Trong lòng cô vẫn đang càm ràm nhà phát triển ứng dụng, cảm giác cứ như trò đùa quái đản của một tên biếи ŧɦái ấy, hoặc một thí nghiệm xã hội nào đó.
Gắn virus vào điện thoại cô, tự động cài đặt app, chiếm quyền camera, vì thế mới có thể ẩn mình trước người khác khi cô dùng app.
70 lan tác là mồi nhử để cô không gỡ ứng dụng. Còn những món mở được từ rương chẳng có giá trị gì cả. Nhà phát triển đó nhất định là người quen cô ngoài đời, và biết cả địa chỉ của cô.
Lộ Dữ tự giễu, suýt chút nữa đã tin trình mô phỏng NPC này thật sự thay đổi cuộc sống mình. Chẳng lẽ chỉ cần lẩm nhẩm "ẩn thân" là có thể tàng hình à?
Hàng ghế của phòng học môn Lịch sử văn học hiện đại đã chật kín người. Lộ Dữ ngồi vào hàng ghế cuối. Giáo sư đã đến, vừa dứt chuông báo là bắt đầu điểm danh.
Mỗi cái tên, bà đều ngẩng đầu lên nhìn để xác nhận không có ai điểm danh thay.
Đến lượt Lộ Dữ, cô giơ tay đáp "Có!", nhưng nghe theo hướng phát ra âm thanh, sắc mặt giáo sư lại sa sầm xuống.
"Lộ Dữ đâu?"
"Có ạ!"
"Ai điểm danh thay đó hả!"
Lộ Dữ giơ tay mãi mà giáo sư như không thấy, lại còn đảo mắt nhìn quanh, nghi ngờ có người đang đùa giỡn.
Trong lớp bàn tán xì xào, nhiều người tìm kiếm nguồn âm thanh nhưng không một ánh mắt nào rơi vào cô, kể cả hai bạn học nam ngồi ngay phía trước cô.
"Mình đang ngồi đây mà."
Lộ Dữ thì thầm.
Hai cậu bạn đó quay đầu nhìn lại, mặt lập tức biến sắc, quay ngoắt lại ngồi thẳng đơ.
Lộ Dữ bỗng nhận ra điều gì đó. Cô đứng dậy, vẫn không ai chú ý đến cô. Sự hỗn loạn chỉ kéo dài một lúc rồi giáo sư tiếp tục điểm danh.
Cô phát hiện xung quanh mình đang tỏa ra ánh sáng xanh nhàn nhạt, trước đó dưới ánh đèn mạnh không rõ, giờ ngồi hàng ghế cuối ít sáng hơn nên dễ thấy hơn.
Cô đứng dậy, đi thẳng lên bục giảng, vẫy tay trước mặt giáo sư, làm mặt xấu, đối phương hoàn toàn không phản ứng.
Cô đã tàng hình.
Kỹ năng là thật. Bạn cùng tuổi có thể đùa giỡn, nhưng giáo sư Văn thì không, nếu thấy cô làm vậy, chắc chắn sẽ mắng cô thậm tệ rồi đuổi khỏi lớp.
Một lượng thông tin như bùng nổ trong đầu Lộ Dữ, cô có siêu năng lực rồi, dù không mạnh cho lắm, và phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ xem có thể làm gì mờ ám không.
Sự kinh ngạc còn lấn át cả nỗi lo bị ghi sổ trốn học. Lộ Dữ vội vã chạy về ký túc xá, lôi thùng đồ trong góc ra, bỏ kềm cắt móng vào túi, đeo kẹp tóc lên.