Chương 9

Lý Thái Dương giật mình mở mắt ra, nhìn thấy trần nhà ký túc xá đã sắp nhạt phai khỏi ký ức, mắt cậu ngày càng mở to.

Cậu nhớ mình bị va đập mạnh, bên tai vẫn còn vang vọng tiếng kính vỡ loảng xoảng, mùi máu tanh vẫn còn nồng bên chóp mũi, nhưng cơ thể lại không hề cảm thấy đau nhức. Tại sao lại xuất hiện ở ký túc xá trường cấp 3?

Lý Thái Dương chưa kịp hồi thần, một giọng nói sang sảng vang lên:

“Thái Dương, buổi tối cậu ăn gì, tớ đến căn tin trường mua về cho.”

Lý Thái Dương quay đầu nhìn theo giọng nói, Tiêu Lôi đang đứng trước bàn học xếp sách vở. Thấy cậu mãi không trả lời, hắn mới quay đầu nhìn sang giường đối diện, chân mày hơi cau lại:

“Cậu lại định nhịn đói?”

Lý Thái Dương mông lung đưa tay nhéo má mình một cái, ra tay mạnh đến mức tưởng cậu có chứng tự ngược. Cảm giác đau tê tái truyền đến thần kinh não bộ, lúc này cậu mới hoàn toàn chắc chắn mình không phải đang mơ. Cậu vội ngồi dậy kiếm điện thoại, ấn sáng màn hình, quả nhiên…

Ngày 29 tháng 8 năm 2011…

Lý Thái Dương không biết là mình thực sự trùng sinh hay thước phim kéo dài 15 năm kia chỉ là một giấc mơ điềm báo. Mang theo chút bất an và mừng rỡ, cậu ngước mắt nhìn Tiêu Lôi, hắn cũng đang nhìn cậu chằm chằm.

“Tiêu Lôi, chúng ta cùng đến căn tin ăn tối đi.”

“Không phải lúc chiều cậu bảo mệt sao?”

“Khỏe rồi.”

Nói xong, cậu không cho Tiêu Lôi có cơ hội nói gì thêm, chạy tọt vào trong nhà vệ sinh. Bọn họ ở ký túc xá hai giường, chỉ có cậu và Tiêu Lôi. Nhớ kiếp trước, từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, cậu và Tiêu Lôi gần như không còn gặp lại nhau nữa, cậu cũng không đặc biệt theo dõi nên hoàn toàn không biết sau này hắn thế nào.

Mối quan hệ giữa cậu và Tiêu Lôi khá hòa thuận nhưng cũng không quá thân thiết. Bởi vì cố chấp với Hạ Chi Phong nên cậu vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với người khác, ở trường gần như không có một người bạn thân thật sự nào.

Lý Thái Dương soi mình trong gương, đột nhiên bật cười, trong thân xác cậu trai 16 tuổi là tâm hồn của một ông chú hơn ba mươi, cho nên dường như mọi thứ đều trở nên dễ chấp nhận và buông bỏ một cách lạ kỳ.

Cốc cốc!

“Thái Dương, cậu xong chưa? Đi ăn tối thôi.”

“Xong ngay đây!”

Lý Thái Dương rửa mặt, thở hắt ra một hơi, lẩm bẩm: “Lần này phải sống thật rực rỡ mới được!”

Còn một tuần nữa là khai giảng năm học mới, đây là trường trung học kết hợp cấp 2 và cấp 3, cho nên từ lớp 9 lên lớp 10 không có biến động gì lớn.

Vì sống ở nhà không thoải mái nên Lý Thái Dương đã chuyển vào ở ký túc xá từ năm lớp 8, thi thoảng về nhà nhận sinh hoạt phí, quan trọng hơn là sang nhà hàng xóm tìm Hạ Chi Phong chơi. Quỹ đạo cuộc sống của cậu luôn lặp đi lặp lại như vậy cho đến hết cấp 3.

Khi cậu ra khỏi nhà vệ sinh, Tiêu Lôi đã xỏ giày, đứng đợi cậu trước cửa. Lúc này cậu mới chợt nhận ra, dường như bất kể là đi học hay đi ăn, Tiêu Lôi luôn sẵn sàng đợi cậu, thậm chí chưa một lần cau có than thở gì về cậu.

Lý Thái Dương cầm điện thoại, mỉm cười đi đến xỏ giày, thuận miệng nói:

“Tiêu Lôi, ăn xong chúng ta đi dạo đi, dạo bộ tiêu cơm rồi về!”

“Được!”

Đã hơn 10 năm không quay về trường, cậu muốn ôn lại cảnh xưa một chút, tiện thể kéo gần quan hệ với Tiêu Lôi. Cấp 3 của cậu chẳng có người bạn thân nào ngoài Hạ Chi Phong, nhưng trước đây cậu thậm chí còn chẳng xem cậu ta là bạn thân, việc cố tỏ ra thoải mái vui vẻ để tiếp cận crush vô cùng mệt mỏi. Lý Thái Dương bây giờ đã sớm không còn tình cảm với Hạ Chi Phong nữa, cho nên làm bạn thân đúng nghĩa với cậu ta cũng là một chuyện tốt.

Không yêu, không tỏ tình, mãi mãi là bạn thân.