Editor: Poo_chan
Ngàn tính vạn tính.
Tôi không nghĩ đến Chu Nhiễm sẽ không cho tôi từ chức.
Anh ta nói: “Mấy ngày nay để cô phải tìm Bạch Nguyệt không ngừng, cô vất vả rồi. Đều do tôi xem thường mị lực của bản thân bấy lâu nay, không quan tâm đến cảm nhận của cấp dưới, là tôi không đúng.”
Mới nghe thôi đã thấy.
Không biết người này mặt dày đến nhường nào mới nói ra được mấy lời này.
Tôi nhanh chóng lắc đầu: “Trời đất làm chứng, tôi thật sự không hề có bất kỳ suy nghĩ sai trái gì với ngài.”
“Vậy cô càng không có lý do rời khỏi công ty.”
Tôi mặt mày ủ ê, không hiểu tại sao Chu Nhiễm nhất quyết phải giữ tôi lại bên người.
Chỉ thấy Chu Nhiễm đưa tay ra sau lưng, hùng hồn nói: “Chỉ có cô tìm cô ấy nhanh nhất.”
Tôi: ?
Như thế cũng gọi là ưu điểm à!
Từ lúc tôi nói cho Chu Nhiễm biết thiếu phu nhân ở đâu đã qua 3 ngày.
Anh ta vẫn chậm chạp không làm gì.
Mỗi ngày vẫn giải quyết công việc đúng giờ, làm thư ký như tôi cũng phải thức đêm tăng ca theo.
Giống như sợ tôi chạy hay sao, bây giờ Chu Nhiễm đi đâu cũng đưa tôi theo.
Làm tôi muốn từ chức không được.
Muốn chạy không xong.
Vì lý do này, tôi thấy phải tìm được Bạch Nguyệt về.
Chỉ khi hai người họ tiếp tục yêu hận tình thù, tôi mới có thể tìm được cơ hội trốn đi.
Vậy nên tôi nhắc nhở Chu Nhiễm: “Thiếu gia, hay tôi đón thiếu phu nhân về?”
Chu Nhiễm cau mày: “Cô sốt ruột?”
Hỏi làm tôi ngơ luôn.
Vợ anh.
Hỏi tôi sốt ruột hay không là ý gì!?
Kết quả là Chu Nhiễm nhướng mày, biểu cảm nhìn tôi sung sướиɠ: “Không phải tôi không có ý định kia, sao cô phải quan tâm đến chuyện gia đình tôi như thế.”
Anh ta hùng hồn nói ra ba chữ “chuyện gia đình”.
Tôi cười gượng: “Không gấp, không gấp, để thiếu phu nhân nghỉ phép ở ngoài mấy ngày cũng tốt.”
Kết quả không ngờ.
Chu Nhiễm không lo lắng đi tìm Bạch Nguyệt, Bạch Nguyệt lại tự mình quay về.
Chúng tôi đang mở họp.
Cửa phòng đột nhiên bị một chân đá văng ra.
Bạch Nguyệt mặc một chiếc váy liền thân, hai mắt rưng rưng nước mắt.
Cô ta lớn lên cực kỳ xinh đẹp, vòng eo nhỏ đến mức có thể ôm trọn bằng một tay.
Suy nghĩ đầu tiên khi tôi thấy cô ta chính là: Gầy như thế sao có thể một lần sinh bảy đứa, thật thái quá.
Sau đó liền nghe thấy Bạch Nguyệt gào thét với Chu Nhiễm: “Chẳng lẽ tôi ở trong lòng anh còn không quan trọng bằng công việc?”
Vô nghĩa.
Tình yêu đi so sánh với tiền, không đáng để so!
Ở đây không ai dám hé răng.
Trưởng nhóm Cao và mọi người đồng thời nhìn về hướng cửa, tò mò xem náo nhiệt.