Những chuyện nhỏ nhặt từng chút từng chút một trong những ngày qua, nàng đều ghi nhớ cả.
Chỉ là một công thức gia vị mà thôi. Vậy nên, nếu nó có thể giúp cho việc buôn bán của quán ăn Lư Ký khấm khá hơn, thì cuộc sống của cậu và mợ có lẽ cũng sẽ sung túc hơn một chút.
Lư Phương xếp hết bát đũa vào một chiếc giỏ tre, lại múc toàn bộ nước dùng vào một cái vại sành, dự định đến nơi mới rưới lên riêng. Bởi vì ông sợ rằng nếu không làm vậy, đến được Lan Hương Viện thì mì đã nở mềm, ăn không ngon, lại còn làm hỏng mất cái danh tiếng mà quán khó khăn lắm mới gầy dựng được.
Sau khi đã thu dọn xong xuôi, Lư Phương xách hai giỏ tre trên tay rồi đi ra ngoài, vừa đi vội, ông vừa ngoảnh đầu lại nói: “Hòa Nương, con cứ một mình quán xuyến một lát nhé, cậu đi rồi về ngay.”
Lê Thư Hòa gật đầu, tay chân lại càng thêm nhanh nhẹn.
...
Thoắt cái đã đến giữa trưa.
Mùi thơm từ màn rưới dầu nóng ban nãy vẫn còn lẩn quất trong không khí, lại thu hút thêm không ít thực khách ghé đến. Lê Thư Hòa bên này bận đến tối tăm mặt mũi, thấy cậu mình vẫn chưa về, nàng lại thầm tính toán thời gian trong lòng.
Kỳ lạ thật, cậu đi đã hơn một canh giờ rồi, không phải nói là gần lắm sao? Cớ gì đã lâu như vậy mà vẫn chưa thấy về.
Trong lòng nàng thấp thỏm không yên, nhưng lại không dám để lộ ra mặt, vì vậy tay chân cũng chậm lại đôi chút.
Thấy nàng chậm lại, liền có người lên tiếng thúc giục: “Tiểu nương tử, sao phần của ta vẫn chưa xong vậy? Ta đã đợi lâu lắm rồi đó.”
Lê Thư Hòa đột nhiên hoàn hồn, lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng, áy náy nói: “Thật sự xin lỗi, xong ngay đây ạ.”
Nàng đành phải nén lại tâm tư, vội vàng bưng bát mì đặt trước mặt vị thực khách đã chờ đợi từ lâu, rồi lại cố gắng tươi cười mang thêm mấy đĩa đồ ăn kèm: “Hôm nay có chút bận rộn, chăm sóc không được chu đáo, mong mấy vị lang quân và nương tử đây lượng thứ.”
Vả lại, người ta có câu "ai nỡ đánh người mặt tươi cười", huống chi còn vì mấy đĩa đồ ăn kèm này, nên mấy vị thực khách vốn đã mất kiên nhẫn cũng dịu mặt đi đôi chút.
Họ chẳng để tâm mà xua tay, ngược lại còn an ủi nàng: “Không sao, không sao, ta đợi thêm một lát nữa là được.”
Một vị khách quen thấy vậy, nghi hoặc hỏi: “Sao hôm nay chỉ có một mình tiểu nương tử vậy? Lư chưởng quỹ đâu rồi?”
Lê Thư Hòa vừa kéo mì, vừa dùng khuỷu tay lau mồ hôi, đáp: “Cậu con đi giao đồ ở bên Hà Tân Phường rồi ạ, chắc là sắp về ngay thôi.”
“Hà Tân Phường?” Vị khách quen kia kinh ngạc kêu lên, đứng thẳng cả người dậy, vẻ mặt như vẫn còn sợ hãi: “Ta vừa mới từ bên đó qua đây, Lan Hương Viện ở đó vừa xảy ra một vụ án mạng vô cùng thảm khốc. Hiện giờ người của Kinh Triệu Phủ và cả Đại Lý Tự đã vây kín nơi đó không một kẽ hở, cảnh tượng thi thể thực sự kinh khủng... chậc chậc.”
Ông ta lắc đầu, dường như không muốn nhớ lại chuyện đáng sợ đó nữa.
Ầm một tiếng --
Lê Thư Hòa chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, đến cả những lời nói bên tai cũng không còn nghe rõ nữa.
Lan Hương Viện, án mạng?
Vậy còn cậu của nàng thì sao?