Đến khoảng quá giờ Tỵ một khắc, thực khách vãng lai đã thưa thớt đi nhiều. Lúc này, Lê Thư Hòa mới gom chồng bát đũa bẩn lại, rồi ôm chậu gỗ ra sân sau để rửa dọn.
Vừa hay, mợ nàng cũng đang phơi mớ quần áo vừa giặt xong, thấy nàng lại tất bật như vậy, không khỏi cảm thán vài câu: “Hai biểu huynh của con ngày thường đều ở thư viện học hành, chứ nếu không có con, một mình ta với cậu con đúng là xoay xở không xuể.”
“Đâu có đâu mợ, chẳng qua là con tiện tay làm chút việc vặt thôi mà.” Lê Thư Hòa cười đáp lại.
“Tiện tay cái gì mà tiện tay, con xem việc buôn bán của quán mình ngày một khấm khá hơn, đây đều là công lao của con cả đấy!”
Trước những lời khen ngợi của mợ, Lê Thư Hòa chỉ vội vàng xua tay, nói thêm vài câu khiêm tốn, rồi nhìn theo bóng Ngô thị đi vào trong nhà.
Bên trong nhà.
Lư Phương sau một buổi sáng nhào bột đã mồ hôi nhễ nhại, ông vừa ngồi xuống định uống ngụm trà nóng thì thấy vợ mình mặt mày ủ dột bước vào.
“Sao thế này?”
Ngô thị vừa bẻ ngón tay tính toán, vừa than thở với ông: “Còn không phải là hai cậu quý tử của ông sao, đi học chỗ nào cũng tốn tiền. Tuy bây giờ việc buôn bán của quán chúng ta có khấm khá hơn một chút, nhưng giấy mực cứ như làm bằng vàng vậy, thật sự là không gánh nổi nữa rồi!”
Lư Phương nghe xong, cũng não nề thở dài một hơi. Bởi lẽ, năm xưa chính ông đã phải chịu thiệt thòi vì không được học hành đến nơi đến chốn, nên mới quyết tâm phải cho hai đứa con trai biết chữ đọc sách, dù phải cắn răng chịu đựng cũng phải gửi chúng đến thư viện, mong sao sau này chúng có thêm bản lĩnh, có thể làm nên nghiệp lớn.
Ngô thị lại nói tiếp: “Còn nữa, Hòa Nương cũng không còn nhỏ, chúng ta cũng phải bắt đầu tìm kiếm, kiếm cho nó một mối hôn sự tốt. Chỉ là, của hồi môn này...”
Nghe đến đây, Lư Phương càng siết chặt chén trà trong tay. Gả con gái đi thì phải chuẩn bị của hồi môn, nhưng với hoàn cảnh của họ bây giờ, lấy đâu ra tiền dư mà chuẩn bị cho Hòa Nương cơ chứ?
“Thôi thì hai vợ chồng chúng ta cứ tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó vậy.” Lư Phương nói, rồi lại bồi thêm một câu, “Nhưng đừng để Hòa Nương biết đấy, đứa trẻ đó từ nhỏ đã không có cha, bây giờ Nguyệt Uyển lại đi rồi, ta sợ nó biết lại suy nghĩ lung tung trong lòng.”
Ngô thị trách yêu ông một tiếng: “Ta biết rồi, sao có thể để trẻ con biết những chuyện này được chứ.”
Hai vợ chồng lại cằn nhằn thêm vài câu, sau đó mới tiếp tục quay lại với công việc của mình.
Nào ngờ, vách nhà này cách âm quá kém, khiến cho Lê Thư Hòa đứng bên ngoài đã nghe rõ mồn một từng lời đối thoại bên trong.
Đến lúc này nàng mới nhận ra, hóa ra bấy lâu nay mình lại trở thành gánh nặng cho gia đình cậu mợ.