Lê Thư Hòa hiểu rất rõ cái cảnh sống ăn nhờ ở đậu này.
Khi còn ở thời hiện đại, nàng cũng đã từng như vậy. Sau khi cha mẹ qua đời, nàng bị họ hàng trong nhà chuyền tay nhau như một quả bóng da, hôm nay ở nhà này, mai lại đổi sang nhà khác. Cảm giác đó thật sự chẳng dễ chịu chút nào.
Sau khi đến thành Trường An này, lúc mới đến, cậu và mợ quả thật cũng rất mực yêu thương nàng. Thế nhưng, cuộc sống của hai người họ bây giờ cũng đang túng thiếu, nếu cứ kéo dài mãi thế này, thì tình thương ấy còn có thể duy trì được bao lâu nữa?
Ngay cả chính nàng cũng không dám chắc chắn.
Lê Thư Hòa cẩn thận đếm lại số bạc trong túi.
Trong suốt thời gian qua, nhờ có tiền boa của một vài thực khách, cộng thêm việc bán những món ăn vặt tự làm, nàng cũng dành dụm được một ít bạc phòng thân. Thế nhưng, để có thể sống sót ở cái thành Trường An rộng lớn này, thì vẫn còn hơi khó khăn.
Chưa nói đến tiền thuê nhà đã là một khoản chi lớn, mà cho dù nàng thật sự muốn dọn ra ngoài, thì biết dựa vào đâu để mưu sinh đây? Ngay cả việc muốn dựng một gánh hàng rong cũng cần phải đầu tư không ít tiền bạc.
Nàng thở dài một hơi đầy bất đắc dĩ, sau khi dọn dẹp sạch sẽ chậu bát đũa, nàng lau khô tay, rồi mới chuẩn bị vào nhà chính dùng bữa trưa.
Bữa trưa là do Ngô thị nấu. Ban ngày Lê Thư Hòa và Lư Phương đều phải bận rộn bán mì hoành thánh, đương nhiên không thể phân thân để nấu nướng được nữa.
Ngô thị không giỏi nấu nướng, món ăn làm ra cũng chỉ miễn cưỡng nuốt trôi. Bình thường những lúc bận rộn, họ cũng chỉ ăn qua loa cho xong bữa, thế nhưng bữa cơm trên bàn hôm nay thật sự khiến người ta chẳng có chút khẩu vị nào.
Cũng không biết là do mợ muốn tiết kiệm, hay vì trong lòng đang có tâm sự, nên trên bàn chỉ có vỏn vẹn hai món: đậu phụ xào rau xanh và củ cải muối.
Lê Thư Hòa lén nhìn sắc mặt của cậu và mợ, chỉ thấy cả hai đều chau mày ủ dột, giữa đôi mày là cả một trời sầu muộn. Nàng biết ngay họ vẫn còn đang phiền muộn chuyện học hành của hai người biểu ca.
Tuy nàng muốn khuyên giải đôi lời, nhưng suy cho cùng mình vẫn là người ngoài, chuyện nhà của người ta thật sự không tiện xen vào. Vì vậy, suốt bữa ăn nàng chỉ cúi đầu ăn, không nói thêm một lời nào.
Cơm trong bát vừa khô vừa cứng, thỉnh thoảng cắn phải còn có mấy hạt sạn nhỏ, cấn răng vô cùng.
Nhai nuốt vài miếng, cảm thấy bụng hơi ngang ngang, nàng liền đặt đũa xuống, không định ăn nữa.
“Cậu, mợ, con ăn no rồi, con ra phía trước làm việc đây ạ.”
Vừa hay Ngô thị cũng đã dùng bữa xong và đứng dậy, nghe thấy lời nàng bèn đáp lại một tiếng, rồi nói: “Cần gì phải vội vàng thế, con đã ăn được mấy miếng đâu?”
Lê Thư Hòa vội vàng đáp: “Con ăn ít lắm, đã no rồi ạ!”
Nói rồi, nàng liền ba bước thành hai mà đi nhanh về phía trước.