Chương 3

Nhìn lại phần nước dùng trong bát, quả thật trong vắt mà đậm đà, không hề có lấy một chút váng mỡ. Chỉ cần ngửi qua là biết ngay đã được nêm nếm đủ đầy gia vị, lại còn được ninh bằng củi lửa suốt cả một đêm. Húp một ngụm thôi mà gân cốt toàn thân đều như được giãn ra.

“Tuyệt diệu, tuyệt diệu!” Trương đại lang không kìm được mà cảm thán: “Ta thật không ngờ phường Tuyên Bình này lại có một quán ăn ngon như vậy mà mình không hề hay biết!”

Một thực khách ngồi bên cạnh húp cạn cả nước dùng, sau đó liếʍ mép đầy vẻ tiếc nuối rồi mới quay sang nói với Trương đại lang: “Vị huynh đài này là lần đầu đến đây có phải không?”

Trương đại lang gật đầu, thấy hàng người trước cửa quán ngày một dài thêm, trong lòng lại thầm mừng vì mình đã nhanh chân mua được một suất.

Nghe vậy, vị thực khách bên cạnh vừa lắc đầu vừa giải thích: “Không phải đâu, không phải đâu. Quán ăn Lư Ký này thật ra đã mở ở phường Tuyên Bình hơn mười năm rồi, chẳng qua là gần đây mới trở nên nổi tiếng thôi.”

Trương đại lang lập tức hứng thú, còn chưa kịp nuốt xuống miếng mì vừa húp, đã líu cả lưỡi mà hỏi: “Vậy thì làm thế nào mà lại có được cảnh tượng như bây giờ?”

Hàng người trước cửa thậm chí đã xếp dài đến tận góc phố. Với chỉ vài chiếc bàn vuông và mấy cái ghế đẩu thế này, không biết phải đợi đến bao giờ mới tới lượt ăn!

Vị thực khách kia cười đáp: “Ấy là vì mấy hôm trước, quán ăn Lư Ký có một vị tiểu nương tử đến. Nghe nói là nàng đến thành Trường An tìm người thân, mà chủ quán này chính là cậu của nàng, nên mới tạm thời ở lại đây.”

“Vị tiểu nương tử này nghe đâu đã kế thừa tay nghề của mẹ mình, làm được rất nhiều món ăn mới lạ. Đặc biệt là tài nấu nước dùng của nàng thì thơm ngon nức tiếng cả mười dặm. Giữa mùa đông mà được húp một bát, cả cái dạ dày trong bụng cũng cảm thấy ấm áp hơn nhiều.”

“Thế là chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, quán ăn Lư Ký đã trở thành quán ăn nổi tiếng nhất ở phường Tuyên Bình này rồi. Xem ra vị tiểu nương tử này quả là người có tài thực sự!”

Trương Đại Lang lại ừng ực húp thêm mấy ngụm nước dùng trong bát, lúc này mới cảm thấy có chút thỏa mãn mà ngẩng đầu lên, tiếp tục lắng nghe câu chuyện của người bên cạnh.

Trong khi đó, Lê Thư Hòa vẫn đang bận rộn không ngơi tay trước quầy hàng. Một tay nàng cán vỏ bánh, tay kia lại phải dùng vợt vớt mì Trúc Thăng và hoành thánh trong nồi ra.