Nhận ra sự kinh ngạc của Lâm Nhiễm, ngay cả A Kiệt bên cạnh cũng ghé sát lại, tò mò liếc nhìn màn hình.
“Ồ, cục đen thui này ở đâu ra thế? Nhóc Lâm.”
“Khụ, game nhỏ đang chơi thôi.”
Bị nhìn thấy màn hình game, Lâm Nhiễm có hơi ngượng ngùng.
May mà A Kiệt cũng không nhìn chằm chằm mãi, cảm thán một câu rồi lại chuyên tâm chạy đi gọi điện thoại, hò hét anh em sáng mai đến giúp chuyển đào.
Lâm Nhiễm cũng không màng đến việc liệu có kích động nhóc con, khiến lòng cảnh giác tăng vọt làm nhiệm vụ thất bại hay không, cậu vội vàng điều khiển giao diện game, tiến lên đỡ cái vỏ quả bị ngã lật úp dậy.
Quả nhiên, game thông báo, chậu sữa trong vỏ quả đều là sữa để qua đêm tích lại từ mấy ngày trước, đã hơi biến chất rồi.
Lâm Nhiễm đau lòng đến nỗi không kịp nói gì, liền phát hiện nhóc con bị vỏ quả đè lên, giờ phút này sau khi vỏ quả được lấy đi lại vẫn co rúm tại chỗ, không động đậy.
Lòng cảnh giác cũng theo đó mà tăng vọt lên.
[Lòng cảnh giác +10.]
[Lòng cảnh giác +10.]
...
[Xin chú ý, lòng cảnh giác của nhóc con đã đạt đến mức nguy hiểm, sắp rơi vào trạng thái dị biến, người chơi xin hãy chú ý!]
Thế nhưng, ngay trước khi lòng cảnh giác chạm nóc, Lâm Nhiễm đã trực tiếp không hề nghĩ ngợi mà chọn tương tác duy nhất đã được mở khóa: "Nhấc lên".
Cậu hoàn toàn không để tâm đến chỗ chậu sữa đã chua lòm kia làm ướt cả lông tơ, cứ thế nhấc bổng nhóc con lên.
Kết quả là sau khi nhấc nhóc con lên mới phát hiện, đôi mắt to tròn xoe vậy mà lại đang lặng lẽ rơi lệ vì đau.
Đây là cảm thấy mình sắp bị bắt đi nên khóc nhè sao?
Lâm Nhiễm nhìn mà bị sự đáng yêu này làm cho mềm nhũn cả tim.
Game này làm cũng thật quá đi mất.
“Ôi không khóc nè không khóc nè~ Có phải ban nãy ngã đập đau đầu không?”
“Giá mà có thể ôm vào lòng vỗ về thì tốt rồi...”
Chỉ tiếc là độ thiện cảm vẫn chưa đủ.
Có điều, điều khiến Lâm Nhiễm thở phào nhẹ nhõm là, kể từ lúc được nhấc lên, lòng cảnh giác vậy mà lại ngừng tăng một cách kỳ diệu, cũng không biết là vì nguyên nhân gì.
Hơn nữa, vì đã xảy ra sự kiện đặc biệt, game đã bật ra một tùy chọn mới chưa từng thấy: "Tắm rửa".
Về điều này, Lâm Nhiễm đương nhiên là không do dự.
“Tắm rửa nha~ Con có sợ nước không?”
Cậu khẽ hỏi nhóc con đang không chịu ngẩng đầu, đợi mấy giây xác nhận nhóc con không có động tác giãy giụa, Lâm Nhiễm liền thử cẩn thận nâng cục bông nhỏ di chuyển đến bờ suối.
Dù sao thì, nếu không từ chối, vậy nghĩa là đồng ý rồi?
Vốn còn lo lắng không biết có gây ra phản ứng stress như lúc tắm cho mèo không, không ngờ nhóc con sau khi dính nước vẫn yên tĩnh một cách lạ thường.
Mà lúc này Lâm Nhiễm mới phát hiện, tình trạng trên người nhóc con còn nghiêm trọng hơn cả cậu tưởng tượng.
Không chỉ bò đầy bọ chét, mà thậm chí cánh bên trái còn bị cắn mất một mảng lớn.
Có thể nói là nhìn mà khiến người nỗi da gà.
Cái thẻ kỳ ngộ nhóc con trong game này, rốt cuộc là rút nhóc con từ đâu ra vậy?
Hay là lúc nhóc con được tạo ra, đã mặc định có vết thương như thế này?
Lâm Nhiễm không nhịn được mà nhíu mày suy tư, bởi vì trông như thế này giống hệt tình trạng bị bỏ rơi ngoài tự nhiên.
Chỉ là hiện tại cũng không có cách nào tìm hiểu thêm.
Cứ cảm thấy game này càng lúc càng bí ẩn.
Mà số xu vàng dư ra mấy ngày nay tiết kiệm được có thể đổi lấy một bộ dụng cụ tắm rửa, Lâm Nhiễm liền trực tiếp đổi ngay.
[Đổi vật phẩm: Một bộ dụng cụ tắm rửa chăm sóc.]