Văn Văn hít thật sâu một hơi, tiến đến trước mặt Tổ Thanh, vươn tay mình ra.
“Muốn giải Chân gà sát, chất dẫn quan trọng nhất chính máu của con cái hay người thân của người bị nguyền rủa.” Tổ Thanh vừa lấy máu vừa lên tiếng giải thích.
Văn Văn chỉ cảm thấy ngón tay mình tê rần, máu liền rơi xuống chén máu gà, cô mím môi, nhìn Tổ Thanh lấy liên tiếp 6 giọt máu, liền thay đổi một chén máu gà khác rồi lấy tiếp. Tổng lấy 12 giọt máu chia đều cho vào hai chén máu gà.
Tả Ức vừa nhìn Tổ Thanh lấy máu vừa nghĩ: Theo lý thuyết, miệng vết thương trên ngón tay không lớn vậy thì máu sẽ không chảy nhiều và nhanh đến nhanh như vậy mới đúng.
Khi rút tay lại Văn Văn cũng phát hiện tay cô đã không còn chảy máu nữa, kinh ngạc nhìn về phía Tổ Thanh đang cúi đầu cầm chén máu bên kia.
Tổ Thanh dùng bút lông chấm vào chén máu, viết chú văn đầy trên hai tay hai chân ba Văn, những ký tự cổ xưa xa lạ nhìn vô cùng thần bí.
Tổ Thanh chỉ xuống chỗ trống trước bàn thờ, nói: “Đem ông ấy nâng dậy, đặt quỳ gối xuống đây.”
Mấy người đàn ông nhà họ Văn vội vàng làm theo, đem chân ba văn đè mạnh xuống, đặt quỳ gối trước bàn thờ, mùi nến đang cháy trên bàn thờ cùng với mùi tiền giấy bị đốt thành tro tạo một mùi hương thoang thoảng
“Cô đỡ ba mình, dập đầu, cho tới khi ánh nến tắt thì mới được dừng lại.” Tổ Thanh đứng ở một bên lên tiếng.
Văn Văn nhìn ánh nến đang cháy rực rỡ, chắc cũng phải nửa tiếng mới cháy xong?
Khi nhìn đến tình trạng ba mình, Văn Văn liền cắn răng quỳ gối xuống cạnh ba, đỡ cánh tay cứng đơ của ông bắt đầu dập đầu.
“Phải tập trung, không được thất thần.” Tổ Thanh thấy cô phân tâm đỡ thân thể ba Văn, mở miệng nói.
“Văn Văn con ráng nhịn một chút.” Bác cả Văn vội vàng mở miệng.
Văn Văn gật đầu, vẻ mặt thành kính nghiêm trang dập đầu.
Ba Văn dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành thân thể cao lớn, mới đỡ năm phút Văn Văn liền mệt đến đổ mồ hôi đầy đầu, thậm chí tay và eo cũng đau, nhưng cô vẫn là nhớ kỹ lời Tổ Thanh nói, không dám phân tâm nhìn ánh nến đã tắt chưa.
Mãi cho tới khi Văn Văn nghĩ mình sắp không chịu nổi nữa liền nghe Tổ Thanh kêu dừng, mọi người vội vàng tiến lên đỡ cha con hai người đứng dậy.
Văn Văn đã mệt đến tay chân run rẩy, cả người đổ mồ hôi lạnh, vừa được đỡ lên đứng vững liền nhìn về phía cây nến trên bàn thờ nó vẫn cao giống hệt lúc cô quỳ xuống, chỉ khác là ánh nến bây giờ đã tắt rồi .
“Con quỳ bao lâu rồi?” Văn Văn nắm chặt tay bác hai mình, run giọng hỏi.
Bác hai cô vừa nghe liền hiểu, ông nhìn về phía bàn thờ: “Hai mươi phút, Văn Văn, từ nay về sau con nhất định phải nhớ rõ quy củ của nhà chúng ta.”
“Ánh nến tắt, tỏ vẻ tô tiên Văn gia đã tha thứ cho ba cô lần này, nhưng nếu đã làm sai thì phải bồi thường, tới đây ký tên.” Tổ Thanh lấy ra khế ước mình vừa viết bằng máu loãng lúc nãy, kêu Văn Văn ký tên của cô lên đó, Văn Văn nhìn khế ước, trên đó viết là bọn họ biết sai rồi, tiếp theo trong lúc ăn tết mỗi ngày đều sẽ thượng cống, đây là thành ý họ nhận lỗi và hứa mỗi tháng mùng một mười lăm tuyệt đối sẽ không quên nữa.
*Thượng cống: Dâng đồ cúng ( hoa quả, nhan đèn, tiền giấy,...) cho người đã mất.
Bác cả Văn làm theo lời Tổ Thanh nói cầm ngón tay ba Văn chấm vào chén máu loãng rồi ấn lên trên khế ước, sau đó trên khế ước liền xuất hiện một dấu ấn tay màu đỏ.
Tiếp theo Văn Văn đem khế ước ném vào trong chậu than, rõ ràng bên trong chậu than không có lửa, nhưng khi giấy vàng rơi vào lại tự động bốc cháy.
Tuy đang là ban ngày nhưng mọi người thấy vậy vẫn rùng mình một cái.
Đúng lúc này, ba Văn đang nằm trên giường cũng xảy ra biến hóa, tay chân ông từ từ duỗi thẳng ra, tiếp theo các ngón tay ngón chân bị cuộn tròn cũng mở ra trở lại bình thường.
Mà theo động tác của ông chú văn trên tay chân cũng biến mất không thấy, màu da cũng đã trở lại bình thường không còn xanh nữa.
Văn văn thấy vậy liền nhào tới gọi: "Ba."
Ba Văn nghe tiếng kêu của con gái chỉ kịp kêu lên một tiếng, lại tiếp tục ngất đi.
“Không cần lo lắng, chỉ là thân thể hư nhược, cho ông ấy ăn chút cháo, nằm mấy ngày thì sẽ tốt lên thôi.” Tổ Thanh vừa dứt lời, bác năm Văn liền chạy tới quỳ xuống trước mặt cậu kêu cứu: “Tổ Thanh. Xin cậu... Cứu, cứu tôi với.”
Ông bây giờ cực kỳ hối hận, sớm biết vậy hôm đó cho dù mệt như thế nào cũng nên thượng cống xong rồi mới ngủ.
Mấy anh em nhà họ Văn đều nhìn về phía Tổ Thanh.
Tổ Thanh đỡ bác năm Văn đứng dậy: “Chú không phải cố ý quên, nên không cần sợ hãi như vậy, lần sau thượng cống đốt thêm chút tiền giấy, nhan đèn là được.”
Bác cả Văn thở nhẹ ra một hơi, bác năm Văn cũng đỏ mắt nghĩ may mà tổ tiên hiểu lý lẽ.
Nhà Văn Văn có chút lộn xộn, bác cả Văn liền mời Tổ Thanh cùng Tả Ức qua nhà ông nghĩ ngơi, mà ba Văn sau khi ăn cháo xong sắc mặt đã tốt lên rất nhiều.
Lúc ăn cơm ở nhà bác cả Văn, Tả Ức chọc chọc tay Tổ Thanh thấp giọng nói: “Cơm trưa không thể ăn ở nhà cậu rồi, đổi thành buổi tối được không?”
Ăn cơm xong, lại nói chuyện thêm một lúc, Tổ Thanh liền chuẩn bị về nhà, Văn Văn đưa hai người về thôn, lúc bọn họ sắp xuống xe Văn Văn liền vội vàng đưa cho Tổ Thanh một hồng bao, cảm kích nói: "Cảm ơn anh Tổ."
*Hồng bao: Bao thư đỏ, bao lì xì, thường để trả tiền khi mời người khác làm việc hay lì xì mừng tuổi con cháu trong nhà.
Văn gia không phải người của Bình Sơn thôn, mà Tổ Thanh lại là thủ thôn của Bình Sơn thôn, cho nên mời Tổ Thanh làm việc phải trả tiền.
Tổ Thanh mỉm cười nhận lấy.
Sau khi Văn Văn đi, Tả Ức tò mò mà nhìn hồng bao trong tay Tổ Thanh.
“Tò mò?” Tổ Thanh xoay chuyển hồng bao trong tay, nhìn về phía Tả Ức.
Tả Ức gật đầu: “Mời cậu làm việc, cần bao nhiêu tiền?”
Tổ Thanh mở hồng bao ngay trước mặt Tả Ức, bên trong là 1200 đồng, ở nông thôn hồng bao này khá lớn.
Nhưng Tả Ức lại nhíu mày: “Có phải hơi ít không?”
Ở trong mắt hắn, loại tình huống của ba Văn hôm nay, cho dù là đưa đến bệnh viện lớn hoặc là mời một người khác trong huyền môn tới nhất định không phải giá này.
*Huyền môn: Là những người tu luyện đạo thuật, trừ tà bắt ma, siêu độ linh hồn, xem phong thủy...
“Không ít.” Tổ Thanh vừa nói vừa đem tiền nhét trở lại bao thư, rồi bỏ vào túi: “Chú Lục nhà họ Văn làm nghề nông, một năm thu vào nhiều nhất cũng chỉ có một hai vạn, mà Văn Văn vừa mới tốt nghiệp không lâu, mỗi tháng trừ tiền bảo hiểm thì cũng chỉ còn lại khoảng 2000 đồng.”
Có thể trả 1200 đồng cho cậu, là rất có thành ý rồi.
Tả Ức nghe vậy liền nghĩ đến xe Văn Văn đang đi, tuy nói là ô tô nhưng không phải xe chính hãng, còn là second-hand.
Mới vừa ngẩng đầu, liền thấy Tổ Thanh đi về hướng bên phải thôn, hắn sửng sốt, mở miệng nhắc nhở: “Cậu đi ngược rồi.”
Tổ Thanh không quay đầu lại mà vừa đi vừa nói: “Tôi đi mua hai con cá, buổi tối mời anh ăn cơm.”
Vừa lấy được tiền liền đi mua cá cho hắn ăn?
Tả Ức nghĩ tới toàn thân đều thoải mái, vừa đi theo, vừa nghĩ: Cậu ta tuy rằng nói chuyện cứ như có gai, đánh nhau so với chính mình giỏi hơn một chút, còn lại đều rất tốt.
Bình Sơn thôn chỉ có một gia đình là nuôi cá bán, trong nhà có ba người, hai vợ chồng già họ Lý cùng con trai tên là Lý Kiến.
Lý Kiến năm nay 25 tuổi, sau khi tốt nghiệp cấp 2 liền nghĩ học, không phải trong nhà không nuôi nổi mà là hắn không thích học, không muốn đi học nữa.
Hắn học cả một học kỳ còn không viết hết mực của một cây bút, có thể thấy được hắn thực sự không thích học, dạy một học sinh như vậy chắc là giáo viên ở trường cũng rất khổ tâm.
Sau khi nghĩ học Lý Kiến chọn học việc trong một tiệm sửa xe, học nghề ở đó 6 năm, khi ra nghề liền mở một tiệm sửa xe trên thị trấn, nhờ tay nghề không tệ cộng với miệng ngọt nên có được lượng khách ổn định.
Hắn nghĩ đến người trong nhà đều thích ăn cá, liền đem miếng ruộng nhỏ trước cửa nhà làm thành ao cá.
Nhờ vậy người trong thôn muốn ăn cá có thể đến đó mua, vừa nhanh vừa tiện, tới ngày mùa không có thời gian đi chợ đến nhà họ Lý mua hai con cá về làm món mặn cũng rất ngon.
Hôm nay Lý Kiến ở nhà, cửa tiệm bây giờ đã có thêm hai người phụ giúp, cho dù hắn không ra tiệm cũng sẽ không có chuyện gì.
“Tổ Thanh mới tới?” Lý Kiến đang nhổ cỏ dại mọc xung quanh ao cá, nghe thấy tiếng nói chuyện ngẩng đầu lên nhìn, liền thấy hai người Tổ Thanh và Tả Ức đang đi đến.
“Anh Lý Kiến.” Tổ Thanh nhỏ hơn Lý Kiến vài tuổi, từ nhỏ thân thể cậu đã không tốt nên hay bị bắt nạt, khi đó Lý Kiến rất hay đánh mấy đứa trẻ kia để bảo vệ cậu.
Lý Kiến nhìn Tả Ức đi bên cạnh Tổ Thanh, trong mắt hiện lên kinh ngạc: “Đây là bạn của cậu sao?”
“Tôi tên Tả Ức, là người nhà họ Ức.” Tả Ức nghe hắn hỏi liền lên tiếng.
“Nhà họ Ức?” Lý Kiến cẩn thận nghĩ nghĩ, người nhà họ Ức lại họ Tả: “Dì Ức là?”
“Là mẹ tôi.” Tả Ức nói.
Lý Kiến cười nói: “Khó trách tôi cảm thấy quen mắt, cậu rất giống dì Ức.”
Nghe được lời này Tả Ức vui cực kỳ, lúc hắn ở bên kia, ai thấy hắn đều thích nói hắn giống người nọ, làm hắn tức giận thầm mắng những người đó mắt mù.
Hai người nói chuyện một lúc liền thân nhau, tài ăn nói của Tả Ức rất tốt, khi Tổ Thanh bắt xong hai con cá thì hai người đã xưng anh em với nhau rồi.
Lý Kiến vỗ vai Tả Ức nói: “Có thời gian chúng ta cùng uống hai ly.”
“Được, liền tới nhà tôi, nhà tôi còn mấy món nhắm rượu rất không tồi.”
Lúc mới gặp Lý Kiến còn thấy con người Tả Ức lạnh lùng chắc không dễ làm quen, không nghĩ nói chuyện một lúc phát hiện hai người rất hợp tính nhau.
Lý Kiến hỏi: “Có cần gϊếŧ cá không?”
“Không gϊếŧ.” Tổ Thanh lắc đầu, Lý Kiến liền đem cá bỏ vào bọc cho cậu.