Chương 20

Buổi chiều, môn học của Lộ Dữ là tiếng Sodoko. Còn chuyện vì sao một sinh viên chuyên ngành ngôn ngữ Miện Lan lại chọn học thêm tiếng Sodoko thì phải quay lại từ năm ngoái, khi cô vừa mới nhập học.

Khi đó, ngày nào Lộ Dữ cũng lo lắng vì tiền trong túi cứ không cánh mà bay. Cô nghe một đàn anh nói rằng, do trường Bellhaven coi trọng sự phát triển đa dạng của sinh viên, các hoạt động ngoại khóa có thể quy đổi thành 10 tín chỉ, cũng tương đương với 20.000 lan tác.

Lộ Dữ lập tức hào hứng chuẩn bị chọn một câu lạc bộ trong số rất nhiều câu lạc bộ của trường.

Những câu lạc bộ như diễn kịch, hùng biện, cần phải thường xuyên nói chuyện trước đám đông, lập tức bị cô loại bỏ. Lộ Dữ vốn đã khó gây ấn tượng với người khác, lại còn rất dễ lộ vẻ run rẩy trước đông người, cứ mở miệng là nói lắp.

Các câu lạc bộ thể thao như khúc côn cầu, bóng đá cũng bị loại nốt. Là một kẻ đứt dây thần kinh vận động, Lộ Dữ không muốn mạo hiểm nguy cơ gãy xương, càng không muốn chịu khổ vì những màn thi đấu tập thể.

Còn những câu lạc bộ như nhϊếp ảnh, làm phim, khởi nghiệp, cần đốt tiền, thì cô lại càng không thèm cân nhắc.

Sau một hồi suy nghĩ kỹ càng, Lộ Dữ chọn một câu lạc bộ trông có vẻ tuyệt đối an toàn - Câu lạc bộ Nghiên cứu Văn hóa Sodoko. Nghe tên đã thấy bình thường, rất hợp với thuộc tính của cô.

Lộ Dữ đương nhiên đã đọc không ít tiểu thuyết Sodoko, cũng xem vài bộ phim Sodoko, cô tự tin rằng vào câu lạc bộ này thì tha hồ lười biếng.

Kết quả vừa gia nhập cô đã ngây người. Một nửa thành viên trong đó là du học sinh các nước, trưởng câu lạc bộ lại chủ trương văn hóa Sodoko nguyên bản, cho nên mọi hoạt động của câu lạc bộ đều phải giao tiếp bằng tiếng Sodoko, toàn bộ sách vở và tư liệu phim ảnh trong câu lạc bộ không có lấy một câu dịch.

Có lẽ với người bản địa Behring thì đây không phải chuyện khó, dù sao từ tiểu học họ đã xem tiếng Sodoko là ngoại ngữ thứ hai.

Nhưng Lộ Dữ vốn chưa từng nghiêm túc học ngoại ngữ, đã trải qua một học kỳ cực kỳ gian nan trong đủ loại hoạt động như đọc sách, tranh luận bằng tiếng Sodoko, hay phỏng vấn đường phố tại các khu người Sodoko sinh sống.

Với nguyên tắc sống qua ngày để tiết kiệm tiền, hoạt động câu lạc bộ có thể tránh thì cô tránh, triệt để làm một người tàng hình.

Hết một học kỳ, Lộ Dữ không kiếm nổi một tín chỉ. Câu lạc bộ Nghiên cứu Văn hóa Sodoko vốn đã là câu lạc bộ nhàn nhã nhất ở Bellhaven. So với những câu lạc bộ khác suốt ngày cuốn vào các cuộc thi quốc tế, câu lạc bộ có không ít sinh viên quốc tế này lại Phật hệ đến ngoài dự đoán.