Chương 4

Thỉnh thoảng, nàng còn phải chào hỏi thực khách, nhận tiền rồi lại bưng mì hoành thánh đã làm xong ra cho khách, đúng thực là một mình làm việc bằng ba người.

Nàng nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, nhưng công việc trong tay thì không hề dừng lại. Gương mặt xinh đẹp của nàng cứ thế ẩn hiện trong làn hơi nước trắng xóa bốc lên.

Thật ra, nàng đã xuyên không đến triều đại Đại Dận này một cách không thể lý giải nổi cũng được nhiều năm rồi. Từ nhỏ, nàng đã nương tựa vào mẹ mình là Lư thị mà sống.

Cũng may là trước khi đến Đại Dận, nàng vốn là một blogger ẩm thực, nên mới biết làm nhiều món ăn mới lạ, giúp hai mẹ con có thể sống sót qua ngày.

Nói về triều đại Đại Dận này, sản vật cũng có thể xem là khá phong phú. Không chỉ có những loại cây lương thực giúp no bụng như ngô, khoai lang, mà còn có cả các loại hoa quả tươi ngon như dâu tây, nho, dưa lưới. Ngoại trừ một vài loại gia vị đặc trưng như ớt ra, thì về cơ bản, những loại rau củ quả có ở thời hiện đại, nơi này đều có đủ cả.

Sau khi biết được điều này, Lê Thư Hòa không khỏi thầm cảm thán trong lòng, vị quan phụ trách nông nghiệp của triều Đại Dận này chắc chắn là một người không thích ăn cay!

Lại nói đến vị Thánh thượng đương triều, có lẽ ông chỉ quan tâm đến việc quảng bá trồng trọt chứ chưa hề nghiên cứu về cách chế biến món ăn. Mặc dù đã phổ biến việc dùng chảo sắt để xào nấu, nhưng lại chưa từng có một công thức nấu ăn nào được lưu truyền rộng rãi. Vì vậy, không ít người dân Đại Dận cứ tùy tiện kết hợp các nguyên liệu rồi hầm chung một nồi. Tuy nguyên liệu đa dạng, nhưng hương vị món ăn làm ra lại có phần kỳ quặc.

Chính vì lẽ đó, tuy Lê Thư Hòa mới đến nhưng đã chiếm được lợi thế nhờ sự “mới lạ” và “khéo léo”. Những món ăn nàng làm ra rất được người dân địa phương yêu thích, miễn cưỡng có thể giúp nàng và Lư thị đủ ăn đủ mặc.

Thế nhưng, một thời gian trước, Lư thị mắc phải một trận bệnh nặng, không lâu sau đã qua đời.

Trước khi lâm chung, bà đã gửi gắm nàng cho ca ca ruột của mình là Lư Phương. Chính vì vậy, Lê Thư Hòa mới phải vượt ngàn dặm, từ Ngô Châu tìm đến thành Trường An này.

Thành Trường An so với phủ Ngô Châu quả thực náo nhiệt hơn rất nhiều, nhưng về mặt ăn uống thì cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.

Vậy nên, Lê Thư Hòa chỉ cần làm vài món dưa muối, lại dạy cho cậu mình cách làm món mì hoành thánh, đã có thể khiến cho “Quán ăn Lư Ký” vốn im hơi lặng tiếng mười mấy năm trời, nay bỗng chốc trở thành quán ăn hàng đầu ở phường Tuyên Bình.