còn sớm, cho dù về nhà Tổ Thanh cũng chưa ăn cơm tối được, nghĩ đến ông ngoại ở nhà một mình, Tả Ức liền về nhà mình trước, vừa về tới liền bắt gặp ông ngoại Ức đang lén lấy rượu ra uống.

Nhìn sắc mặt cháu ngoại mình đen thui, ông ngoại Ức ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Nghe nói con đi cùng Tổ Thanh tới nhà họ Văn?”

Chuyện Văn Văn tới tìm Tổ Thanh người trong thôn hầu như đều biết, ông ngoại Ức tự nhiên cũng nghe nói, vậy nên mới biết Tổ Thanh và Tả Ức đi cùng nhau.

Tả Ức giật lại ly rượu trắng trong tay ông ngoại mình, rồi gật đầu nói: “Giống như lời ông từng nói, Tổ Thanh trời sinh là để làm công việc này.”

“Vậy sao?” Ông ngoại Ức đau lòng nhìn chai rượu bị lấy đi, cười trêu hắn: "Lúc trước nhìn người ta không vừa mắt mà, bây giờ là sao đây, đổi cách nhìn?”

Tả Ức không để ý đến ông, đem rượu cất vào phòng mình rồi khóa cửa lại.

Tổ Thanh về đến nhà, liền đem cá bỏ vào lu nước nhỏ, tiếp theo lại lấy cây thang ra, đi ra sân sau sắp xếp lại ngói bên hiên nhà.

Trong lúc đó bà Trần có ghé qua: “Tổ Thanh. Hôm nay buổi tối ăn rau gì? Ông bà tối nay sẽ đi lên thị trấn ăn tiệc mừng thọ một người bạn, con muốn ăn gì nhớ qua hái sớm nha.”

Giọng Tổ Thanh từ phía trên truyền đến: “Con xuống dưới liền đây.”

Cậu đi theo bà Trần ra đất trồng rau tìm chút dưa vàng và hành, trả tiền xong mới vừa đi đến đường nhỏ cạnh nhà ông bà Trần, liền nghe thấy tiếng xe máy đang chạy từ xa đến đây.

Là Lâm Thành Bân cùng với thím Lâm.

“Anh Thành Bân, thím Lâm.” Tổ Thanh nhanh chân bước tới.

Lâm Thành Bân cười kêu cậu đi chậm một chút, sắc mặt của thím Lâm đã khôi phục hoàn toàn, bà xuống xe lấy ra một bọc rau củ đưa cho Tổ Thanh.

“Con vừa trở về trong nhà chắc không có trồng rau quả gì, nhà thím cái khác không có, chỉ có rau củ là nhiều tới ăn không hết:” Thím Lâm nhìn Tổ Thanh cầm bọc rau nói: “Về sau muốn ăn rau gì liền tới nhà thím, đừng đi mua, lãng phí tiền.”

Đều là người cùng thôn, bà rất rõ tính tình của bà Trần.

“Về sau mỗi ngày sáng sớm tôi sẽ đưa rau tới cho cậu.” Lâm Thành Bân giúp đỡ thím Lâm đem rau vào nhà cho Tổ Thanh.

Tổ Thanh nghe hai người nói xong liền từ chối: “Không được sư phụ con ở dưới suối vàng biết được, chắc sẽ đi lên đập con một trận mất.” Nghĩ đến lão già cố chấp lại thích uống rượu kia. Tổ Than cười nói.

“Con đã cứu thím một mạng, chỉ cho con ăn chút rau nhà trồng thôi mà, con còn từ chối là thím sẽ giận đó, sư phụ của con nếu là đánh con, ta liền tới mộ tìm ông ấy nói chuyện. ”

Thím Lâm nói một hơi, liền quyết định xong mọi chuyện.

“Vậy nửa tháng, nhiều hơn con sẽ không nhận.” Tổ Thanh nghĩ nghĩ, trả lời.

“Hai mươi ngày.” Thím Lâm giơ hai ngón tay lên nói.

“Nửa tháng.” Tổ Thanh lắc đầu.

Lâm Thành Bân nhìn hai người trả giá mà buồn cười, đè Tổ Thanh lại: “Liền hai mươi ngày đi, tính tình mẹ tôi rất cứng rắn đã nói là sẽ làm, cho dù cậu nói đến tối bà cũng sẽ không chịu đâu.”

Trên đường về nhà, thím Lâm dặn dò Lâm Thành Bân: "Ngày mai khi đem rau qua cho Tổ Thanh con nhớ phải đi đường nhỏ.”

Bình thường khi đi xe họ sẽ đi đường lớn, mà đường lớn ở phía sau nhà ông bà Trần, nhà Tổ Thanh ở phía trước, nếu đi đường nhỏ tới nhà Tổ Thanh sẽ đi ngang qua cửa nhà họ Trần.

“Con biết rồi.” Lâm Thành Bân nghe bà nói liền hiểu.

Khi Tả Ức tới liền thấy Tổ Thanh đang làm cá, cổng lớn đang mở nên hắn liền đi thẳng vào.

“Cơm đã chín rồi, khoảng nửa tiếng nữa là có thể ăn cơm được rồi.” Tổ Thanh nghe tiếng bước chân, đầu cũng không ngẩng lên liền biết là ai đến, dao trong tay cắt cá vừa nhanh vừa chuẩn, cá được cắt thành từng lát đều nhau.

“Không cần gấp, tôi cũng chưa đói.” Tả Ức nói nói còn quơ quơ cái bình trong tay: "Tôi đem đến cho cậu một hộp trà, để lên bàn trước nha.” Hắn vừa nói vừa đi ra phòng khách.

Tổ Thanh sửng sốt, nhớ tới buổi trưa khi đưa nước bạc hà, chỉ nghĩ là Tả Ức thuận miệng nói, thật sự không ngờ hắn lại đem trà tới thật, con người hắn nhìn có vẻ vừa ngốc lại vừa xấu tính nhưng thật ra cũng không tệ.

Nếu là Tả Ức biết Tổ Thanh nghĩ mình là tên ngốc to xác, thế nào cũng giận bốc khói cho xem.

Dưa chua chính là linh hồn của món cá om cải chua.

Tay nghề làm dưa chua của mẹ Lý Kiến không tệ, hơn nữa trong bọc rau thím Lâm cho lúc nãy có gừng, tỏi và rau thơm cho vào nấu chung, nước canh càng thêm đậm đà.

Lúc Tổ Thanh làm cá, Tả Ức đi dạo trong sân, thật ra sân nhà Tổ Thanh cũng không có gì để ngắm, nhưng hắn không biết nấu cơm không phụ giúp được gì ở đó chỉ vướng chân vướng tay, còn không bằng ở ngoài sân đợi.

Một lúc sau, liền nghe tiếng Tổ Thanh vọng ra từ nhà bếp:" Ăn cơm."

Tả Ức đứng ngoài sân nghe mùi hương thơm phức từ nãy giờ đã đói lắm rồi, nghe tiếng gọi liền nhanh chân đi vào.

Tổ Thanh đặt đĩa cá om cải chua lên giữa bàn, tiếp theo lại bưng lên một dĩa ớt Tứ Xuyên cay đã được chiên qua dầu, cuối cùng là một dĩa rau xào.

Tả Ức nhìn chằm chằm bàn đồ ăn, khóe miệng co rút, chỉ vào dĩa rau xào nói: “Đây là hoa dại cậu hái hồi sáng?”

“Hoa bách hợp dại xào.” Tổ Thanh cười tủm tỉm đem nồi cơm bưng tới đặt trên ghế: “Ăn thử đi, mùi vị không tệ đâu.”

“Có thể ăn sao?” Hỏi xong hắn cảm thấy mình hỏi thật vô nghĩa.

Tổ Thanh ngồi xuống, liền gấp một đũa bách hợp xào bỏ vào miệng, nói: “Ngon lắm đó.”

Đây là món sư phụ cậu khi còn sống rất thích ăn, sư phụ đi rồi, chỉ cần tới mùa hoa bách hợp nở, Tổ Thanh đều sẽ ăn một hai lần.

Thấy Tổ Thanh không giống như là nói giỡn, Tả Ức chậm rãi vươn chiếc đũa, cẩn thận gấp một miếng bỏ vào miệng: “Không tệ.”

Nói rồi liền gấp thêm một đũa nữa. Khi ăn tới món cá hai mắt hắn liền sáng, không nói một lời chỉ có tốc độ gấp thức ăn là nhanh hơn, chờ khi hắn thấy no bỏ đũa xuống, Tổ Thanh đã ăn xong từ lâu đang pha trà lúc nãy hắn đem tới.

Tổ Thanh đem chén trà đặt ở trước mặt Tả Ức nói: "Uống chút trà tiêu thực."

Tả Ức khóe miệng co rút nhìn chén trà trước mặt, đây không phải là chén ăn cơm sao?

Thấy hắn cứ nhìn chén trà thất thần, Tổ Thanh nhấp miệng cười nói: “Không phải khi sáng anh chê chén trà đó khó coi sao?”

Tả Ức: Này càng khó coi a.

Bất quá nghĩ đến chính mình mới vừa ăn một bữa ngon, Tả Ức áp xuống muốn những lời phun tào, lười biếng dựa vào thành ghế: “Tay nghề của cậu không tệ, tự học?”

“Phải.” Tổ Thanh nghĩ đến kiếp trước của mình, vì báo thù cho cha mẹ tiếp cận người kia, cái gì đều đi học, sau khi báo thù tới thế giới này, thù hận đã không còn nhưng những thứ đã học thì vẫn nguyên vẹn.

Thấy cậu không muốn nói, Tả Ức cũng không hỏi lại, ngược lại nói tới chuyện khác: “Tôi từ nhỏ, mỗi năm giao thừa đều sẽ gặp chú Tổ ở nhà ông ngoại, sao chưa bao giờ gặp cậu, dựa theo tính cách của chú Tổ, không thể nào lại để cậu ở nhà một mình khi giao thừa?”

Theo lời ông ngoại Ức nói, ông cùng sư phụ Tổ Thanh là hai lão già cô đơn đáng thương thích rượu, ăn tết ở cùng nhau rất bình thường.

“Tôi và anh giống nhau.” Tổ Thanh trả lời: “Tối giao thừa sẽ về nhà ở cùng ba mẹ, chìu mùng một mới về đây với sư phụ.”

Tả Ức đôi mắt đều trợn tròn: “Cậu có ba mẹ sao?”

Nói xong hắn liền thấy lời mình nói có chút kì cục: “Tôi không có ý đó, ý tôi là sao cậu không ở cùng ba mẹ mình?”

“Anh muốn biết?” Tổ Thanh nhướng mày hỏi.

Tả Ức cảm thấy hình như mình hỏi hơi nhiều, nhưng hắn nhìn Tổ Thanh gầy ốm, lại nhìn căn nhà đơn sơ, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng buồn buồn.

“Thôi đi, chuyện quá khứ không cần nhắc lại.” Tả Ức vỗ vỗ ngực mình nói: “Tốt xấu cậu cũng kêu tôi một tiếng anh, về sau tôi sẽ che chở cho cậu.”

“Anh không đi nữa sao?” Tổ Thanh bưng chén trà lên, uống một ngụm.

Trà này đúng là rất ngon.

Tả Ức nghe vậy sắc mặt cứng đờ, hừ lạnh một tiếng: “Đi cái gì mà đi, tôi chính mình cũng có thể làm nên sự nghiệp, hơn nữa ông ngoại lớn tuổi, mấy năm nay thân thể cũng không tốt.”

Nói tới đây, trong mắt hắn hiện lên vài phần lo lắng.

“Ông ngoại Ức là người có tướng trường thọ, sống thêm mười mấy năm cũng không thành vấn đề.” Tổ Thanh đặt chén trà xuống bàn rồi nói.

*Trường thọ: sống lâu trăm tuổi

Tả Ức hai mắt sáng ngời, nhìn về phía cậu: “Cậu còn biết xem tướng?”

“Biết một chút.” Tổ Thanh gật đầu.

Tả Ức lập tức ngồi nghiêm chỉnh, qua chuyện của nhà họ Văn bây giờ Tả Ức rất tin tưởng vào bản lĩnh của Tổ Thanh, hiện tại nghe được cậu nói ông ngoại mình sẽ sống lâu trăm tuổi, tâm trạng lập tức vui vẻ.

Hắn hỏi: “Tôi thì sao. Là tướng gì?”

Tổ Thanh lắc đầu: “Tôi không biết.”

Tả Ức:???

Tổ Thanh thật sự không biết: “Trên người của anh tràn đầy dương khí, bình thường yêu ma quỷ quái đều sẽ không dám tới gần, nhưng tướng mạo của anh sâu đậm, tôi không nhìn rõ được.”