Thế là Lộ Dữ chỉ còn cách rơi nước mắt đi học tiếng Sodoko.
Ngữ pháp nghe không hiểu, từ vựng không thuộc nổi, lúc đọc theo thì đầu óc lúc nào cũng bay đi đâu mất.
Vừa cố gắng phát âm mấy âm lưỡi to, Lộ Dữ vừa mơ tưởng có thể rút được từ trình mô phỏng NPC một công cụ thông thạo tiếng Sodoko.
Như vậy cô sẽ có thể lãng phí nhiều thời gian hơn cho việc chính, chẳng hạn như quan sát nam chính và nữ phụ.
Trong đầu Lộ Dữ toàn là chuyện nhặt rác. Giờ giải lao, cô đi loanh quanh khắp lớp học và hành lang, còn cẩn thận mò thử mấy khe hở dưới bục giảng, và cô thật sự mò ra được một đồng lan tác. Cuối cùng, cô tìm thấy một lon nước ngọt lấp lánh trong thùng rác ở cửa sau lớp học.
Trình mô phỏng NPC: [Nhận được nước ngọt uống dở còn một nửa x1.]
Lộ Dữ không kịp ghê tởm, trực tiếp chuyển lon nước thành 5 đồng vàng.
Tuy ngoài đời đều là rác, nhưng tỷ giá đổi sang vàng lại cao đến bất ngờ, Lộ Dữ vui vẻ hẳn lên, tâm trạng khi vào lớp cũng bình thản hơn nhiều.
Giáo sư tiếng Sodoko không rõ tuổi tác, từ giọng nói mơ hồ đến nét phấn run rẩy trên bảng đều khiến người ta buồn ngủ. Ông cũng không quản sinh viên mấy, điểm trung bình học kỳ trước là A-, quả thực là công cụ cày điểm lợi hại cho sinh viên khoa Văn.
Đến trước khi tan học tiết thứ hai, ông mới nói một câu: "Hai tuần trước trợ giảng của các em bị thương... hôm nay cậu ấy sẽ tới phát bài tập cho các em..."
Dưới lớp vang lên từng đợt xôn xao, mọi người đều bàn tán về vị trợ giảng đột nhiên xuất hiện. Một dáng người cao lớn từ ngoài cửa bước vào.
Người đến có mái tóc ngắn màu vàng nâu, da rám nắng màu lúa mì, vai rộng eo hẹp, cao đến một mét chín, lúc bước qua cửa trông như sắp bật tung cả khung cửa.
Trong lớp im lặng vài giây, sau đó vang lên những tiếng hít vào khe khẽ.
Dù là vóc dáng hay gương mặt, chàng trai ấy đều giống như bức tượng cổ điển có tỷ lệ hoàn hảo nhất do nghệ sĩ điêu khắc tạo ra. Ngũ quan sâu sắc, nụ cười trên mặt cũng vô cùng thân thiện.
Điểm thiếu sót duy nhất là cánh tay trái của người đó bó bột, nhưng sự không hoàn hảo này lại khiến anh thêm phần mong manh khiến người khác thót tim.
Cánh tay còn lành lặn của chàng trai kẹp một xấp giấy, vừa vào cửa đã dùng tiếng Miện Lan lưu loát để tự giới thiệu: "Tên tôi là Evyen Calderon, hiện là sinh viên năm ba Học viện Kỹ thuật. Học kỳ này tôi đảm nhiệm vị trí trợ giảng tiếng Sodoko của các bạn. Để thuận tiện, mọi người có thể gọi tôi theo tên Miện Lan là Trịnh Du."
Lại là một người mang hào quang.