Georgia đã rơi xuống cái nơi hoang vu toàn đất và đá này đã non nửa tháng, trong khoảng thời gian này cậu luôn bị đám người cao như ngựa theo dõi, ngày nào cũng bị ép vận chuyển đá, mệt đến mức cánh tay như muốn nhỏ lại một vòng.
Nhưng điều này không phải vấn đề, vấn đề là ngôn ngữ mà những người đó nói với nhau cậu nghe không hiểu, vật dụng sinh hoạt cậu không biết dùng, đồ ăn dở đến khó tả cậu cũng chưa từng ăn qua, hơn nữa ở đây không có ma pháp, không khí khô nóng đến mức vặn vẹo và ngập tràn một số thứ khiến cậu thấy rất khó chịu.
Chắc chắn nơi này không phải vùng trời quê hương cậu, cái hố đen đột nhiên xuất hiện vào nửa tháng trước có lẽ đã đưa cậu tới trung tâm địa bàn của bọn người xấu, làm hại cậu vừa rơi xuống đất đã bị chúng tóm lấy.
Cái hố đen đó là cái gì? Là ma pháp trận truyền tống của ma pháp sư tà ác sao? Một ma pháp trận được đặt gần thôn người lùn như vậy là có mục đích gì? Trừ cậu ra thì còn có bao nhiêu người dân khác trúng bẫy? Sau khi cậu mất tích thì cha mẹ đang du ngoạn bên ngoài có hay tin mà lo lắng không?
Trong đầu rối nùi một mớ suy nghĩ rối ren, động tác làm việc cũng không vì vậy mà chậm lại, cậu giả bộ như đang rất cố sức mà ôm cục đá màu đỏ rực lên, một bên chú ý đường đi dưới chân, một bên bước tới chiếc xe tải kim loại gần đó.
“Ấy da, đã qua nửa tháng rồi mà sao thằng quỷ nhỏ đó vẫn khỏe thế?”
“Phóng xạ từ quặng Hồng Tích chỉ có hại đối với tinh thần lực chứ đâu ảnh hưởng gì đến sức khỏe, sức lớn chẳng phải bình thường sao?”
“Tao lại thấy là do nó ăn no quá rồi, bữa cơm trưa cứ bỏ qua nó luôn đi.”
“Bỏ chứ bỏ chứ, cứ dứt khoát bỏ hẳn bữa tối đi, ha ha ha."
Một tràng cười mỉa mai vang tới, Georgia nâng mí mắt nhìn thoáng qua một cái, ánh mắt dừng lại trên ba kẻ cao lớn mặc đồ bảo hộ rồi lại cúi đầu đi tiếp.
Tuy cậu nghe không hiểu nội dung cuộc đối thoại giữa họ, nhưng chỉ cần nghe thấy giọng điệu đầy ác ý ấy, cậu liền biết hôm nay mình lại phải nhịn đói, dù sao chuyện này cũng không phải là lần đầu xảy ra.
Bả vai bỗng dưng bị đυ.ng phải, cậu vừa giữ thăng bằng nhìn lại thì thấy là một gã trung niên nhếch nhác cũng đang vác đá. Cậu hơi nhíu mày rồi giả bộ sợ hãi, cúi đầu rụt người lại.
“Bé câm, tối đến thì tới chỗ chú, chú cho con đồ ăn rồi con ngủ với chú một chập, sao hả?”
Giọng điệu láu cá và ánh mắt trần trụi ghê tởm, dù không hiểu gã nói gì nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt.
Tay Georgia ngứa ngáy muốn đánh người, ánh mắt nhìn thoáng qua cái còng sắt trên cổ tay lại chỉ đành nén xuống, cậu nhanh chân đặt tảng đá vào xe tải, sau đó tránh qua gã trung niên chạy về tiếp tục chuyển đá.