Buổi sáng mùa hè mát mẻ.
Mấy hôm nay Tổ Thanh mới trở về thôn, căn nhà đã lâu không có người ở nên bụi bặm tích tụ rất nhiều, cậu phải dọn dẹp lại một lượt.
Phía sau nhà có một mảnh đất nhỏ, khi còn sống sư phụ Tổ Thanh từng trồng rau ở đó. Sau khi ông qua đời, mảnh đất liền bị bỏ hoang, giờ đang đúng mùa rau dền dại tươi tốt nhất. Tổ Thanh hái một ít, làm món rau dền trộn tỏi ăn với cháo, vừa giản dị vừa ngon miệng.
Ăn xong, cậu rửa sạch chén bát rồi chuẩn bị tiếp tục dọn dẹp nhà cửa.
Bên ngoài sân vang lên tiếng trò chuyện của hai người phụ nữ.
“Bệnh viện huyện không nhận, kiểm tra nói không có vấn đề gì, bảo Thành Bân đưa người về. Có lẽ lần trước người ở bệnh viện bị mấy kẻ giả bệnh dọa sợ rồi.”
“Đang khỏe mạnh sao lại đột nhiên hôn mê bất tỉnh? Không phải thành người thực vật đấy chứ?”
“Nhưng mới sáng hôm trước lúc đi bán rau nói chuyện với tôi, nhìn đâu có sao.”
Tiếng bước chân và tiếng nói dần xa, Tổ Thanh tiếp tục mài lưỡi hái, rồi bắt đầu cắt cỏ trong sân.
Cậu định sau khi cắt cỏ xong sẽ đi mua xi măng về vá tường, tiếp đó là dọn lại chuồng heo, còn cả đống việc cần làm đâu.
Sáng hôm nay sương mù đặc biệt dày đặc.
Từ cổng chợ vọng đến tiếng bước chân nặng nề, không bao lâu sau một phụ nữ ngoài bốn mươi gánh đòn gánh đi vào.
Hai đầu đòn gánh treo hai giỏ tre lớn, bên trong là mướp hương và ớt cay Tứ Xuyên, vừa được thím Lâm hái trong ruộng từ sáng sớm.
Năm nay mướp và ớt được mùa, chắc chắn sẽ bán được giá tốt. Nghĩ tới đó, thím Lâm mừng thầm, dừng lại nhìn quanh. Có vẻ bà là người đến sớm nhất, có thể chọn được chỗ bán tốt nhất rồi.
Nhưng ngó trái ngó phải một hồi, bà phát hiện sương mù hôm nay đặc biệt dày, chỉ thấy rõ xung quanh mình khoảng một mét vuông.
Nói đến đèn đường ở chợ, trời vừa mới hé sáng thì liền tắt. Nghĩ đi nghĩ lại, thím Lâm vẫn quyết định ngồi chỗ cũ chính mình hay bán, bà không thích gây chuyện, nếu là đi chỗ khác nói không chừng có thể sẽ cùng người thường ngồi ở đó cãi nhau.
Trong lòng thầm nhớ đến lời con trai hay nói: "Hòa khí sinh tài."
Đặt đòn gánh sang một bên, bà bày giỏ rau rồi ngồi xuống chờ những người khác đến.
Thế nhưng đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng ai, sương mù cũng chẳng tan. Trong chợ chỉ có một mình bà.
Thím Lâm có chút lo lắng, bà lấy điện thoại ra, mở lên xem, màn hình hiện lên 9 giờ.
“9 giờ, sao trời còn tối vậy? Còn không có người.”
Bà nuốt nuốt nước bọt, cầm chặt điện thoại, bây giờ đang mùa hè, đã 9 giờ rồi sao trời còn không sáng?
Đúng lúc ấy, từ cổng chợ vang lên giọng nói quen thuộc: “Mẹ Thành Bân, mau về nhà! Nghe thấy không?”
Thím Lâm bước được hai bước thì khựng lại, nhìn sương mù xung quanh một cái rồi lùi về, lớn tiếng đáp: “Đừng hòng lừa tôi! Tôi sẽ không tin đâu!”
Bà rùng mình nghĩ: ‘Hôm nay mình gặp quỷ rồi.’
Bà vừa hướng về phía giọng nói vừa dậm chân, vừa phun nước miếng… Đây là cách mà người già trong thôn truyền lại dậm chân trấn tà, nước miếng định quỷ.
Làm vậy quỷ ma sẽ sợ mà bỏ đi.
***Định: Đứng yên, không động đậy
“Vẫn chưa tỉnh sao?” Lâm Thành Bân nhìn mẹ nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, lo lắng quay sang ông lão đứng cạnh: “Ông nội, giờ phải làm thế nào?”
Ông Lâm mím môi, chậm rãi nói với người phụ nữ trung niên bên cạnh: “Tiểu Ngô, cô tiếp tục gọi mẹ Thành Bân. Thành Bân, con đi mời Tổ Thanh đến.”
Thành Bân sửng sốt, sau đó vội nói: “Cậu ấy mới về thôn có mấy ngày, liệu có được không?”
“Đi!” Ông Lâm gõ mạnh gậy xuống sàn.
Lúc này, Tổ Thanh đang lợp lại mái ngói trên nóc nhà. Sư phụ cậu mất từ khi cậu còn học năm nhất đại học. Sau tang lễ, mỗi năm đến tết cậu mới trở về đốt nhan, nhà đã lâu không có ai ở, một số viên ngói đã mục nát.
Sau khi nhận được bằng tốt nghiệp, cậu liền trở về thôn.
Lâm Thành Bân phóng xe máy tới nơi, liền thấy một thanh niên gầy gò, khuôn mặt thanh tú, đang từ trên nóc nhà trèo xuống: “Tổ Thanh!”
Tổ Thanh quay đầu lại, mỉm cười lên tiếng: “Anh Thành Bân.”
Gương mặt thanh tú, sắc mặt hơi trắng, thân hình gầy yếu, nhìn thân thể có vẻ không được khỏe mạnh lắm, nhưng ánh mắt cậu rất sáng.
Lâm Thành Bân nói: “Mẹ tôi xảy ra chuyện, ông nội bảo tôi đến mời cậu.”
Trong lòng Thành Bân còn chút nghi ngờ, nhưng không dám cãi lời ông nội mình.
“Được.” Tổ Thanh chỉ gật đầu, không hỏi nhiều, rửa tay sạch liền ngồi lên xe đi cùng Lâm Thành Bân, đều là người cùng thôn nên chưa đầy hai phút đã đến nhà họ Lâm.
Tổ Thanh đi theo Thành Bân vào phòng, chào hỏi ông Lâm và Thím ba Ngô.
Ông Lâm khẽ gật đầu lại.
“Haizz.” Thím ba Ngô ngồi cạnh giường than một tiếng, miệng khát khô đưa tay nhận ly nước Lâm Thành Bân đưa tới, rồi đứng dậy nhường chỗ cho Tổ Thanh.
Tổ Thanh ngồi xuống mép giường, khom lưng nhìn nhìn khí đen đang lượn lờ trên người của thím Lâm, rồi lên tiếng: “Thím Lâm gặp phải tan khí. Người thân thiết gọi sẽ không có tác dụng, thậm chí còn dọa thím ấy sợ hãi hơn. Có thể nói là thím ấy biết giọng nói của ai thì người đó không gọi được.”
Cậu chỉ vào gương mặt đang đổ mồ hôi lạnh của thím Lâm rồi nói tiếp: “Thím ba Ngô gọi đã dọa sợ thím Lâm, nếu còn tiếp tục chỉ sợ chưa được nửa ngày, sẽ có chuyện.”
Tổ Thanh nhớ rõ lúc cậu vừa về thôn, người đầu tiên gặp được là thím Lâm, hai người còn nói chuyện với nhau, chắc chắn thím Lâm nhớ rõ giọng nói của cậu, cho nên cậu cũng không được.
“Vậy giờ phải làm sao?” Mắt Thành Bân đỏ hoe. Ba hắn đã mất từ năm năm trước, giờ trong nhà chỉ còn hắn, mẹ và ông nội.
Hắn đã không có ba rồi bây giờ không thể mất thêm mẹ nữa.
Ông Lâm cũng nóng nảy, ông nắm chặt cây gậy trong tay, nhìn Lâm Thành Bân: “Đi, đi.”
Nhưng biết đi đâu tìm người không quen đây.