Nếu nàng nói không muốn lấy chồng, liệu cậu mợ có nghĩ rằng nàng muốn ăn bám ở nhà họ, không chịu đi hay không?
Suy nghĩ hồi lâu, nàng vẫn mở lời: “Cậu, mợ, tạm thời con chưa định lấy chồng.”
Nói xong lại ngập ngừng một chút, nàng tiếp tục: “Hòa Nương tự biết những ngày qua đã làm phiền mọi người nhiều, ban nãy con cũng có nhắc với cậu, định là qua một thời gian nữa sẽ dọn ra ngoài.”
Lư Phương giật mình kinh hãi: “Con là thân con gái, ra ngoài thì dựa vào cái gì mà sống?!”
Mợ cũng không tán đồng: “Nếu con không muốn gả cho nhà thím Trương thì cứ nói thẳng là được, chứ đừng nói những lời này làm chúng ta lạnh lòng.”
Lê Thư Hòa mỉm cười: “Dù sao con cũng có tay nghề, chắc chắn sẽ không chết đói đâu. Chỉ là trước khi tìm được chỗ ở mới, con còn phải làm phiền cậu mợ thêm một thời gian nữa.”
Mợ cũng không ngờ lòng tốt của mình lại thành ra làm hỏng việc, dĩ nhiên là không chịu. Nhưng thấy Lê Thư Hòa đã hạ quyết tâm, nhất thời cũng không khuyên nổi, bèn huých tay Lư Phương, bảo ông ấy nói vài câu.
Lư Phương vốn là người vụng ăn nói, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy câu đó, thấy khuyên mãi không được thì lại cuống đến toát cả mồ hôi hột.
Lê Thư Hòa ngược lại rất thoải mái, quay sang an ủi: “Cậu mợ không cần lo cho con đâu, con đã tính kỹ sẽ làm nghề gì để kiếm sống rồi, chỉ có điều đến lúc đó vẫn phải mượn bếp núc của quán ăn một chút.”
Lư Phương vội vàng đồng ý: “Đồ đạc ở đây con cứ tùy ý sử dụng.”
Nói xong vẫn chưa yên tâm, lại nhớ đến ý tứ trong lời nói ban nãy của nàng, ông hỏi: “Có phải con đã sớm định rời đi rồi không...”
Nếu không thì sao có thể nảy ra ý định nhanh như vậy được, xem ra là đã có tính toán từ trước.
Lê Thư Hòa lắc đầu, rồi lại gật đầu.
Quả thực nàng từng nghĩ đến chuyện dọn ra ngoài ở riêng, chỉ là không ngờ lại nhanh đến thế. Chuyện hôm nay chỉ là mồi lửa, thúc đẩy kế hoạch của nàng nhanh hơn thôi.
Nàng nói: “Cậu à, còn phải phiền cậu giúp con đóng một chiếc xe đẩy nhỏ, sáng mai con phải ra ngoài mua thêm ít nguyên liệu nên sẽ không phụ giúp ở quán ăn được.”
Lư Phương liên tục gật đầu đồng ý, mợ ở bên cạnh liền lườm ông một cái.
Đang yên đang lành sao lại đồng ý rồi, chẳng phải nên khuyên can thêm chút nữa sao!
Ý định của Lê Thư Hòa hiện giờ đã quyết, có khuyên nữa cũng vô ích. Ngô thị đành dậm chân, dặn dò nàng một hồi: “Đợi cái sạp hàng của con làm ăn khấm khá rồi hẵng nhắc đến chuyện dọn đi, nếu không mợ nhất quyết không chịu đâu đấy.”
Lê Thư Hòa mỉm cười đáp: “Con biết rồi mà.”
“Có chuyện gì thì phải tìm cậu mợ ngay, không được giữ trong lòng đâu đấy!”
“Con nhất định sẽ nói với cậu mợ trước tiên.”
“Còn nữa, phải chú ý giữ gìn sức khỏe, đợt trước bị phong hàn mợ thấy con vẫn chưa khỏi hẳn đâu...”
“Con biết rồi mà mợ ơi...”
...
Đến khi nằm trên giường, Lê Thư Hòa mới bắt đầu suy tính xem ngày mai nên bán món gì.
Những lời nói với cậu mợ ban tối, chín phần là thật, chỉ có một phần là giả.
Ý định mở sạp hàng đúng là đã có từ sớm, nhưng bán cái gì, bán ở đâu thì nàng lại chưa hề cân nhắc kỹ lưỡng.
Thêm vào đó, từ sau khi đến thành Trường An, nàng vẫn luôn ở nhà cậu mợ, chưa có dịp dạo quanh phố xá chợ búa nơi này cho đàng hoàng. Lạ nước lạ cái, nhất thời nàng vẫn chưa thể quyết định ngay được.
Muốn tạo được tiếng vang trong thời gian ngắn và tích cóp được tiền bạc, quan trọng nhất vẫn là cần một món ăn vốn ít mà lại tiện lợi cho việc buôn bán.
Trong đầu Lê Thư Hòa chợt nảy ra một ý tưởng.
Đợi sáng sớm mai, nàng sẽ ra chợ mua các loại hương liệu và thực phẩm cần thiết.
Đảm bảo sẽ khiến thực khách ngửi thấy mùi thơm là phải tìm đến ngay!