Chương 5: Gà Ngơ

Không khí trong lành bao vây lấy cậu, gỡ xuống chiếc mặt nạ bảo hộ, cậu hít vào một hơi thật sâu. Thu dọn lại công cụ rồi cẩn thận bò ra cửa động, Georgia bưng cục đá lấp lại chỗ cũ, cậu nhìn về bãi đá phía xa, bên trong nơi được hàng rào gai thép bao vây thấp thoáng đám người tuần tra, cậu xoay người chạy theo hướng ngược lại.

“Cảnh báo! Cảnh báo! Có người đột nhập! Có người đột nhập! Cảnh báo!”

Một tiếng nổ kim loại đột nhiên vang lên đầy chói tai, đèn xung quanh bãi đá được bật lên hết, Georgia dừng bước chân, kinh hãi nhìn lại phía sau.

Sao lại như vậy? Âm thanh vừa nãy từ đâu chui ra? Tại sao tất cả đèn xung quanh bãi đá lại được bật lên, chẳng lẽ là đám người xấu đã phát hiện cậu bỏ trốn nên mới chạy tới bắt cậu sao?

Còn chưa đợi cậu nghĩ ra nguyên do, không khí trước mắt bỗng vặn vẹo, một chiếc cơ giáp màu đen và ba chiếc cơ giáp màu xám xuất hiện từ hư không dừng ngay trước mặt cậu, chặn hoàn toàn đường lui.

Đồng tử cậu co rút lại, lui về phía sau vài bước rồi ngửa đầu nhìn người sắt khổng lồ đột nhiên xuất hiện, sợ tới mức tim như ngừng đập, cậu lấy thành tích hạng A mỗi năm ra thề, thứ sinh vật này tuyệt đối không phải là sản phẩm tới từ đại lục ma pháp.

Ngôn ngữ xa lạ, máy móc kỳ quái, khoáng vật chưa từng xuất hiện… Ngay giây phút bị nỗi sợ kí©h thí©ɧ, những thứ kỳ cục cậu gặp trong nửa tháng qua đều ùa ra khỏi tâm trí, va chạm trong đầu cậu hồi lâu rồi hóa thành một hàng chữ siêu to — mẹ ơi, xuân này con không về, nơi này kỳ cục quá mẹ ơi.

Bên trong cơ giáp đen, Phàm Hướng Nam chợt dừng tay, nhìn về phía màn hình máy quét.

Chử Dung ngồi ở vị trí phó lái thấy hắn tạm dừng, tắt máy quang não trong tay, nghiêng đầu nhìn lại.

"Làm sao vậy?”

“Trưởng quan.” Phàm Hướng Nam chỉ tay vào giữa màn hình, hơi nhăn mày lại.

“Có người, hình như là một đứa bé.”

Chứ Dung nhìn theo hướng hắn chỉ liền thấy trên màn hình là một cậu thiếu niên mặc quần áo rách, vừa nhỏ yếu vừa chật vật ngửa đầu nhìn về phía họ, đôi mắt mở to lộ ra vẻ giật mình và sợ hãi, hai cánh tay ôm chặt nhau tạo thành một tư thế phòng bị.

Mặt mũi cậu nhóc lấm lem, mái tóc xõa rối trông khá buồn cười, lại phối thêm cái cơ thể nhỏ gầy kia… Ừ, giống y như một con Gà Ngơ bị dọa sợ.

“Bắt lên đây.” Anh ra lệnh, tay sờ nhẹ lên vỏ kim loại của quang não, vẻ mặt khó đoán.