Chương 16

Chỉ có điều, thành Trường An này biển người mênh mông, đơn thương độc mã dựa vào sức lực của một nữ tử yếu đuối như nàng thì biết phải làm sao? Nhưng nếu cứ ăn nhờ ở đậu nhà cậu mãi, e rằng cũng không tiện.

Thấy vẻ mặt sầu não của nàng, Lư Phương cũng hiểu được tình cảnh khó khăn hiện tại, bèn lên tiếng an ủi: “Cho dù ông ta không đến nhận con thì vẫn còn có cậu đây. Dù sao nhà ta cũng chẳng thiếu một miếng ăn của con, con cứ yên tâm mà ở lại.”

Ông đưa tay xoa nhẹ lên đầu Lê Thư Hòa, dịu dàng vỗ về như đối với con trẻ: “Hơn nữa, có con ở đây, việc buôn bán của quán ăn nhà mình khấm khá hơn ngày thường biết bao nhiêu.”

Nghe vậy, Lê Thư Hòa mới hé lộ một nụ cười, gật đầu vâng dạ.

Đợi đến khi nàng thu dọn xong xuôi đống bát đũa bẩn và đi ra sau nhà, mới phát hiện sảnh đường tối om, vậy mà chẳng có lấy một ngọn đèn dầu nào được thắp sáng.

Nàng lấy ra một cái mồi lửa, thổi nhẹ một hơi, vừa định châm đèn thì bỗng nghe tiếng Ngô thị vang lên sau lưng: “Hai cậu cháu con buổi trưa chạy đi đâu thế hả! Báo hại ta tìm kiếm khắp nơi!”

Lê Thư Hòa đương nhiên không dám kể chuyện án mạng khiến mợ phải lo lắng, chỉ đành giải thích qua loa: “Con cùng cậu đi giao đồ ăn thôi ạ.”

Ngô thị gật đầu, cũng không hỏi thêm gì nhiều, nhưng lại liếc nhìn ngọn đèn dầu trong phòng rồi thở dài: “Hòa Nương này, trời vẫn chưa tối hẳn đâu, đèn dầu thì phải dùng tiết kiệm một chút chứ.”

“Vâng, con biết rồi ạ.”

Ngô thị lại nắm lấy bàn tay nàng, vỗ về nhẹ nhàng: “Con bé này, năm nay con cũng mười sáu tuổi rồi nhỉ? Lúc còn ở Ngô Châu, mẹ con đã nhắm được mối nào cho con chưa?”

Lê Thư Hòa vội vã lắc đầu quầy quậy, trong lòng bỗng nổi da gà.

Mợ chắc sẽ không định gả nàng đi đấy chứ!

Mợ Ngô cười bảo: “Nhà thím Trương hàng xóm vừa khéo có cậu con trai út, ngày thường làm việc ngay tại lò mổ của nhà mình, gia cảnh cũng được coi là khá giả, tướng mạo lại tuấn tú sáng sủa. Con xem, hay là sắp xếp để hai đứa gặp mặt nhau một lần nhé?”

Đến rồi đến rồi, điều mà Lê Thư Hòa sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra.

Nàng cười gượng hai tiếng: “Mợ à, không cần đâu, tạm thời con chưa nghĩ đến chuyện lấy chồng.”

“Thế sao mà được!” Ngô thị đứng phắt dậy, vỗ vỗ vai nàng bảo: “Phận nữ nhi thì phải có chỗ dựa chứ! Nhà thím Trương sống ở đây cũng mười mấy năm rồi, hai nhà chúng ta đều biết rõ gốc gác của nhau, tuyệt đối sẽ không để con chịu thiệt thòi đâu. Hơn nữa, sau này con gả qua đó, hai nhà gần nhau, con còn có thể thường xuyên về thăm cậu mợ.”

Trong lúc nàng còn đang vắt óc suy nghĩ cách từ chối thì Lư Phương bước vào, lau khô mồ hôi trên trán rồi hỏi: “Hai người đang nói chuyện gì ở đây thế?”

Ngô thị vội vàng nhắc lại chuyện vừa rồi, lại nói thêm: “Con trai thím Trương ta gặp rồi, người cũng thật thà, Hòa Nương gả qua đó chắc chắn có thể yên tâm.”

Lư Phương trầm mặc một hồi, chuyển ánh mắt sang Lê Thư Hòa: “Hòa Nương, bản thân con nghĩ thế nào?”

Lê Thư Hòa nhất thời không nói nên lời.