Mặt có đẹp đến đâu, mà xui xẻo đến mức này cũng thảm thật, lập tức khiến vô số kẻ mê đắm nhan sắc ở Đại học S phải thổn thức không thôi.
May mà tâm lý của bản thân Lâm Nhiễm ngược lại lại vô cùng bình thản.
Có tiền hay không có tiền thì chẳng phải cũng đều sống như nhau cả sao?
Hoạt động giải trí có thể đếm trên đầu ngón tay, chính là chơi vài game nuôi thú bông không cần nạp tiền.
Ví dụ như tựa game "Ma Giới" mà cậu đang chơi gần đây.
Đó là một app tự động đi kèm trong điện thoại, phong cách đồ họa là tông màu tối tăm kỳ dị, thế nhưng trớ trêu thay, trên biểu tượng trang bìa lại là một đống cục bông, lập tức khiến Lâm Nhiễm dừng ngay động tác nhấn gỡ cài đặt.
Sau khi cẩn thận xác nhận bên trong game này quả thực không có mục nạp tiền, Lâm Nhiễm liền dứt khoát hễ rảnh là lại mở ra, làm nhiệm vụ làm công hàng ngày ở căn nhà khởi đầu để tích góp xu vàng.
Tích đủ 500 xu là có thể rút được một tấm thẻ kỳ ngộ bông xù cấp thấp nhất.
Sau mấy ngày trời tích lũy làm nhiệm vụ hàng ngày, giờ đây 500 xu vàng đang nằm ngay ngắn trong ví game của Lâm Nhiễm.
Nhớ đến đống cục bông kia, tâm trạng Lâm Nhiễm cũng hiếm khi có chút chờ mong.
Sẽ là nhóc nào trong số đó đây?
Cùng với việc thẻ kỳ ngộ được đổi và kích hoạt thành công, một vầng sáng đỏ đen khổng lồ đột ngột bừng lên trên màn hình.
Giây tiếp theo, điện thoại cũng theo đó mà rung lên điên cuồng, khiến Lâm Nhiễm giật nảy mình, vội nắm chặt điện thoại.
Sau khi ánh sáng đỏ đen mờ dần, một cục bông tròn xoe đen tuyền chưa từng thấy bất thình lình rơi xuống giữa màn hình.
Trông như một chiếc bánh mochi phủ đầy vụn dừa đen, "Chíp" một tiếng hoảng hốt, rồi mềm oặt lăn một vòng, ngã phịch xuống bãi cỏ.
Chỉ cần nghe hiệu ứng âm thanh xuất hiện này qua tai nghe, nội tâm Lâm Nhiễm đã có cảm giác bị sự đáng yêu bắn trúng một cách kỳ lạ.
Khiến người ta bất giác nảy sinh xúc động muốn tóm lấy vò vò, bắt đóa bồ công anh nhỏ màu đen này phải kêu thêm vài tiếng nữa.
Mặc dù ý nghĩ này đúng là có hơi tà ác.
Lặng lẽ tự lên án mình, Lâm Nhiễm theo bản năng đưa tay ra định vuốt ve, kết quả là giây tiếp theo, đầu ngón tay đã bị màn hình lạnh lẽo "cạch" một tiếng chặn lại.
“... Quên mất đây là game rồi, hình ảnh thật sự quá sống động.”
Điều này khiến Lâm Nhiễm lập tức bừng tỉnh, nhận ra đây chỉ là một trò chơi.
Cho dù hiệu ứng động có được làm mượt mà, trôi chảy, sống động đến đâu, thì cậu và các cục bông trong game cũng bị ngăn cách bởi một màn hình.
Tiếc thật.
Chẳng ngờ, trò chơi này dường như đã nhận ra suy nghĩ của Lâm Nhiễm, giây tiếp theo liền bật ra một thông báo game mới nhất.
[Chúc mừng người chơi, đạt được thành tựu rút nhóc con đầu tiên "Tân binh bắt đầu"!]
[Độ khám phá game hiện tại là 0.1%, các nhóc con vẫn chưa thể nhìn thấy sự tồn tại của bạn, bạn cũng tạm thời không thể chạm vào các nhóc con.]
[Nhiều chức năng tương tác hơn đang chờ được mở khóa, mong người chơi hãy kiên nhẫn khám phá.]
Xem ý này, là có thể tương tác nhiều hơn, thậm chí còn sờ được phải không?
Mặc dù Lâm Nhiễm không tài nào hiểu nổi một trò chơi trên điện thoại rốt cuộc làm thế nào để mình có thể sờ được cảm giác mềm mại của các nhóc con, nhưng ít nhất thì nghe cũng thật sự quá hấp dẫn.
Game này dung lượng không lớn, mà nhà sản xuất lại khá biết "vẽ bánh*".
(*Vẽ ra tương lai hấp dẫn để mọi người mong chờ, tin vào. Giống mấy khứa đa cấp á.)
Ngay lúc Lâm Nhiễm đang mải suy tư về thông báo của game, nhóc con ở giữa màn hình dường như cũng dần dần hoàn hồn.
Nó lảo đảo nghiêng ngả, miễn cưỡng giũ giũ bộ lông đen tuyền toàn thân, rồi mới từ từ mở ra đôi mắt to tròn long lanh, lập tức đối diện với Lâm Nhiễm ở trước màn hình điện thoại.
Đôi mắt của nhóc con vừa tròn vừa ẩm ướt, con ngươi gần như là màu đen, vòng mống mắt bên ngoài lại là màu mã não đỏ vô cùng xinh đẹp.
Giống hệt cục than đen nhỏ mắt to trong phim của Miyazaki.

Thật sự không dám tưởng tượng cái cảm giác nâng một cục nặng trĩu, mềm oặt, ấm áp trong lòng bàn tay sẽ khoan khoái đến mức nào.
“Chíp!”
Chỉ có điều Lâm Nhiễm còn chưa kịp nhấn vào nút tương tác, thì một chuyện không thể ngờ tới đã xảy ra.